Tuyên Ngôn Hiến Chương 77 (Tiệp Khắc)

Tạp chí Luật Tổng hợp Tiệp Khắc số 120 xuất bản ngày 13-10-1976 đã cho đăng tải bản Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân sự và Chính trị (Công ước 1) và bản Công ước Quốc tế về Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa. Những văn kiện này đã được ký kết bởi đại biểu nước Cộng hòa chúng ta vào năm 1968, tái cam kết năm 1975, và có hiệu lực kể từ ngày 23-3-1976. Từ ngày đó trở đi, công dân nước ta có quyền và Nhà Nước có bổn phận phải theo tinh thần của những văn kiện này.

Những quyền tự do cho mỗi cá nhân mà các văn kiện này bảo đảm là những giá trị chính yếu cho nền văn minh nhân loại. Đó là mục tiêu mà hầu hết những lực lượng cấp tiến trong lịch sử đã nhắm tới. Một nền luật pháp nếu bao gọn được các điều này có thể đóng góp rất nhiều cho việc phát triển con người trong xã hội chúng ta.

Chúng tôi chào mừng việc Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Tiệp Khắc đã vươn lên tham gia vào những Công ước này.

Việc đăng tải những văn kiện này cũng là lời nhắc nhở rất khẩn trương rằng biết bao nhiêu quyền dân sự căn bản này tại đất nước ta vẫn chỉ là chuyện trên giấy tờ.

Quyền tự do phát biểu tư tưởng trong khoản 19 của Công ước 1 chẳng hạn, vẫn hoàn toàn là điều mơ tưởng. Hàng chục ngàn công dân bị cấm hành nghề chuyên môn của họ chỉ vì có chính kiến khác với Nhà Nước. Họ thường xuyên bị đủ loại kỳ thị và trù dập bởi các cơ quan công quyền, bị tước đoạt mọi phương tiện để bào chữa cho mình. Thực chất, họ trở thành nạn nhân của một loại chính sách phân biệt chủng tộc.

Hàng trăm ngàn công dân khác vẫn không có cái quyền "không phải sống trong sợ hãi" đã ghi trong phần mở đầu của Công ước 1. Họ sống trong nổi hồi hộp thường xuyên là sẽ mất việc làm và nhiều thứ khác nữa nếu lỡ lời nói thật ý tưởng của mình.

Ngược với khoản 13 của Công ước 2 về quyền được giáo dục, nhiều thanh niên bị đứt đường học vấn chỉ vì tư tưởng của họ hoặc bố mẹ họ. Vô số công dân sợ hãi không dám biểu lộ tín ngưỡng, vì làm vậy, chính họ và con cái họ sẽ không được học lên cao.

Nếu có ai dám thi hành quyền "sưu tầm, tiếp nhận, và chia sẻ ý tưởng, dữ kiện từ đủ mọi nguồn, không phân biệt biên giới, bằng lời nói, chữ viết, in ấn, hoặc bằng hình thức nghệ thuật" (đoạn 2, khoản 19 Công ước 1), họ ắt đã bị trừng phạt nặng nề trước tòa sau khi bị chụp mũ là đã vi phạm một luật hình sự nào đó. Một bằng chứng cụ thể là vụ xử các nhạc sĩ trẻ hiện giờ.

Quyền tự do ngôn luận bị đè bẹp bởi sự tập trung kiểm soát tất cả phương tiện truyền thông, in ấn, và văn hóa. Không một tác phẩm chính trị , triết lý, khoa học hay nghệ thuật nào được phát hành nếu nó có chút gì khác với ý thức hệ và mỹ quan của Nhà Nước. Phê bình những triệu chứng khủng hoảng trong xã hội là điều bị cấm ngặt. Việc bào chữa cho những cá nhân bị các cơ quan tuyên truyền Nhà Nước vu khống, mạ lỵ là điều không tưởng. (Sự bảo vệ của pháp luật chống việc "đả thương danh dự và bôi nhọ danh tánh" như liệt kê trong khoản 17 của Công ước 1 là điều không có trong thực tế). Những người bị vu khống không có cách gì để chống chế lại, có tìm đến pháp luật để xin can thiệp cũng vô ích. Những buổi thảo luận trước công chúng về những vấn đề tri thức và văn hóa đương nhiên là không bao giờ xảy ra. Nhiều học giả, cán bộ văn hóa, cũng như thường dân bị trù dập chỉ vì trong quá khứ họ đã lỡ xuất bản hay tuyên bố những điều gì mà ngày nay bị lên án bởi chế độ hiện tại.

