Cần một tinh thần mới của Ngày 30 Tháng 4

Đoàn Hùng

Hàng năm cứ đến ngày 30 tháng 4, người Việt ở khắp nơi trên thế giới đều tổ chức những sinh hoạt tưởng niệm biến cố đau buồn này. Có nơi thì tổ chức mít tinh trong tinh thần Quốc hận - Quốc kháng. Có nơi tổ chức trong tinh thần tưởng nhớ những người đã bỏ mình trên đường vượt biên tỵ nạn Cộng sản. Có nơi thì tổ chức một loạt những sinh hoạt từ văn nghệ, hội thảo, đêm không ngủ…. Tất cả những nỗ lực nói trên nhắm vào việc hun đúc tinh thần Quốc hận và khẳng định quyết tâm chống lại sự cai trị bạo tàn của đảng Cộng sản Việt Nam.

Mặc dù nội dung sinh hoạt nói trên không hề thay đổi trong 36 năm vừa qua, nhưng phải nói là số người tham gia vào những sinh hoạt tưởng niệm ngày 30 tháng 4 ngày càng ít đi. Có thể những thế hệ ra đi tỵ nạn đầu tiên nay đã quá già và không còn tinh lực để tham gia các sinh hoạt. Có thể nỗi đau của quá khứ đã phai dần với thời gian khi con người không còn đối diện với nó nữa. Tuy có nhiều lý do đưa ra để giải thích sự suy giảm này, nhưng chúng ta cần phải nhận thức một điều là người ta không thể mãi mãi giữ sự thụ động trước những mất mát quá to lớn của cả một dân tộc, mà phải phấn đấu để đưa dân tộc vươn lên tìm lấy sự tự chủ trên đất nước của mình. Nghĩa là người Việt tỵ nạn không thể nào mãi mãi ôm mối nhục mất nước, mất nhà sống lưu vong suốt đời, mối nhục nhược tiểu và lạc hậu của đất nước, mối nhục của dân tộc bị cướp đi nhân phẩm, mà phải tìm cách đấu tranh để giành lại những gì đã mất, và để được tự do sống trên quê hương của mình.

Từ nhiều năm nay, tinh thần Quốc hận của 30 tháng 4 đã chuyển thành tinh thần Quốc kháng. Người Việt tỵ nạn đã không còn ngồi than khóc hàng năm vào dịp 30 tháng 4 mà đã xác định quyết tâm đấu tranh chấm dứt ách độc tài cộng sản để quang phục quê hương. Tuy quyết tâm là như vậy, nhưng phải nói là số người tin tưởng vào lẽ tất thắng của quyết tâm này không nhiều, nếu không nói là rất mong manh xa vời. Lý do dễ hiểu là cán cân sức mạnh của hai phía đã quá chênh lệch từ lúc khởi đầu. Trong khi đảng Cộng sản Việt Nam đã có tất cả mọi thứ trong tay từ guồng máy kinh tế, quân đội, công an, nhà tù cho đến hạ tầng cơ sở, bang giao quốc tế; người Việt tỵ nạn và cả những lực lượng đối kháng ở trong nước phải khởi sự từ con số không, hai bàn tay trắng và niềm tin đã hoàn toàn bị sụp đổ sau biến cố 30 tháng 4.

Xây dựng thế trận đấu tranh trên những đổ vỡ toàn diện từ tinh thần đến vật chất như vậy không thể nào chờ đợi sự chiến thắng nhanh chóng. Khắc phục được những khó khăn để duy trì cuộc chiến đấu tiếp tục lan tỏa cho đến ngày hôm nay, phải nói đó đã là một phép màu do giòng lịch sử oai hùng của dân tộc hun đúc, nuôi dưỡng qua những tấm gương ngời sáng ngay từ ngày đầu mất nước.

Cuộc cách mạng nào cũng dựa trên sự tương quan của ba thế lực: 1/ Nhà cầm quyền tức đảng Cộng sản Việt Nam; 2/ Lực lượng đối kháng tức là những đoàn thể, đảng phái âm thầm tranh đấu trong suốt 36 năm qua; 3/ Đại khối quần chúng bao gồm dân oan, công nhân, thanh niên sinh viên, tôn giáo, người Việt tỵ nạn tại hải ngoại. Ba thế lực này có những hỗ tương và liên kết giai đoạn để tạo thành những thế trận làm xoay chuyển cục diện quốc gia.

