
Trong lịch sử đảng Cộng Sản Việt Nam chưa bao giờ lãnh đạo của họ lại bế tắc như hiện nay. Dĩ nhiên, ngay trước mắt là những bế tắc về tư tưởng chỉ đạo hay chủ thuyết nền tảng, những bế tắc trong nỗ lực gán ép miễn cưỡng 2 hệ kinh tế ngược chiều, nhưng quan trọng hơn nữa là họ không còn thấy tương lai phía trước. Hay nói cách khác, họ đã cảm được sâu xa trong lòng, tương lai không thuộc về họ.
Trong quá khứ, vào thời chiến tranh bị thúc đẩy và chỉ đạo bởi cộng sản Liên Xô và Trung Quốc, với mục tiêu bành trướng khối cộng sản, thống trị thế giới, CSVN được cung cấp đầy đủ mọi mặt để đơn thuần đóng trọn vai một người lính xung kích cho thế giới đỏ. Thật vậy, trong cuộc chiến tranh này họ đã nhận từ các đàn anh, đặc biệt là từ Cộng Sản Trung Quốc sự giúp đỡ to lớn và toàn diện từ chính trị đến ngoại giao, kinh tế, cách thức xiết chặt xã hội, chiến lược chiến thuật, vũ khí, kỹ thuật, và ngay cả nhiều sư đoàn lính Tàu trên đất Việt.
Sau khi cưỡng chiếm Miền Nam, sát nhập hai miền mà họ gọi là “thống nhất”, lãnh đạo Đảng chính thức chọn Liên Xô làm chỗ dựa để lấn chiếm Miên, Lào, và cắt cầu với Trung quốc. Người “đồng chí lớn" trước đây trở thành kẻ thù nguy hiểm, trực tiếp, và rất thâm hiểm suốt từ thời kháng Pháp (theo 3 tài liệu đảng CSVN phát hành vào đầu thập niên 1980). Và cái giá cho sự “đổi chiều” này là cuộc chiến Biên giới 1979 với rất nhiều tàn phá, chết chóc.
Một điều mà thế giới cộng sản không bao giờ lường được là Liên Xô và Đông Âu sụp đổ. Có thể nói chính sách tuyên truyền về sức mạnh vô địch của Liên Xô không chỉ bịt mắt dân chúng mà còn thuyết phục luôn cả giới lãnh đạo mọi nước cộng sản đàn em. Không ai còn nhìn ra các nguồn lực thật của Liên Xô, nhìn ra sự tê liệt dần dần của những xã hội với nền kinh tế tập trung, nhìn ra sự chuyển động của cục diện thế giới đằng sau các cuộc chạy đua vũ khí và vũng lầy Afghanistan. Ngay cả đến thời điểm này, giới lãnh đạo CSVN vẫn từ chối chấp nhận công khai những nguyên nhân khách quan dẫn đến sự xụp đổ của Liên Xô và Đông Âu, và vẫn không công nhận tự do, dân chủ và nhân quyền là xu thế của cả nhân loại ngày nay. Họ còn khẳng định tình trạng hiện nay chỉ là bước lùi "giai đoạn" của CNXH toàn cầu.
Tuy tiếp tục mạnh miệng như thế nhưng trong hành động, người ta thấy rất rõ lãnh đạo Đảng biết chắc con đường xây dựng xã hội XHCN không chỉ là "ngõ cụt" mà còn là "đường tử". Chính vì vậy mà hệ thống kinh tế tập trung XHCN đã bị xóa bỏ gần hết để thay bằng hệ thống kinh tế tư bản. Dù cố nặn ra tên gọi gì đi nữa thì loại kinh tế hiện nay chính là loại "kinh tế tư bản bóc lột" mà họ từng lên án thậm tệ trong suốt lịch sử đảng kéo dài tới đầu thập niên 1990. Rõ ràng lãnh đạo Đảng đã quyết định xoay sang con đường khác.
