Biển Đông, Bô Xít và những hệ luỵ của đất nước

Lê Quốc Trinh

Từ hai tháng qua vấn đề Biển Đông, VinaShin và hiểm hoạ bùn đỏ của Bô Xít làm cho tình hình chính trị VN sôi sục biến động quá nhiều, khiến cho nhiều nguời lo ngại, chỉ sợ rằng đất nước lại rơi trở về tình trạng chia năm xẻ bảy và bị các cường quốc (Nga, Mỹ và TQ) xâu xé tiếp như thời nội chiến ngày xưa. Xin được phép trình bày:

1)- Rốt cuộc Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Đại tướng Phùng Quang Thanh đã xuất hiện trên truyền thông để nói về sự kiện cảng Cam Ranh sẽ dùng để phục vụ cho các chiến hạm ngoại quốc (Nga Sô đã xí phần), trong khi trước đó chính phủ cứ luôn khẳng định không hề sử dụng cảng này trong mục tiêu quân sự! Trong hai năm tới, VN sẽ tiếp nhận nhiều vũ khí do Nga Sô bán: tàu ngầm, phi cơ phản lực, hoả tiễn, vv... Và Nga Sô đã chính thức được chọn làm đối tác để xây hai nhà máy nguyên tử năng ở Ninh Thuận, đối với các nhà lãnh đạo lão thành già nua thì họ không bao giờ quên đồng chí quan thầy Cộng Sản thời xa xưa. Chỉ mong sao tai hoạ nổ lò nguyên tử Chernobyl (26/04/1986) sẽ không trở thành cơn ác mộng đe doạ người dân miền Trung!

2)- Nói chuyện vuốt ve ông láng giềng to đầu phương Bắc thì cử ông Phó Nguyễn Chí Vịnh đi, nói chuyện với Nga thì đưa ông Tổng Phùng Quang Thanh ra, phải chăng lãnh tụ VN muốn chơi lá bài nước đôi để mua thời gian, để duy trì địa vị lãnh đạo?

3)- Bà Clinton thì cứ tìm cách ve vãn VN, tuyên bố nhiều câu đường mật ngọt ngào, phải chăng vì muốn bán một số vũ khí quân sự, hay can thiệp gián tiếp vào nội tình VN? Xem ra không dễ dàng, không phải vì những nhà cách mạng lão thành còn nhớ đến mối thù "đế quốc Mỹ" xa xưa, và thật ra họ lo ngại sự hồi hương của hàng trăm ngàn Việt kiều (VK) trí thức thuộc diện di tản vì mất mát tài sản, nhà cửa, ruộng vuờn, thân nhân trong chiến dịch Học Tập Cải Tạo, sau ngày thống nhất đất nước!

4)- Anh Nguyễn Huệ Chi đột nhiên tạm rời bỏ chức vụ quản lý Ban biên tập BoxitVN (đang hồi khẩn trương, nóng bỏng vì Kiến Nghị mới), anh làm một chuyến tư du sang Mỹ tiếp xúc với VK thiên tả (NK Thái Anh, VH Quang, NH Liêm) làm chi để rồi bị phát giác trên các Trang Mạng hải ngoại, gây nghi ngờ trong dân cư Mạng VN (ref.: Talawas, DoiThoai)? Phải chăng mọi sự đã do chính quyền Hà Nội xếp đặt để mưu tìm hậu thuẫn hải ngoại trong tương lai (Hội đoàn VK Yêu Nước)?

5)- Thiển nghĩ, có lẽ nhà cầm quyền VN đã đi sai nước cờ từ khi tuyên bố chuyện Biển Đông là vấn đề quốc tế và tổ chức họp hành cấp cao ở Hà Nội, mục đích dùng sức ép quốc tế để giải toả vòng vây bành trướng TQ chăng? Các con đường hàng hải đi qua Biển Đông tự nó đã là huyết mạch quốc tế rồi từ trăm năm nay, mà Hoa Kỳ, Nhật Bản và Nam Hàn rất cần, thì VN việc gì phải hô hoán ầm ỹ, để rồi tự nhiên biến thành lá bài, con cờ cho cường quốc lợi dụng!