Trong thời gian khởi đầu cuộc chiến đấu, phần lớn quyền lực khống chế xã hội đều nằm trong tay đảng cầm quyền. Đảng cầm quyền đưa ra những luật lệ khắt khe và họ dùng bạo lực công an, bưng bít thông tin và giáo dục ngu dân như là ba chân vạc để triệt hạ tất cả mọi mầm mống phản kháng của quần chúng và đặt người dân trong tình trạng cảnh giác và xem chừng lẫn nhau. Tức là nhà cầm quyền không chỉ dùng bạo lực đàn áp mà còn tạo ra sự nghi ngờ lẫn nhau, triệt hạ mọi tin yêu trong xã hội. Lực lượng đối kháng tuy được hình thành nhưng không thể hoạt động hiệu quả vì bị cô lập trong dân chúng và ít có người dám tham gia hưởng ứng vì sợ bị chế độ trả thù.

Chúng ta đã mất một thời gian rất dài, từ năm 1975 đến tận cuối năm 1991 khi mà Hà Nội bỗng chốc trở thành mồ côi giữa chợ do sự tan rã của đế quốc Cộng sản Liên Xô, dân chúng và các lực lượng đối kháng mới dần dần thoát khỏi sự khống chế toàn diện của đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1991, khi đảng Cộng sản Việt Nam mò mẫm mở cửa ra với thế giới bên ngoài, du nhập kinh tế thị trường để tìm phương tiện cứu nguy chế độ thì khả năng khống chế bị yếu đi, nên người dân đã vùng dậy khai thác những kẽ hở mở cửa để tìm cách cải thiện cuộc sống. Có thể nói từ năm 1991 đến năm 2004, xã hội Việt Nam rơi vào bối cảnh rối ren nhất, với những xung đột thượng tầng lãnh đạo về mức độ cải cách và nạn tham nhũng hoành hành ở mọi cấp. Đây là thời kỳ mà thế lực quần chúng đã có những thay đổi đáng kể, những cuộc đình công hàng loạt của công nhân, làn sóng khiếu kiện của dân oan, sự tụ tập cầu nguyện của giáo dân đòi trả lại ruộng đất, tài sản giáo hội và nhất là sự xuất hiện của nhiều nhà phản kháng trẻ đã tạo cho thế giới chú ý và tạo áp lực rất nhiều lên thế lực cầm quyền, khiến đảng CSVN không còn dám tự tung tự tác bắt giữ hay đàn áp mạnh mẽ như thời toàn trị.

Từ năm 2006, kể từ khi Khối 8406 ra đời cùng với sự xuất hiện ngay tại Việt Nam của một số đảng phái đấu tranh như đảng Thăng Tiến, đảng Vì Dân, đảng Dân Chủ Nhân Dân, đảng Việt Tân… đã tạo cho cục diện chính trị tại Việt Nam thay đổi rõ rệt với sự hiện hữu của ba thế lực: Nhà cầm quyền CSVN, các lực lượng đối kháng, khối quần chúng thầm lặng. Trong ba thế lực này, nhà cầm quyền CSVN đang cố dụ dỗ khối quần chúng thầm lặng để không chống lại chính quyền, đồng thời ngăn chận tất cả mọi sự tiếp cận giữa lực lượng đối kháng với khối quần chúng thầm lặng vì sợ bị huy động nổi loạn.

Với những chuyển biến giữa ba thế lực chính trị tại Việt Nam trong 36 năm vừa qua, chúng ta thấy rõ rằng khối quần chúng thầm lặng đã và đang chuyển mình, tuy chậm nhưng là khối nhân lực quan trọng để tạo sức ép thay đổi lên chế độ. Trong tiến trình hành động, khi các lực lượng đối kháng đến gần và huy động được khối quần chúng thầm lặng, cuộc cách mạnh sẽ bắt đầu bùng nổ lớn trên đường phố. Chúng ta phải tin tưởng viễn cảnh này không còn bao lâu nữa sẽ xảy ra trên quê hương Việt Nam. Các cuộc cách mạng mới đây và trong thời kỳ cận đại cũng đều phải đi qua những tiến trình tương tự, không phải một sớm một chiều. Khi các nỗ lực kết hợp trong nhiều năm tháng hội đủ điều kiện, sự thay đổi tất đến trong nháy mắt của lịch sử. Cuộc cách mạng Hoa Lài xảy ra tại Tunisia sau hơn 1 tháng tranh đấu, buộc nhà độc tài Ben Ali phải bỏ xứ lưu vong. Âm hưởng của cuộc cách mạng này đã lan sang Ai Cập, Bahrain, Syria, Libya… đang tạo một số những thay đổi tại vùng Cận Đông và Bắc Phi.