Quyền tự do lương tâm và tín ngưỡng trong khoản 18 của Công ước 1 bị giới hạn một cách có hệ thống bằng những đạo luật tuỳ tiện. Tu sĩ bị giới hạn trong mọi sinh hoạt và bị thường xuyên đe dọa rút giấy phép hành đạo. Những ai tuyên xưng tín ngưỡng bằng lời nói hay hành động bị mất công ăn việc làm và bị nhiều loại trả thù khác. Giáo lý bị đè chặn,...

Nhiều quyền dân sự bị giới hạn một cách ngặt nghèo hay bị dập tắt hẳn vì mọi cơ quan, đoàn thể Nhà Nước đều răm rắp theo mọi chỉ thị chính trị của cơ chế Đảng và mệnh lệnh của các đảng viên cao cấp. Hiến pháp Tiệp Khắc và toàn bộ đạo luật quốc gia không hề qui định nội dung, hình thức, hay việc thực thi những loại mệnh lệnh như vậy. Các lệnh này thường là những chỉ thị miệng, đằng sau hậu trường, mà người dân thường không hề hay biết cũng như vượt xa tầm kiểm soát của họ. Những kẻ ra lệnh này chỉ phải chịu trách nhiệm với chính họ và hệ thống Đảng của họ chứ không phải quần chúng nhân dân. Nhưng những chỉ thị này lại là yếu tố quyết định trên mọi cơ quan lập pháp và hành pháp của Nhà Nước, hệ thống tòa án, các chức năng chế tài, công đoàn, các hội đoàn xã hội, các đảng chính trị, các xí nghiệp, các viện nghiên cứu, các trường học,... Lệnh của Đảng uỷ vượt trên quyền hạn của luật pháp.

Khi hội đoàn hoặc cá nhân hành sử quyền và nghĩa vụ của mình nhưng lại không phù hợp với những chỉ thị trên, họ không có một cơ quan độc lập nào để xin xét xử. Chính vì vậy, các quyền trong Công ước bị trói buộc trầm trọng, như khoản 21 và 22 về quyền tự do hội họp, lập hội và những giới hạn cần thiết; khoản 25 về sự bình quyền trong việc tham gia việc chung; khoản 26 cấm mọi loại kỳ thị về quyền được luật pháp bảo vệ. Tình trạng hiện nay cũng cấm cản quyền của công nhân, thợ thuyền tổ chức công đoàn và các đoàn thể khác để bảo vệ quyền lợi kinh tế và xã hội của họ, kể cả quyền đình công (đoạn 1, khoản 8, Công ước 2).

Các quyền dân sự khác, kể cả những ngăn cấm rõ ràng về việc "xâm phạm một cách tùy tiện và bất hợp pháp đời tư, gia đình, gia cư và thư từ của dân" (khoản 17, Công ước 1) đều đang bị vi phạm nặng nề với những thủ thuật của Bộ Nội vụ để kiểm soát đời sống hàng ngày của người dân, như nghe lén điện thoại, đặt ngầm những dụng cụ nghe lén trong nhà dân, kiểm duyệt thư từ, rình rập cá nhân, xét nhà, tuyển mộ thêm cho hệ thống chỉ điểm (bằng cả đe dọa lẫn hứa hẹn), v.v...Bộ Nội vụ thường xuyên can thiệp vào các quyết định thuê mướn, khuyến khích chính sách kỳ thị tại các ban ngành đoàn thể, chỉ thị ngầm các tòa án, và ngay cả điều động các chiến dịch tuyên truyền ở các cơ sở truyền thông đại chúng. Loại hoạt động ngầm ngầm này không hề được qui định bởi luật pháp và người dân không biết cách nào để tự bảo vệ mình.

Khi truy tố người dân vì động cơ chính trị, cả cơ quan điều tra lẫn xét xử của Nhà Nước vi phạm quyền của bị cáo và luật sư của họ, ngược với khoản 14 của Công ước 1 và luật pháp Tiệp Khắc. Cách giam giữ những người bị bỏ tù vì lý do chính trị được cố tình duy trì để sỉ nhục nhân phẩm, đe dọa sức khỏe, và bẻ gãy tinh thần của họ.