6)- Vấn nạn môi trường của bùn đỏ Bô Xít trên Tây Nguyên, tự nó là một bài toán khoa học kỹ thuật đơn thuần, chẳng lẽ những vị giáo sư tiến sĩ viên chức Nhà Nước không còn phương cách nào khác để giải quyết dứt điểm hay sao mà đành phải đi đến quyết định "chấm dứt hợp đồng, đóng cửa nhà máy"? Kiến thức khoa học của các vị đâu rồi, sao không động não để cứu nguy đất nước? Không tìm ra được lời giải, có nghĩa rằng chúng ta đành chịu thúc thủ trước vấn đề kỹ thuật, và cái mỏ tài nguyên Bauxit đứng hàng thứ ba trên thế giới không mang lại lợi nhuận chi cho đất nước, chẳng góp phần phát triển kinh tế, không cải thiện đời sống người dân? Chưa nói rằng bao nhiêu tiền của bỏ ra trong hai năm qua là công cốc, nợ nần ngân hàng thế giới làm sao thanh toán? Rồi một đống sắt vụn, thiết bị, cơ giới nặng nề cả trăm ngàn tấn nằm chơ vơ trên cao nguyên Lâm Đồng chẳng khác gì một bãi chiến trường hoang tàn! Chưa nói đến số tiền lớn phải bỏ ra bồi thường cho nhà thầu TQ chỉ vì chính phủ VN đơn phương cắt hợp đồng! Chưa nói gì về căng thẳng ngoại giao với ông láng giềng to đầu, hùng hổ hung hăng nhất thế giới hiện nay! Ông chỉ cần hạ lệnh chấm dứt hết mọi viện trợ cho không, mọi công trình dự án đang cây cất dở dang, chấm dứt mọi mậu dịch buôn bán hàng hoá qua lại là Việt Nam tức khắc loạn ngay, bởi vì hơn nửa thế kỷ qua ĐCS VN đã âm thầm biến đất nước này thành một loại nô dịch kinh tế của người ta rồi!

7)- Thử đặt vấn đề một cách khác: ví dụ nếu không có tai nạn vỡ hồ chứa bùn đỏ ở Hungary tháng trước, thì chuyện gì xảy ra? Có lẽ mọi người cứ tiếp tục an nhiên tự tại, bàng quang nhìn nhà thầu TQ tiếp tục công trình với gần một tiểu đoàn "nhân công lao động phổ thông tạp dịch". Bùn đỏ ở Hungary hay ở VN đâu có khác gì nhau, tất cả đến từ phương thức Bayer tinh lọc quặng bằng hoá chất Sút (NaOH) cực kỳ tàn độc, và phương thức xử lý dưới dạng ướt (hồ chứa bùn đỏ) cũng đâu khác gì nhau. Thế thì may mắn cho VN là Hungary bị tai nạn trước gây nên nỗi sợ hãi cho toàn dân VN, tạo phản ứng dây chuyền. Trên thế giới đâu phải chỉ có TQ, Hungary và VN là những nuớc duy nhất khai thác Bauxite. Mỗi quốc gia tự họ đã có những tập đoàn kinh doanh, kỹ thuật kinh nghiệm đầy mình, họ tự có phương án riêng để xử lý chất thải cực độc (Úc, Ấn Độ, Pháp, Brasil, Nga, Hoa Kỳ).

Một khi quyết định đi trên con đường công nghiệp hoá đại trà, thì đương nhiên phải biết chịu đựng và xử lý những hậu quả khôn lường về ô nhiễm môi truờng. Vấn đề chính yếu là mỗi quốc gia hãy tự đào tạo một đội ngũ cán bộ chuyên nghề, giàu kinh nghiệm và kiến thức để tự tay giải quyết những bài toán về môi trường, kỹ thuật và hạ tầng cơ sở. Đây là yếu điểm hệ trọng của VN, quan sát những công trình hạ tầng cơ sở (giao thông) xây cất láo lếu, gây tai nạn triền miên, gây khổ sở cho người dân, thì sẽ hiểu. Những đập thuỷ điện xây dựng bừa phứa, tự nó không kháng cự nổi những cơn mưa lũ hàng năm, thì làm sao chịu đựng nổi những cơn địa chấn trung bình (mức độ 6-7 Richter).