Trong tình trạng cuống cuồng hoảng loạn vì mất chỗ dựa Liên Xô, bị cô lập trên thế giới và khủng hoảng toàn diện, cùng với truyền thống không thể sống thiếu chỗ dựa, lãnh đạo CSVN đành muối mặt xin thần phục trở lại với Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ). Hiển nhiên, Bắc Kinh chưa quên mối thù cũ và càng muốn khai dụng tối đa tình trạng yếu nhược của lãnh đạo CSVN.
Và thế là suốt từ giữa thập niên 1990 đến nay, Hà Nội hầu như không dám từ chối Bắc Kinh bất cứ chuyện gì. Khởi đầu là các Hiệp Ước Biên Giới Trên Bộ, Hiệp Ước Phân Định Vịnh Bắc Bộ mà nhiều phần da thịt Việt Nam bị cắt rời. Kế đến là các làn sóng xâm lấn tràn ngập về kinh tế và văn hóa bất kể các hệ quả. Trên biển Đông, hải quân Trung Quốc coi cả nhà nước Việt Nam như không có, khi tùy hứng bắn, giết, cướp, bắt giữ ngư dân Việt bất cứ lúc nào, và gọi thẳng đến nhà thân nhân trên đất Việt Nam bắt nộp tiền chuộc. Cùng lúc đó, Hà Nội không dám ngay cả gọi đích danh hải quân Trung Quốc khi loan tin về ngư dân chứ chưa nói gì đến ý nghĩ dám bảo vệ họ. Và càng khiếp nhược hơn nữa, khi trong quân sử lẫn khi làm lễ tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh bảo vệ Trường Sa vào tháng 5/2010, các cấp chỉ huy quân đội, theo chỉ thị từ Hà Nội, vẫn chỉ dám nói các chiến sĩ này bị "hải quân nước ngoài" giết hại; và còn vô số các dẫn chứng khác nữa tràn ngập trong mọi ban ngành nhà nước và xã hội Việt Nam.
Thật khó cho đại khối dân chúng hiểu nổi sự tương phản cực lớn giữa 2 thái độ — tại sao lãnh đạo Đảng có thể hung bạo với dân chúng đến thế mà lại hèn hạ với giặc đến vậy! Không lẽ 15 cái đầu trong Bộ Chính Trị đều chỉ biết thi đua về bản năng chịu nhục để giữ ghế?
Nhưng có chắc con đường ôm Bắc Kinh bằng mọi giá đó sẽ giúp họ giữ được ghế không?
Trước hết, lãnh đạo đảng CSVN dư biết Bắc Kinh sẽ chẳng bao giờ quên sự trở cờ trong quá khứ và không ngừng hoài nghi mọi toan tính của Hà Nội ở hiện tại. Và vì thế, chắc chắn trong những ngày tháng tới Bắc Kinh sẽ chỉ tiếp tục gia tăng các lấn lướt, khai dụng tối đa tình trạng yếu nhược của giới cầm quyền Việt Nam để đẩy nhanh hơn tham vọng bành trướng ảnh hưởng của họ tại Đông Á và Đông Nam Á. Cửa sổ cơ hội này sẽ không còn nếu Việt Nam có một chính quyền dân chủ. Và càng lún vào vũng lầy lệ thuộc, các lãnh đạo Hà Nội càng chỉ có thể dâng nhượng thêm nữa chứ không có sức nhảy ra khỏi lầy. Đơn giản là vì phía Trung Quốc nắm quá nhiều bí mật bán nước của họ và dùng chính những bí mật đó để ép buộc những "hợp tác" mới. Ai còn xa lạ với thủ thuật này của Bắc Kinh xin cứ ôn lại các đợt Trung Quốc cho công bố những tấm hình bí mật về tình duyên, những dữ kiện nửa đóng nửa mở về gia phả, và ngay cả những tài liệu ghi chép về nguyên nhân tử vong của ông Hồ Chí Minh trong vài năm gần đây. Rõ ràng sau mỗi đợt công bố như vậy, Ban Tuyên Giáo Trung Ương Hà Nội không hề dám lên tiếng phủ nhận hay tranh luận về tính khả tín của các tài liệu, mà chỉ ra sức hát bài ca ngợi "16 chữ vàng — 4 tốt" lớn hơn nữa. Từ những dấu hiệu trên bề nổi đó, câu hỏi khá hiển nhiên là nhượng bộ nào lại được Hà Nội đưa ra bên dưới để Bắc Kinh tạm ngưng từng đợt "quảng bá dữ kiện lịch sử" vừa kể?