Đặc điểm của cuộc cách mạng Hoa Lài là sự nối kết đấu tranh giữa những con người can đảm trên các đường phố với những người khai dụng mạng Internet để truyền đạt các thông tin nhanh chóng đến người dân và thế giới, từng phút từng giờ, đã tạo một sức ép sinh tử lên chế độ. Mạng Internet còn đóng góp một phần rất lớn làm soi mòn sức mạnh của thế lực cầm quyền trong bối cảnh hiện nay là vô hiệu hóa sự bưng bít, độc quyền thông tin của đảng CSVN. Khi người dân có nguồn thông tin độc lập, có khả năng vận động qua mạng để kêu gọi tập họp theo phương thức đấu tranh bất bạo động, thế lực cầm quyền không thể nào ngăn cản nổi và phải tự sụp đổ như Tunisia, Ai Cập mà thôi.

Để cho tình hình nói trên xảy ra nhanh chóng tại Việt Nam và để cho hai thế lực quần chúng và lực lượng đối kháng có điều kiện tương hợp chống lại thế lực cầm quyền là đảng CSVN trong thời gian tới, chúng ta cần đẩy mạnh tinh thần Quốc kháng ở khắp mọi nơi nhân dịp 30 tháng 4. Nói cách khác, chúng ta cần có một tinh thần mới của ngày 30 tháng 4. Đó phải là ngày quật khởi cho cuộc cách mạng Hoa Mai tại Việt Nam.

Trước hết là cần phải chấm dứt than khóc và trách móc quá khứ. Kế đến là làm tất cả những gì có thể làm để giúp cho dân oan, công nhân, thanh niên sinh viên, giáo dân có phương tiện tiếp tục cuộc đấu tranh. Ngược lại phải giới hạn nguồn tiền tiếp cứu cho chế độ Hà Nội mỗi năm 8 tỷ Mỹ Kim, bằng cách giới hạn bớt việc chuyển tiền về giúp thân nhân. Sau cùng là tích cực tham gia vào chiến dịch Tự Do Internet cho Việt Nam, để cùng hiệp sức phá vỡ mọi bức tường ngăn chận của Hà Nội, và giúp mọi người có thể thông tin nhanh chóng và dễ dàng. Nếu mọi người cùng sẵn lòng, dành một chút thì giờ tối thiểu tham gia những nỗ lực nói trên, không bao lâu Ngày 30 tháng 4 vĩnh viễn sẽ là ngày quật khởi đáng nhớ.

Đoàn Hùng
Ngày 28/4/2011


đầu trang  |  In   |  Email   | 

Ý kiến độc giả

Góp ý kiến cho bài này

Trong sự tôn trọng sự khác biệt ý kiến của mọi người, trang web đảng Việt Tân mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của độc giả trong tinh thần xây dựng, đối thoại, hòa nhã, tôn trọng và tích cực. Chúng tôi xin từ chối những ý kiến có tính cách đả phá, khích bác, chửi bới, sử dụng từ ngữ bất lịch sự.

29/04/2011 @ 03:44

De gop y voi Doan Hung,toi cung dua ra vai so sanh sau day:

1)Thanh pho Berlin cua Duc bi tan pha tan tanh boi tham vong dien cuong cua Hitler va bi Nga,Anh,Phap,My chiem dong hon nua the ky 1945-1990,the ma dan toc Duc van tu hao la dan toc dau tien da pha huy buc tuong ngan doi thanh pho nay va tai thong nhat Duc Quoc.