8)- Thời điểm tốt nhất để Kiến Nghị phản kháng Bauxite chính là khi ĐT Võ Nguyên Giáp đích thân soạn thảo ba lá thư yêu cầu Nhà Nước hoãn ký hợp đồng khai khoáng Bô Xít (tháng Ba 2009), hay tạm thời chưa nên khai triển vội để con cháu đời sau có đủ kỹ thuật và thiết bị hơn. Lúc đó hợp đồng chưa ký, không ai bị vướng mắc bởi văn kiện công khai nào cả, sao không thấy mọi người tham gia ồn ào náo nhiệt như bây giờ?

9)- Thiết tưởng, đứng trước tình thế phức tạp này chỉ có hai lựa chọn:

a/- Hoặc chấm dứt công trình khai khoáng ngay để mọi người bàn cãi tiếp (?): Nhà Nước phải tìm đủ mọi luận cứ vững chắc để thuyết phục nhà thầu TQ tạm dừng mọi hoạt động và chuẩn bị chi phí bồi thường cho những tổn thất lớn (sa thải nhân công, thu hồi máy móc, cơ giới, di chuyển, bảo trì). Theo nguyên tắc giao dịch thương mại, đây không phải là lỗi lầm từ phía đối tác, họ có thể bảo vệ dự án rằng hồ chứa bùn đỏ luôn luôn kiên cố, chịu nổi địa chấn cao nhất (mức độ 9 Richter) theo lời ông Bộ Trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường Phạm Khôi Nguyên (sic). Tuyệt đối tránh mọi biểu hiện cực đoan nguy hiểm mang tính chất "bài Hoa, kích động thù hận dân tộc".

b/- Hoặc tiếp tục công trình khai khoáng như dự kiến: nhưng tất cả mọi chuyên gia, trí thức nhân tài đất nước phải cùng nhau động não tìm cho ra phương án tối ưu để bảo đảm tuyệt đối mối nguy hại bùn đỏ không còn nằm trên đầu hàng triệu người dân miệt đồng bằng. Dĩ nhiên mọi đề án phải có tính khả thi cao dựa vào bằng chứng thực tiễn trong ngành khai thác Bauxite trên thế giới.

10)- Mọi diễn biến gần đây có vẻ dân chủ (quốc hội bàn cãi hăng say, các ông DT Quốc, NM Thuyết thay nhau nói sùi bọt mép), chẳng qua các ông chỉ là những diễn viên hài đang đóng một màn kịch vụng về, ngõ hầu vuốt ve và trấn an dư luận, hay có thể là màn đấu đá phe phái tranh giành ghế ngồi trong Đại Hội Đảng sắp tới? Dẫu rằng chính phủ ông NT Dũng phạm quá nhiều sai lầm (Bô Xít, Dung Quất, VinaShin, hạ tầng cơ sở, giáo dục) nhưng đó chỉ là phần ngọn, cái gốc của mọi vấn nạn là ĐCS VN cứ tại vị mãi, thì thay mười ông NT Dũng cũng chẳng giải quyết được gì! Đây chính là sai lầm căn bản của tập đoàn lãnh đạo Nhà Nước VN, 60 năm qua họ đã nhắm mắt đi theo con đường chuyên chính vô sản, triệt tiêu hết mọi trí thức, năng lực nhân tài đất nước, đến giờ phút cần đến thì thiếu nhân lực chuyên môn để quản lý và giám sát công trình. Giờ phút này, đứng trước thử thách lịch sử, nhiều người (kể cả các ông nghị gật QH) chỉ biết bàn ra, không dám bàn sâu vào vấn đề để tìm giải pháp tối ưu cho tình thế. Gieo gió thì phải gặt bão, gieo Nhân nào thì hái Quả nấy, quy luật Nhân Quả của Nhà Phật không sai tý nào.