Nhưng Hà Nội cũng biết đây không phải là giải pháp lâu dài và sẽ nhanh chóng đi đến chỗ bế tắc. Vì với mỗi hành động bán nước, lãnh đạo Đảng biết sự phẫn nộ của người dân Việt Nam lại dâng lên một độ, và uy tín của lãnh đạo Đảng lại tuột xuống một cấp. Người dân và quần chúng đảng viên càng lúc càng thấy rõ bản chất ích kỷ cùng cực và vô đạo đức của lãnh đạo Đảng khi sẵn sàng tháo bán tất cả để giữ ghế cai trị. Nhận thức này cũng sẽ giải thích và xóa sạch những điều mà lãnh đạo Đảng gọi là công trạng của họ đối với đất nước trong quá khứ. Đảng chỉ lợi dụng lòng yêu nước của toàn dân và tiến hành các cuộc chiến tranh để dọn đường lên nắm quyền theo chỉ thị của cộng sản quốc tế mà thôi. Cùng lúc đó các lằn nứt trong những lực lượng bảo vệ Đảng sẽ hằn sâu và mở rộng. Cụ thể như trong hàng ngũ Quân Đội Nhân Dân. Hiện nay, tư tưởng "Quân đội phải bảo vệ Đảng" tuy càng ngày càng lộ nét vô lý nhưng vẫn còn được nhiều người tạm chấp nhận. Nhưng một khi mọi người đều nhận ra "Quân đội đang bảo vệ Đảng bán nước" thì sẽ vô cùng khó cho những người chiến sĩ Việt Nam tiếp tục im lặng chấp nhận. Tại sao họ phải đưa tính mạng ra bảo vệ cho một thiểu số phản bội đất nước? Và trước hiểm họa mất nước, sự kết hợp giữa các lực lượng yêu nước sẽ càng dễ dàng hơn. Công cuộc chống quân xâm lược Trung Quốc càng đồng nghĩa hơn với nỗ lực chấm dứt hành động bán nước của giới lãnh đạo CSVN.
Chính vì thấy rõ chỗ bế tắc chung đó của con đường ôm Bắc Kinh hiện tại mà giới lãnh đạo CSVN ở thượng tầng đều đang tìm những lối thoát riêng. Tùy theo vị trí đang nắm giữ, mỗi nhân sự đang ráo riết cho gia đình và mạng làm ăn của mình đào, nạo, cào, vét gấp rút. Được bao nhiêu họ chuyển hết tài sản ra nước ngoài và ra sức tẩy rửa các nguồn tiền. Và dĩ nhiên, chuẩn bị phương tiện để thoát chạy ngay khi cần thiết. Thỉnh thoảng, người dân thường được biết những nỗ lực tẩu tán của con cái ông Đỗ Mười tại Houston, Hoa Kỳ; con cái ông Trường Chinh tại Pháp; con cái ông Phan Văn Khải ở Singapore; các trương mục của ông Lê Đức Thúy ở Thụy Sĩ, v.v... Cả một cơn sóng ngầm đang cuồn cuộn đẩy tài sản ra khỏi Việt Nam. Tuy tiếp tục nói mạnh miệng, y như các đồng chí của họ vào giai đoạn cuối của Đông Âu vào những năm 1980, giới lãnh đạo CSVN biết họ đang sống những ngày tháng mượn — còn vét được ngày nào cố vét tối đa ngày đó... rồi đi.