2)Ba Lan la nuoc bi Duc xam chiem dau tien trong de 2 the chien va cac nha lanh dao khang chien Ba Lan cung tung bi hong quan cua Stalin thu tieu tap the,the ma cong doan DOAN KET Ba Lan van kien tri tranh dau de dap tan ca 2 che do phat xit Hitler va Cong San Lien Xo.

DCSVietnam chi la lu danh thue giet muon cho CS Quoc Te:khong che tao duoc ca vu khi va thuc pham cho quan doi va nhan dan!The ma tai sao nuoc CHXHCNVietnam van ton tai duoc cho den ngay nay?Do chinh la nguyen nhan lam cho nguoi Viet luu vong va bi Trung Cong xam luoc.

- VongQuoc

30/04/2011 @ 16:49

NGƯỢC DÒNG LỊCH SỬ
(dựa theo các tài liệu nước ngoài)

- Tổng Thống Mỹ D. Eisenhower ủng hộ Ngô đình Diệm...KHÔNG chấp hành cuộc tổng tuyển cử Nam Bắc năm 1956, theo tinh thần hiệp định Geneva 1954. Dựng Ngô đình Diệm thành lập chính phủ đệ nhất VNCH.
(Vietnam War đăng trên trang web Google)

- Rồi năm 1963, Mỹ hậu thuẩn cho chính quân đội của ông Diệm, lật đổ ông ta, khai tử nền đệ nhất Cộng Hoà.

- 1967: đưa Nguyễn vân Thiệu lên thành lập đệ nhị VNCH.

- 1973: Tổng Thống Mỹ R. Nixon còn đòi cắt đầu ông Thiệu nếu ông ta không chịu ký hiệp định Paris.
(năm 2009, trang web Twitter tường thuật lại cuộn băng về cuộc đối thoại giữa Nixon và H. Kissinger, tựa là "Nixon was ready cut off head of S. Vietnamese leader)

Tóm lại, những diển biến, thay đổi trong chính phủ VNCH trước đây đều do Mỹ quyết định! BÂY GIỜ, TƯƠNG LAI VIỆC LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN CSVN (nếu có)...KHÔNG BIẾT SẼ LÀ Ý AI ĐÂY?

- nhận định

30/04/2011 @ 22:45

Dĩ nhiên không ai còn có thể than khóc nhân ngày 30 tháng Tư nữa, họ đã biến đau thương bằng hành động cho dù là một hành động rất nhỏ ấy xuất phát từ sự khắc phục được chính bản thân mình. Chẳng qua cũng bởi vì trải dài theo năm tháng, bộ mặt gian dối của đối phương ngày càng hiện rõ nguyên hình là một nhà cầm quyền tay sai lệ thuộc vào đàn anh đại Hán, chuyên đánh thuê và bán rẻ dân tộc để làm giàu trên núi xương sông máu của dân Việt. Không ai còn có thể bán tín, bán nghi khi chiêm nghiệm lại cái khẩu lệnh phát đi từ cửa miệng của tên trùm Trung Nam Hải đã phun ra rằng: "Đánh Mỹ tới người VN cuối cùng"! Một quốc nhục rành rành ra đấy, thì người Việt nào há dễ lại không căm thù?

- Nguyễn

1/05/2011 @ 07:09

Bài phân tích rất hay. Hi vọng đất nước ta phát triển, một ngày nào đó, Cộng Sản sẽ sụp đổ, đất nước ta sẽ đa nguyên đa đảng, dân chúng được nói tiếng nói riêng của mình. Việt Tân ơi! Cố lên!

- Mark

1/05/2011 @ 15:24

Muốn làm một chính khách trung thực cần phải tham khảo các tài liệu nước ngoài và phải thừa nhận sự thật một cách khách quan, không nên chủ quan...chủ quan như Nguyễn văn Thiệu sẽ không bao giờ thành công!

- nhận định

1/05/2011 @ 23:23

Ngay 20/7/1954(Chia doi dat nuoc)hoac 30/4/1975(thong nhat son ha)cung chi la nhung ngay dang nho trong lich su cua mot dan toc.

Dieu quan trong la:DAN GIAU thi NUOC MOI MANH duoc !!!

- NhanDan

5/05/2013 @ 03:09

Xin góp 1 bài dù tên tựa có khác, nhưng nội dung có cùng cái nhìn như bài " Cần một tinh thần mới của ngày 30 tháng 4" của anh Đoàn Hùng.

xxxx

Ai thắng ai?