Kết luận: Tất cả mọi nguyên nhân dẫn đến nguy cơ mất nước như hiện nay hoàn toàn gây ra bởi ĐCS VN với những người lãnh đạo quỷ quyệt "rước voi về dầy mả tổ", "cõng rắn cắn gà nhà", họ vì quyền lợi đảng phái và tư lợi mà quên đi hai chữ "dân tộc". Chính quyền TQ có gây được sức ép trên đầu cổ nhân dân VN là vì có những kẻ lãnh đạo tiếp tay từ hơn nửa thế kỷ nay. Sự hiện diện của ba ông lớn (Nga, Mỹ và TQ) trong một bối cảnh đất nước nhiễu nhương làm cho mối nguy cơ nội chiến bùng phát: trong lúc lòng dân ly tán vì phải chịu đựng những tai hoạ thiên tai đi đôi với nhân tai; tập đoàn lãnh đạo không còn một chút danh nghĩa đại diện vì dân và do dân; chính nghĩa "giải phóng dân tộc" đã bị lu mờ dần theo những sự thật lịch sử phơi bày trước công luận. Sau 35 năm xây dựng hoà bình, đất nước VN xem ra cũng không tiến triển khả quan hơn trước bao nhiêu:

- Tổ chức thượng tầng kiến trúc vẫn còn lỏng lẻo: Đảng CS luôn luôn nắm giữ hết mọi quyền uy tuyệt đối, tam quyền không bao giờ được phân lập rõ ràng, giáo dục càng ngày càng xuống cấp, đạo đức xã hội suy đồi, tham nhũng tràn lan;

- Xây dựng hạ tầng cơ sở thì bết bát: điện vẫn còn bị cúp tắt chập chờn, hàng trăm hồ thuỷ điện cỡ nhỏ đang gây lũ lụt đe doạ miền Trung, giao thông xây cất cẩu thả, nước sử dụng bị nhiễm phèn, cống thoát bị nghẽn gây ngập lụt triều cường liên miên trong thành phố;

Chúng ta không thể xem TQ như thù địch một khi chuyện nội bộ chúng ta không tự giải quyết ổn thoả trước, nhà chúng ta bị dột bởi vì nóc nhà thủng lỗ chứ không vì mưa rào. Tốt nhất chúng ta hãy tự tay sửa chữa mái nhà, lót ngói mới thay ngói cũ, thì chắc chắn nhà không còn bị dột.

Lê Quốc Trinh, Canada,
Quebec, 06/11/2010


đầu trang  |  In   |  Email   | 

Ý kiến độc giả

Góp ý kiến cho bài này

Trong sự tôn trọng sự khác biệt ý kiến của mọi người, trang web đảng Việt Tân mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của độc giả trong tinh thần xây dựng, đối thoại, hòa nhã, tôn trọng và tích cực. Chúng tôi xin từ chối những ý kiến có tính cách đả phá, khích bác, chửi bới, sử dụng từ ngữ bất lịch sự.

9/11/2010 @ 18:58

Xin ’còm’ một số điểm trong bài.

Điểm 4: nêu những vấn đề về khai thác bauxite không chỉ là việc riêng của Gs. Nguyễn Huệ Chi. Dù cá nhân ông có làm điều gì không thoáng những vấn đề bauxite vẫn còn, và kêu gọi ngừng khai thác vẫn còn đáng điều nghiên cẩn thận. Tương tự trang web bauxite vẫn phải đứng vững để tiếp tục làm chứng cho đến ngày vấn đề được giải quyết, vì còn nhiều nhân sĩ khác trong nhóm chủ trương cũng như độc giả.

Điểm 6: lập luận "tự nó là một bài toán khoa học kỹ thuật đơn thuần" đơn giản hóa vấn đề quá mức cần thiết, và cũng đi ngược lại với phần kết và một số đoạn khác của bài viết. Tuy nhiên ngay cả khi tóm gọn vấn đề vào khía cạnh khả thi, tức "khoa học", của công trình, nếu không có được kế hoạch giải quyết trong trường hợp bùn lỡ, thì tại sao lại phải tiếp tục? tại sao không ngưng ngay?