Trước tình trạng này, câu hỏi được đặt ra là:
- Những cán bộ Đảng, đặc biệt là công an cấp trung và thấp, sẽ tiếp tục ra sức đàn áp nhân dân để bảo vệ chế độ bao nhiêu lâu nữa? Họ tiếp tục nợ thêm máu nhân dân để làm gì? Họ có phương tiện để thoát thân riêng như cấp lãnh đạo Đảng không?
- Nhưng quan trọng hơn nữa, dân tộc Việt Nam có thể tiếp tục chấp nhận vận tốc đào khoét và tháo bán đất nước của lãnh đạo đảng CSVN như hiện tại thêm bao nhiêu lâu nữa?
Trong sự tôn trọng sự khác biệt ý kiến của mọi người, trang web đảng Việt Tân mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của độc giả trong tinh thần xây dựng, đối thoại, hòa nhã, tôn trọng và tích cực. Chúng tôi xin từ chối những ý kiến có tính cách đả phá, khích bác, chửi bới, sử dụng từ ngữ bất lịch sự.
15/05/2010 @ 23:44
bài viết sâu sắc có ý nghĩa, hy vọng sau đại hội đảng toàn quốc năm 2011 này đất nước VN sẽ theo 1 hướng tươi đẹp hơn, dân tộc Vn sẽ được hưởng 1 nền dân chủ chính thống.
- Mr Tran
16/05/2010 @ 13:16
DCSVN la nhung con dia hut mau nhan dan trong thoi chien va moi mot pha hoai ruong cot Dat Nuoc trong thoi binh.
My Nga da xa lia chien tranh VN hon 30 nam,chi con Tau Cong o lai de gianh giat lanh tho va bat dan toc VN phai tra no !!! Neu CHXHCNVN sup do thi chinh quyen nao se dung ra de thanh toan chien phi quoc phong va phuc hung kinh te ???
- HauChien
17/05/2010 @ 16:28
Một sự thật đău lòng vẫn phải viết ra đây,dân tôc Việt Nam sẽ đi về đâu? hiển nhiên bài viết của tác giả Kim Tuấn là có lý nhưng hồi kết của nó thì sao đây. Có thể có hồi kết theo kịch bản của dân tộc Việt như thế này không, xin mọi người xem và cho thêm ý kiến.
Về nội tình trong nước khi mà sự đàn áp của Nhà cầm quyền cộng sản là quá tàn bạo với cả một hệ thống chính trị hoàn hảo chống lại một số nhóm chống đối đơn độc và riêng lẻ, khi người dân như một bầy Cừu bị chăn dắt khó có một sự bạo động nào đáng kể hòng thay đổi tình hình.
Còn các tác nhân bên ngoài có thể phân ra các tác nhân sau:
1- Các tác nhân từ các nhóm chống đối người Việt ở Hải ngoại, càng ngày theo thời gian thế hệ thứ hai và tiếp theo đã hoà nhập với cuộc sống tại nước sở tại và không quan tâm đến cội nguồn nũa huống chi là đời sống chính trị chẳng liên quan gì đến cơm áo gạo tiền của họ. Một số nhóm chống đối thì đã già nua, thiếu đoàn kết, thiếu đường lối chỉ còn những hoài niệm chua xót khó mà làm nên một cuộc tái hồi trong tương lai.