Cứ mỗi năm ngày 30 tháng 4 đến, không phải chỉ những người may mắn sống sót trong cuộc chạy trốn tử thần đến các nước tìm tự do, mà ngay cả người dân kẹt ở lại trong nước từ Bắc chí Nam cũng có cùng cảm giác như nhau: máu trong tim như chảy ngược trào dâng tận cổ. 38 năm qua là 38 lần như thế. Trong nước hàng năm cứ đến ngày 30 tháng 4, bọn cướp nằm quyền tiếp tục rầm rộ tổ chức mừng “đại thắng mùa Xuân”. Tại hải ngoại, Cộng Đồng Việt Nam Tị Nạn đang sinh sống ở nhiều nước tự do quây quần nhau tổ chức ngày “Quốc Hận”, tưởng niệm dân quân Việt Nam Cộng Hòa bị tàn sát trong ngày giặc tràn vào. Đó là hành động biểu lộ lòng yêu nước và tính nhân bản đối đồng bào chung nòi giống đáng tuyên dương. Ngày 30 tháng 4 hải hùng đó như là một vết nhơ trong lịch sử thăng trầm Việt Nam, hằn sâu vào ký ức mọi người không thể nào quên được.

Nhưng nếu dòng đời cứ trôi qua và kéo như vậy: hàng năm kẻ mừng chiến thắng, kẻ tổ chức quốc hận. Chúng ta, chứng nhân của lịch sử, năm hay mười năm nữa theo định luật của thời gian sẽ nằm xuống vùi xương xứ người; liệu rằng thế hệ 2, 3, 4, con, cháu, chắc của ta còn nhớ gì ngày này nữa? Chúng ta cần đổi mới lối suy tư và hành động. Tại sao không đổi cách gọi ngày 30 tháng 4 là ngày “Vùng Lên”. Để nhắc nhở chúng ta phải hành động. Trong mỗi gia đình (chạy nạn cộng sản) hàng ngày chúng ta nhắc cho con cháu chúng ta câu hỏi: Tại sao ta có mặt xứ người, tại sao con sinh ra ở đây? (dù Mỹ, Pháp, Hòa Lan hay Úc v.v. cũng là xứ người). Với cái giá nào cha mẹ, ông bà các con phải trả để có cuộc sống tự do hôm nay?

Đối với Cộng Đồng, chúng ta ngồi lại thảo luận, có nên tiếp tục sinh hoạt thụ động theo lối mỏn cũ? Hằng năm cứ ngày 30 tháng 4 đến chúng ta chỉ dành vài giờ để tụ tập tổ chức ngày “Quốc Hận” tưởng niệm đồng bào chiến sĩ chết trong ngày đau thương ấy. Sau đó ai về nhà nấy tiếp tục lo cuộc sống cơm áo thường nhật…! Trong 38 năm nuốt đắng ngậm cay xứ người, can đảm làm việc, chúng ta đã tạo ra một “vốn liếng chất xám” lớn lao chưa nước nào có được. Cộng Đồng chúng ta đã có mấy trăm ngàn chuyên gia các ngành, bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư, chuyên viên kỹ thuật, không gian, điện toán. Những hạm trưởng tài ba, những phi công lỗi lạc trên các chiến trường hiện đại. Đó phải được xem như là một thành tích, một chiến thắng đạt được trong 38 năm qua, so với chế độ csvn chỉ biết tham lam vật chất, chiếm đoạt tài nguyên đất nước làm của riêng. Bỏ rơi thế hệ trẻ, không đầu tư giáo dục, tạo vốn liếng tri thức để xây dựng Việt Nam!