Điểm 9: đây cũng đơn giản hóa quá mức, vì còn nhiều cách khác. Chỉ đơn cử lựa chọn ngưng công trình trong khi gọi một nhà thầu khác - chẳng hạn như Canada, quốc gia tạm dung của tác giả cũng khá nhiều kinh nghiệm và phương tiện trong cả việc khai thác tài nguyên lẫn phòng chống tai nạn môi trường (ít ra là đi trước TQ, và có luật lệ nghiêm minh hơn lẫn nhiều người theo dõi kỹ hơn)- để rà soát lại toàn bộ. Nhiều khả năng cho việc có thêm ý kiến độc lập sẽ đưa đến quyết định sáng suốt hơn.

Lý luận trong phần kết cũng không vững. Trong lũ lụt do mưa thì nhà không dột người cũng ướt. Có lẽ tác giả nên dùng một thí dụ khác thích hợp hơn.

- NTK

12/11/2010 @ 23:52

Hồi âm trao đổi với bạn NTK về v/d Bauxite

Thân chào bạn NTK,

Tôi rất thích thú khi có người quan tâm đọc và phê bình bài viết của tôi. Thiết nghĩ Diễn Đàn này được thành lập chính vì mục tiêu trao đổi kiến thức. Giờ tôi xin phép được trao đổi với bạn NTK vào từng điểm một.

Điểm 4: Đúng chính xác, vấn đề Bauxite Tây Nguyên không đơn giản tý nào, đó là chuyện quốc gia có tầm vóc lớn ảnh hưởng nhiều lãnh vực: an ninh quốc phòng, văn hoá dân tộc thiểu số, môi trường sinh thái, hiệu quả kinh tế và ảnh hưởng chính trị. Vì thế một bài viết đơn thuần trên Mạng không thể nào bao trùm quá nhiều chuyện một lúc, đi đến mất trọng điểm, người đọc nhàm chán và hơn nữa người viết không thể nắm vững mọi vấn đề cùng một lúc. Tôi lựa chọn lĩnh vực khoa học kỹ thuật vì nó liên hệ đến môi trường, một hiểm hoạ cực kỳ to lớn mà đại đa số người theo dõi đều lo lắng suy tư, hai nữa là tôi làm việc trong ngành này nên mới dám mạo muội viết lên quan điểm.

GS Nguyễn Huệ Chi là một trong ba người sáng lập ra Trang Mạng Bauxite ViệtNam từ tháng Tư 2009, mà tôi đã từng tham gia đóng góp nhiều bài phản biện, dựa trên kinh nghiệm thực tiễn ở Canada. Mục tiêu chung là đưa đất nước VN tiến lên đồng thời vạch trần những sai phạm của tập đoàn lãnh đạo Nhà Nước cố tình dấu diếm và lừa phỉnh người dân. Vậy thì cũng như mọi người tôi đã tham gia hăng say tích cực từ phút đầu tiên và mãi mãi như thế suốt 18 tháng qua, rất mong Trang Mạng ngày càng lớn mạnh, uy tín cao, đi sâu vào quần chúng.

Thế nhưng sự sống còn mỏng manh của BVN chính là ở VN, do những nhân sĩ trí thức VN đảm nhiệm và tuỳ thuộc vào ý muốn của lãnh đạo VN nữa, người ngoài cuộc như tôi không thể đòi hỏi gì khác hơn. Vấn đề tôi nêu thắc mắc là khi tình hình Bauxite lên tới đỉnh cao, căng thẳng vì hiểm hoạ vỡ đập bùn đỏ bên Hungary, thì GS Huệ Chi lại vắng mặt để cho một số chuyện xảy ra không được rõ ràng (như danh sách những người tiên phong ký cho Kiến Nghị bị thay đổi giữa chừng). Hôm qua anh Phạm Toàn và GS Chu Hào phải đồng thanh lên tiếng để giải thích sự kiện này. GS Huệ Chi du lịch bên Mỹ thăm viếng người thân thì không có gì lạ, GS liên lạc giao du với những thành phần thiên tả là quyền tự do tư tưởng của GS. Tuy nhiên khi nghe những lời phê bình phỉ báng cay nghiệt người Việt hải ngoại của ông Vũ Huy Quang, theo lời kể của ông Nguyễn Khoa Thái Anh trên Talawas (tháng Mười 2010) nói về mối tâm giao với GS Huệ Chi, thì tôi "sốc" thật. Do đó mà tôi phải đặt nghi vấn, thế thôi!