2- Các tác nhân từ Tây Âu và Mỹ phải đặt trên bàn cân với đối trọng Trung quốc, khi cộng sản Việt Nam mở cửa theo nền kinh tế thị trường các Nhà Tư bản phương tây, Nhật bản và Hàn quốc chỉ làm được một điều là lợi dụng vào sự quản lý yếu kém và tham nhũng của Chính quyền Cộng sản đế vơ vét tài nguyên, sức người, sức của của dân tộc Việt Nam, làm băng hoại và tha hoá các nhà Lãnh đạo Cộng sản và vô hình chung họ đã làm mất sức chiến đấu của những người được cho là tiên phong nhất, mặc dù họ cũng lên tiếng va phê phán nhưng họ cũng thừa thông minh mà hiểu rằng Trung quốc mới là đối tác thực sự, Còn Trung quốc thì còn Việt Nam, giữa các thể lực lớn bao giờ cũng có thoả hiệp và phân chia thị phần, mà các nước nhỏ chỉ là con Tốt. Mỹ và phương Tây có làm gì quá thì cũng không thể quá mất lòng với Trung quốc,Mỹ đã một lần trực tiếp nhảy vào Việt Nam bằng quân sự bằng tính mạng của người dân Mỹ mà vẫn thất bại, không phải Mỹ yếu hơn Việt Nam mà đằng sau Việt Nam có Trung quốc, bây giờ Mỹ đã nhảy ra ngoài rồi có các tiền Mỹ cũng không bao giờ vào nữa chỉ khi nào Trung quốc sụp đổ thì Việt nam mới đổ theo, liệu đây có phải là một câu chuyện cổ tích không?
3- Còn Trung quốc trong tham vọng bành trướng lấy chuyện bên ngoài làm chuyện quốc nội thì Việt Nam không thể là một tấm gương xấu, và là một trở ngại trong tham vọng của họ được, người Trung quốc đã quá hiểu người Việt Nam, trong hiện tại các con bài đã nằm trong bàn tay họ như tác giả Kim Tuấn đã trình bày không cần nói thêm gì nữa.
Như vậy nước Việt sẽ đi về đâu? Bên ngoài bị Trung quốc khống chế, bên trong bị một lũ đầu Trâu, mặt Ngựa cai trị cắn răng chịu đựng trong sự nhẫn nhục, có lẽ sau đại hội Đảng lần thứ 11 Việt Nam sẽ là một thứ Nguỵ quân, nguỵ quyền của Trung quốc là một Bắc hàn thứ hai nhưng không phải chỉ có một Bạo chúa họ Kim mà là cả một chế độ như theo kiểu Angka mà Trung quốc đã thử nghiệm ở Căm phu Chia dù rằng nó có thể theo một mằu sắc thích nghi hơn. Lịch sử đã chứng minh khi những Thái Thú địa phương cai trị giặc dã ắt sẽ nổi lên, trong nước tất sẽ có bạo loạn, máu lại đổ đất nước lại chiến tranh, lịch sử chiến tranh dành độc lập lại tái diễn, lịch sử lại lên án những kẻ bán nước hại dân và lịch sử cứ diễn đi diễn lại như một phạm trù khách quan mà không ai có thể cưỡng lại được. Đất Việt ta gần Trung quốc là như vậy đó, mong sao thời nào cũng có Lê Lợi, Quang Trung nhưng nhìn lai bây giờ than ôi sao nhục nhã.
- Hoang Viẹt
18/05/2010 @ 04:16
đọc sơ qua tôi thấy việt nam có rất nhiều bế tắc, và toàn là bế tắc, đọc chỉ thêm buồn thôi,tôi ước gì có những bài viết mang tính hy vọng hơn,xoa dịu được những trăn trở bao người có tấm lòng quan tâm tới vận nước,đó cũng là tính nhân văn mà !
- ...
19/05/2010 @ 02:47
Ca dao Viet Nam co cau:Tha la xau deu hon la tot loi!Co the sua lai cho DCSVN la :Tha la chet chum con hon la chet le te !!!
Ca Dong Au da bi ra dam tu nam 1989,the ma CHXHCNVN van con song dai,song khoe hon 20 nam thi that la THANH CONG,DAI THANH CONG cho Viet Cong.......(!?)