Chúng ta cần liên kết Cộng Đồng Việt Nam tại Mỹ và nhiều nước khác trên khắp thế giới, thành lập một Ủy Ban, có thể gọi là “Ủy Ban Đại diện Cộng Đồng Việt Nam Tự Do”. Ủy Ban này đại diện tiếng nói cho CĐVNTD hải ngoại, khi cần tiếp xúc với các chính phủ, các tổ chức quốc tế, cả Liên Hiệp Quốc nữa. Ủy Ban này là cơ chế hỗ trợ cho tiến trình giải thể chế độ độc tài việt cộng, xây dựng một nước Việt Nam Tự Do tương lai. Xin đừng hiểu đó là hỉnh thức một chính phủ lưu vong. Nhưng đó là một đại diện hậu phương vững chắc yễm trợ nhân lực, tài chánh, ngoại giao cho toàn dân đấu tranh trong nước: những tổ chức đấu tranh và dân chúng trong nước là tác nhân chính cùng nổi dậy lật đổ chế độ tai ương. Chính họ sẽ bầu ra một Quốc hội lập hiến, bầu ra chính phủ đại diện cho toàn dân trong tương lai. Trong tinh thần đó, ngày 30 tháng 4 sẽ không còn gọi là ngày Quốc Hận nữa mà là “Ngày Vùng Lên”. Vùng lên với quyết tâm đạt mục tiêu tối hậu của chúng ta là dẹp bỏ chế độ độc tài phi nhân, dựng lại một Việt Nam Tự Do góp mặt cùng thế giới. Gương dân tộc Do Thái mất nước mấy ngàn năm (721 tcn), nhờ nuôi ý chí này mà dựng lại một nước Do Thái phú cường đứng vững như ngày nay.

Đến đây chúng ta có thể lý giải câu hỏi nêu trên: “Ai thắng ai ”? Khẳng định chúng ta đang thắng. Đó là sự thật không cưỡng lý.

Chúng ta bình tâm kiểm điềm lại. 38 năm qua chế độ csvn làm được gì cho dân chúng Việt Nam, sau khi chúng cưỡng chiếm miền Nam cai trị cả nước. Với súng đạn, phương tiện chiến tranh của Tàu, Nga, Bắc hàn và Cuba chúng xua quân đánh chiếm Miền Nam gọi là giải phóng. Dù ngụy trang, che dấu cách nào, Cộng sản Bắc Việt đã phơi bày ra ánh sáng là tay sai của ngoại bang, phục vụ cho một chủ nghĩa ngoại lai. Năm 1960 Việt Nam Cộng hòa là cột nhắm của các nước Đông Nam Á, dẫn đầu về phát triển kinh tế, chính trị. Việt Nam ngày nay dưới chế độ xhcn tụt hậu hạng bét thua xa cả Cam Bố ! Trong khi đó quân dân miền Nam chiến đấu can trường để bảo vệ một nước Tự Do còn non trẻ. Vì chính nghĩa Tự Do mà gần 60.000 binh sĩ Mỹ đã bỏ mình tại vùng đất xa nước họ ngàn dậm. Bao nhiêu binh sĩ Úc, Nhật Bản, Nam Hàn, một số nước Âu châu hy sinh mạng sống vì chính nghĩa này. Chính nghĩa của chúng ta đã sáng tỏ trong cuộc chiến 1960-1975. Chính nghĩa này cho đến 38 năm sau vẫn còn sáng rực. Cờ vàng ba sọc đỏ được nhìn nhận là biểu tượng của CĐVN Tự Do.

38 năm cai trị cả nước, tội ác csvn không biển nào chứa hết. Theo thống kê của một cơ quan quốc tế, trong cuộc chiến 1960-1975 đã có trên 3 triệu người chết. Sau 1975, csvn bắt giam trên nửa triệu dân quân cán chính miền Nam, đẩy hàng triệu người chạy ra biển. Chỉ gần phân nửa trong số sống sót được các nước tự do cứu giúp. Tài sản của trên 25 triệu dân miền Nam bị chúng gom sạch qua các đợt đổi tiền, biết cơ mang nào kể cho siết? Với chính sách tàn độc chúng vơ vét tài nguyên quốc gia bán cho ngoại quốc. Nhượng đất, biển, rừng cho bá nguyền Tàu cộng. Trấn áp các tôn giáo, bắt giam các nhà dân chủ, các nhà báo, blogers. Bắt giam, tra tấn biết bao sinh viên, phụ nữ chỉ vì họ biểu tình chống Tàu cộng chiếm đất lấn biển. Trong chiều dài lịch sử trên 4000 năm dựng nước của cha ông chúng ta, chưa có thời nào nghịch lý như chế dộ csvn hiện nay, khi người dân đồng lòng chống ngoại xâm thì bị xem là phản động, bị bắt giam, đánh đập tàn bạo. Rõ ràng chúng không là đại diện của dân nữa, mà là tay sai của ngoại bang.