Điểm 6: Như tôi đã nói, vấn nạn môi trường cực kỳ nguy hiểm vì nó liên hệ đến phương pháp tinh lọc quặng Bauxite (Bayer) và cách thức xử lý "bùn đỏ" trong đó dung dịch Xút NaOH làm tăng nồng độ pH lên cực kỳ cao, huỷ hoại mùa màng, sinh vật. Thế giới đã khai thác Bauxite từ trăm năm nay rồi, mọi vấn đề đã từng được biết rồi, đâu có mới mẻ gì với VN. Thế thì ngay từ lúc ĐT Võ Nguyên Giáp viết ba lá thư và Trang BVN ra bản Kiến Nghị phản kháng đầu tiên (tháng Tư 2009), tại sao mọi người không hưởng ứng kịch liệt như bây giờ? Để cho tập đoàn lãnh đạo VN quyết định làm, ký hợp đồng quốc tế, vay nợ nhà băng và đã thi công gần 80% công trình, nay có phản kháng thì đã trễ quá rồi. Tại sao không tìm cách động não tìm ra phương thức an toàn nhất để sinh mạng người dân không bị đe doạ? Chấm dứt công trình, quyết định thật đơn giản, nhưng hậu quả thì khôn lường, như tôi đã trình bày trong bài. Chưa nói rằng thế giới nhìn vào họ nghĩ sao? Họ đâu cần biết lãnh đạo và người dân VN như thế nào, họ chỉ thấy khi cần phản đối để ngừng ký hợp đồng thì không làm quyết liệt, khi công trình thi công gần xong thì đòi ngừng ngay! Đâu phải chỉ có VN mới làm Bauxite? Một điều tôi nhận xét đau lòng nhất là ê kíp chuyên gia VN không đủ trình độ khả năng để lèo lái dự án, quản lý, giám sát kỹ thuật, họ im hơi lặng tiếng từ giờ phút đầu cho đến nay, gần như tất cả là do nhà thầu TQ quyết định. Toàn thể dự án như là một đoàn múa rối, bị giật dây từ trên cao, mọi hình ảnh về công trường xây cất không hề được báo chí công bố rõ ràng. Tôi đã đăng trên Việt Tân một bài nhận xét hồi đầu năm dựa trên hình ảnh phóng sự của nhà văn Phạm Viết Đào (25/12/2009). Éo le thay là bài này đã không được BVN cho phép đăng. Đề nghị Việt Tân đăng lại bài này cho rộng đường dư luận.

Điểm 9: Ngưng công trình và gọi nhà thầu khác thay thế (Canada chẳng hạn) theo đề nghị của bạn NTK. Đây mới là một sai lầm hệ trọng, vì dựa trên quan điểm gì, lý giải như thế nào để tẩy chay nhà thầu TQ? Họ sai lầm chỗ nào? Cán bộ kỹ thuật VN có đầy đủ chứng cớ để nói rằng họ không theo đúng quy luật hợp đồng? Mọi hồ sơ kỹ thuật là do họ soạn thảo, thiết kế do họ làm, thiết bị do họ cung cấp, tiền bạc do họ cho vay trước. Cán bộ Nhà Nước VN chỉ biết ngồi nhìn, vâng vâng dạ dạ, ký tên vào, thế thôi. Chẳng lẽ vin vào cái cớ "vì vỡ hồ chứa bùn đỏ bên Hungarie" cho nên chúng tôi chấm dứt hợp đồng? Thế thì toàn dân VN sẽ phải è cổ ra mà trả tiền bồi thường vì chính phủ đơn phương cắt hợp đồng với một "lý do trẻ con". Theo tôi nghĩ đến nước này, chỉ còn có cách là dẹp Ban Quản Trị Công Trình phía VN và thay thế bằng những người có khả năng chuyên môn, kinh nghiệm thực tiễn lâu năm, xem xét lại hồ sơ (kỹ thuật, thương mại) ngay từ đầu, điều chỉnh, tu sửa mọi chi tiết nếu cần, nhất là tìm cho ra phương án giải quyết bùn đỏ tận gốc cho bằng được. Sau đó thì hãy nên thương thuyết lại với nhà thầu TQ để tiếp tục công trình trong chiều hướng tốt đẹp cho cả đôi bên, đẹp lòng dân và có hiệu quả kinh tế trong tương lai. Nếu muốn thay đổi nhà thầu thì phải có đầy đủ chứng cớ pháp lý để tránh mọi va chạm ngoại giao không cần thiết.