- CanNgo
20/05/2010 @ 09:09
Bác Hoàng Việt nói nhằng cuội quá! Tung hứng đủ thứ chiều .. ai non kém thì bị bác chiêu dụ chết mất.
3 điểm luận nêu ra chẳng ăn nhập gì với đầu bài và kết bài. Một mặt bác ra vẻ chê bai CS trong khi mặt khác bác lại nói ra có vẻ sẽ chẳng có lợi gì nếu chống lại CS và sẽ chỉ hoài công nếu chống.
Bác nên hiểu rằng lực lượng cốt lõi không phải là nhân tố nước ngoài. Marx chỉ ra rồi, vạn vật, tự thân nó sẽ vận động. Còn sự phát triển của Trung Quốc mang sắc thái cực đoan còn hơn phat-xit, Vì lợi ích của tiểu thể mà bất chấp lợi ích đa thể, vì lợi ích dân tộc mà bất chấp lợi ích của các sắc dân khác,.. Chính vì điều đó mà sẽ không có kiểu tư tưởng "cân nhắc lợi ích" giữa Việt Nam với Trung Quốc, TQ mang loại tư tưởng quái thai nhân loại.
Và, cũng bác bỏ quan điểm rằng TQ sụp thì Việt Nam mới sụp.
Và, sự đấu tranh cho dân chủ (rõ hơn là đạp đổ CS, hiệp thông chống TQ) là thực tế khách quan, yếu tố nước ngoài là "phương tiện" tiếp sức giúp tiến trình đấu tranh được thúc đẩy nhanh chóng.
Bác luôn quan điểm rằng ở hải ngoại đang mất dần chất và lượng tinh thần Việt Nam, trong xu thế toàn cầu, sự hòa nhập giữa các nền văn hóa, tinh thần dân tộc thì cách nói của bác khá méo mó.
Bác luôn quan điểm cho rằng chia chác thị phần hay mổ xẻ các nền kinh tế nhỏ, Nói cho bác biết, thằng Mỹ có sản xuất vũ khí mà không có mấy thằng như TQ, Đài Loan, Bắc Hàn, Nam Hàn, Ấn độ, Pakistan, Thailand, Singapour,... thì Vũ khí đó cũng cất kho chứ chẳng có ma nào đếm xỉa.. Kinh tế là một chuyện, nhưng TQ là vấn đề của toàn cầu, đã có những hội nghị thể hiện sự nhận thức toàn cầu rồi, vấn đề là lôi kéo TQ vào vai trò Quốc tế tốt hơn, nhiều hơn, để anh ta tránh làm loạn. Chứ sự cần nhắc lợi ích sẽ phai nhạt trước các cuộc xâm lăng tài nguyên ngày càng mạnh bạo của TQ.
... Chia sẻ... Niềm vui trong những niềm vui.
Còn bây giờ, đạp đổ Cộng Sản...xây dựng dân chủ... vận động toàn dân ...canh tân đất nước...
- Bac_Ki_no..!
22/05/2010 @ 13:18
—Xet ve dia ly thi Viet Nam la 1 tieu quoc,chu hau ben canh Trung Hoa nuoc rong nguoi dong.
—Xet ve chinh tri,nhan van va tuong quan quoc te:thi lien hiep Anh da co nhung thuoc dia o khap noi nhu An Do,Arhentina,Canada,Uc;Lien Xo da la trum do CS o cac nuoc vung Baltic;Hoa Ky giau manh va cung moi duoc biet den sau 1945,con Trung Hoa cung moi thoat khoi noi chien Quoc-Cong sau nam 1949:Trung Hoa co duoc phat trien la do cuoc hop thuong dinh giua Nixon,Breznev va Mao trach Dong nam 1972 cung nhu cuoc hop Yalta giua Churchill,Roosevelt,Stalin!