Qua vụ lừa bịp (có lẽ lần chót) trưng cầu dân ý sửa đổi hiến pháp hòng che dấu dư luận tàu cộng chiếm biển đông, cướp Hoàng Sa-Trường Sa. Nhưng nhóm thủ lĩnh Hà Nội đã bị choáng váng vì cú “gậy ông đập lưng ông”. Các lãnh đạo tôn giáo, trí thức, sinh viên, công nhân, nông dân cùng ký tên vào kiến nghị đòi bỏ điều 4 HP, cho phép cộng đảng độc quyền cai trị. Chế độ csvn chưa bao giờ bị cô lập như hiện nay. Trên 80 triệu đồng bào trong nước và 3 triệu người Việt hải ngoại đã đứng chung một chiến tuyến, chống độc tài đòi bầu cử tự do. Mới đây Liên Đoàn Quốc tế bảo vệ nhân quyền (FIDH) đã đưa csvn trở lại danh sách các nước đàn áp tự do báo chí (CPC).

Chiếm đất mà không chiếm được lòng dân, một thể chế hay triều đại nào rồi cũng phải sụp đổ. 1975 chúng ta thua một trận chiến. Nhưng cuộc chiến 38 năm không ngừng nghỉ hướng chiến thắng giữa “chính và tà” đã ở về phía toàn dân Việt Nam. Chế độ bạo tàn nào cũng rồi cũng phải sụp đổ. Chúng ta hãy nghe tâm sự của một cán binh vượt Trường Sơn đánh miền Nam:

Xin lỗi tháng Tư
Thời trai trẻ, gác bút nghiên, gác mọi ước mơ...lên đường " đánh Mỹ!"
Cây súng trên vai, máu đỏ trong tim!
Mụ lí trí! Hùng hục vượt Trường Sơn.
Đêm nghỉ, ngày đi, giày vẹt gót, áo sờn vai thấm lạnh!
Mẹ còng lưng vắt kiệt sức, mỏi mòn, thao thức đợi con về!
"Ba mươi tháng Tư": Bên Thắng cuộc, hả hê!!!
Con trở thành kẻ "kiêu binh!" trong đoàn "quân Giải phóng!"
Nhưng! Ba mươi tám năm sau con vô cùng thất vọng!
Không hiểu mình đi Giải phóng cho ai???
Chỗm trệ trên cao, toàn những kẻ bất tài!
Đáy xã hội, nhiều "dân oan!" mất đất.
Những nghịch lý, tai ương...chồng chất!
Khoảng cách "sang, hèn" cứ rộng mãi ra.
Người ở "quê" không còn tha thiết với "ao nhà"….

Ai thắng ai? đã có câu trả lời khẳng định.

- Tan Truong

7/05/2013 @ 22:18

Sau 9 nam khang chien chong Phap(1945-1954)va 20 nam danh cho My cut danh cho Nguy nhao(1955-1975),chang le nhan dan Viet nam da ngu quen tren chien thang suot gan 40 nam troi o thien dang Xa hoi Chu Nghia roi sao....???

Neu dan toc Viet Nam da coi ngay 30/4/1975 la ngay THONG NHAT DAT NUOC thi tai sao co VUOT BIEN va LUU VONG o HAI NGOAI ???

30 thang 4 hay ba muoi thu tang:Chi co nguoi Viet Nam tra loi cau hoi do cho chinh minh!!!!

- LuuVong

10/01/2017 @ 06:09

Quá khứ đã qua rồi. Tương lai thì chưa đến. Hiện tại, đất nước đang thanh bình, người dân được sống yên ổn mặc dù kinh tế chưa phát triển vững mạnh. Chúng ta đều là con dân VIỆT. Hãy vì dân tộc , vì giống nòi. Hãy đoàn kết, cùng nhau góp sức xây dựng đất nước. Nếu những ai đang gánh trọng trách lãnh đạo đất nước chưa thật sự tốt thì chắc chắn sẽ tự nhìn lại và sửa đổi. Tương lai đất nước nhất định sẽ tươi sáng. "Bầu ơi thương lấy bí cùng, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau"!


Góp ý kiến cho bài này