Kết luận: Bao nhiêu lý do tôi đưa ra cũng chỉ đi đến một điểm mấu chốt là: "Tất cả mọi sai lầm là từ lãnh đạo Nhà Nước VN, 60 năm qua họ độc quyền, độc tài, độc đoán đưa tất cả toàn dân đi vào con đường phiêu lưu chính trị, nhắm mắt chạy theo chủ nghĩa ngoại lai phi nhân, phi nghĩa, tận diệt hết mọi nhân tài trí thức cho nên ngày nay họ phải chịu sự lệ thuộc vào ngoại bang, đưa đất nước vào thế kẹt". Vậy thì câu thành ngữ "Nhà dột từ nóc" tôi dùng đâu có sai, phải không bạn NTK?

Bạn NTK phê bình lập luận của tôi có chiều hướng "đơn giản" vì không nhìn thấy những khúc mắc của vấn đề, vậy thì đề nghị bạn cho biết quan điểm "không đơn giản" của bạn trên đề tài này. Thiết nghĩ "bản chất phức tạp" của sự kiện chính là do những mối liên hệ chằng chịt của nhiều "chuyện đơn giản" cấu thành, và mỗi người tham gia chính là chỉ để giải quyết "chuyện đơn giản" từng khâu một theo sở trường của họ. Lắm khi vấn đề có vẻ đơn giản nhưng người ta mất biết bao công phu, năng lực mãi mà vẫn không giải quyết được, ví dụ: "Chủ nghĩa Cộng Sản đã từng được giải quyết tận gốc bên trời Âu, thế mà tại sao vẫn cứ dậm chân tại chỗ ở Á Châu, đặc biệt là VN"?

Thân chào bạn,

Lê Quốc Trinh, Canada

Quebec 09/11/2010

31/08/2011 @ 19:33

Khi Khoa Học Kỹ Thuật vẫn phải chịu sự "chỉ đạo" của CSVN thì giải đáp cho mọi vấn đề liên quan KHKT rất đơn giản .

1) Ngưng khai thác mỏ Bô xít cho tới khi đủ trình độ hiểu biết, lên kế hoạch và quản lý . ĐT Võ Nguyên Giáp được 10 điểm .

2) Giao hết trách nhiệm khai thác cho Nhà Thầu Trung Quốc, CSVN đã nói lên được tinh thần yêu nước Trung Quốc của họ .

3) Quyết định một dự án khai thác khi nhìn thấy được lợi nhuận mà không lường được hậu quả . CSVN quá khôn và đã thể hiện được lòng yêu dân đã học được từ Hồ Chủ Tịch .

4) Đứng trước hiểm họa của đất nước mà chúng ta vẫn khoanh tay im lặng, lỗi ở người dân Việt Nam hoàn toàn !

Kết Luận: Khi Bánh Xe bị hư thì thay vào 1 bánh xe mới . Khi toàn thể Guồng Máy không thể hoạt động nữa, thì tốt nhất nên mua xe mới mà dùng . Vừa an toàn mà giảm bớt chi phí bảo trì .

- Người Rảnh Rang


Góp ý kiến cho bài này