—Xet ve kinh te,ky thuat,dan tri:VN la 1 nuoc nong nghiep co dien,Cao Thang chi moi che duoc sung thoi trieu dinh Nguyen chong thuc dan Phap,cac nha cai cach canh tan nhu Le quy Don,Phan boi Chau,Phan chu Trinh cung chi xuat duong du hoc qua Tau, Nhat,Phap.
—Xet ve thoi gian:Day la thien nien ky thu 3 cua thap nien 2010,the gioi da phat trien ve ve tinh vien thong va tham hiem them cac hanh tinh khac trong vu tru!Trong khi VN noi tieng nhieu lam la chien truong de moi the luc quoc te tu hop ve day de giai quyet thang thua trong nam 1975 !!!Van de AI THANG AI da la loi thoi sau nam 1989,thuc chat la DAN GIAU NUOC MANH moi phat huy duoc het nen doc lap-Tu tri cua mot dan toc.
Do la nhung diem khai quat ve VIET NAM trong quan he Quoc Te.Hy vong la nhung nguoi nao con mang giong mau va quoc tich Viet se tim hieu them de biet ro ve coi nguon cua nguoi Viet!
PS:Anh,Nga,My da khong con danh gia con nguoi qua ton giao,mau da,chung toc,Dang tieu Binh cua Trung Hoa cung noi tieng qua cach mang van hoa nho cau "Khong can biet la meo trang hay meo den,mien la no bat duoc chuot". Nguoi Viet chi can khong phan biet giua Quoc noi va Hai ngoai thi may ra moi biet DOAN KET de xay dung DAT NUOC.
- NguoiViet
22/05/2010 @ 17:40
Tại sao thằng Bắc Hàn lai ngông nghênh thế? Sau vụ tàu chiến của Nam hàn bị Bắc Hàn bắn chìm liệu Mỹ, Nhật,Hàn và đồng minh ra đòn răn đe và trừng phạt Bắc Hàn như thế nào thì sẽ thấy vai trò cửa Trung quốc ngay thôi và có phải Nam Hàn dù là Đồng minh nhỏ của Mỹ nhưng chưa chắc bằng một bạn hàng lớn và thi trường lớn đâu, có ai nghĩ Mỹ lai bỏ rơi Việt Nam công hoà có đúng không nào.Trân lý chỉ thuộc về kẻ mạnh thôi, dân Việt không muốn nô lệ, phụ thuộc tự mình phải mạnh lên đừng ngồi nhìn xa xăm quá có phải không -BAC-kI-NO-.Thử đợi xem rồi bàn tiếp.
- Hoang viet
17/08/2010 @ 16:51
Bản thân tôi cũng là 1 đảng viên CS, nhưng tôi thấy Đảng không làm được gì có lợi cho dân cho Nước mà hầu như chỉ làm thêm tổn hại cho đất nước, uy tín của Đảng hầu như không còn trong dân chúng. Theo tôi được biết thì nếu có trưng cầu dân ý tại VN về sự cần thiết phải thay đổi chính quyền từ CS độc tài, sang chế độ dân chủ kiểu phương tây, thì tôi chắc chắn rằng hơn 90% giới trí thức và giới trẻ (kể cả những người đang nằm trong hàng ngũ Đảng CS - Số này cũng rất nhiều) đều muốn thay đổi chế độ.
- Yêu nước
19/08/2010 @ 19:44
Khong can tim loi thoat nao, va o dau , cung nhu chang can khai thong cai gi het ma chi can nhung nguoi CS ngu dot, tham nhung, hai dan ban nuoc tra ngay cai quyen tu quyet cho nguoi dan! Thinh vuong, an binh va hanh phuc dan se duoc thiet lap tren co so dan chu, tu do va co luat phap! chi vay thoi! co the y kien toi chua hoan toan dung, nhung toi nghi nhu vay la con duong tot hon tinh trang hien tai.
- hue68