Đoạn 2, khoản 12 của Công ước 1 về quyền rời khỏi nước của người dân bị vi phạm khắp nơi. Dưới danh nghĩa "bảo vệ an ninh quốc gia" (đoạn 3), nhiều lý do vô cùng kệch cỡm đã được sử dụng để cấm dân chúng thực thi quyền này. Những quyết định cấp phát chiếu khán nhập nội cho người ngoại quốc cũng tùy tiện không kém. Nhiều người bị cấm vào Tiệp Khắc chỉ vì họ có quan hệ nghề nghiệp hay bè bạn với những đối tượng có tên trong sổ đen của Nhà Nước.

Nhiều công dân tại sở làm, trong vòng bạn bè thân, hay nhờ qua truyền thông ngoại quốc (diễn đàn công cộng duy nhất) kêu gọi chú ý đến những vi phạm nhân quyền, tự do, dân chủ một cách có hệ thống này và đòi có biện pháp xử lý một số trường hợp điển hình. Những lời kêu gọi này thay vì được sự ủng hộ của Nhà Nước, thì kẻ kêu gọi lại trở thành đối tượng bị điều tra.

Trách nhiệm bảo vệ các quyền dân sự dĩ nhiên thuộc về các cơ quan thẩm quyền là chính, nhưng không chỉ thuộc về họ mà thôi. Mỗi công dân cũng phải chịu trách nhiệm về tình trạng hiện nay cũng như trách nhiệm trong việc thực thi những Công ước ràng buộc cả cá nhân lẫn Nhà Nước đã được ký kết đúng theo luật lệ.

Chính ý thức chia xẻ trách nhiệm này, cùng với niềm tin của chúng tôi vào giá trị của sự dấn thân vào việc chung, những ao ước được góp phần vào đời sống xã hội, và nhu cầu chung phải tìm một cách mới hữu hiệu hơn để đến đích, đã dẫn đến việc thành lập HIẾN CHƯƠNG 77, và Bản Tuyên Ngôn này là lời công bố sự ra đời của Hiến Chương 77.

Hiến Chương 77 là một sự kết hợp mở rộng, không hình thức, và tự do cho mọi người từ nhiều nguồn tư tưởng, tôn giáo, và ngành nghề khác nhau, tập hợp lại vì một nguyện vọng chung là nỗ lực cá nhân cũng như tập thể đấu tranh cho sự tôn trọng nhân quyền và dân quyền tại đất nước chúng ta và trên thế giới. Đây là những quyền được công nhận bởi hai Công ước Quốc tế đã được bỏ phiếu chung quyết tại Hội nghị Helsinki, và được công nhận bởi nhiều đại hội quốc tế chống chiến tranh, bạo động, đàn áp xã hội và tâm linh. Đây cũng là những quyền đã được Liên Hiệp Quốc mô tả tổng quát trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

Hiến Chương 77 được thiết lập trên sự đoàn kết và thân hữu giữa những người cùng chia xẻ lý tưởng. Họ đã và đang gắn liền cuộc sống và công sức đời họ vào những lý tưởng này.

Hiến Chương 77 không phải là một tổ chức. Nó không có nội quy, cơ chế hội viên, hay bộ phận điều hành lâu dài. Bất cứ ai có cùng chung lý tưởng với Hiến Chương 77, tham gia hay ủng hộ công tác, thì đều là thành viên của Hiến Chương 77.

Hiến Chương 77 không phải là nền tảng cho những đối lập chính trị. Nó chỉ phục vụ cho những lợi ích xã hội tương tự như những nhóm hội của công dân đang sinh hoạt ở những nước Tây phương lẫn Đông phương khác. Hiến Chương 77 không có chủ định soạn thảo một chương trình riêng để cải tạo hệ thống xã hội, chính trị. Tuy nhiên, nó sẽ theo đúng mục đích và khởi động những cuộc đối thoại trong tinh thần xây dựng với các giới chức chính trị và Nhà Nước bằng cách hướng sự chú ý của công luận vào những vụ vi phạm nhân quyền và dân quyền cụ thể, bằng cách ghi vào văn kiện những vi phạm này, bằng cách đệ trình những đề nghị thiết lập và bảo đảm những quyền này, và bằng cách đóng vai trung gian trong những vụ xung đột vi phạm nhân quyền.

Danh xưng tiêu biểu Hiến Chương 77 nhấn mạnh sự kiện nó được thành lập vào những giây phút đầu năm 1977. Đây là năm đã được tuyên xưng là năm cho các tù nhân chính trị và cũng là năm Hội nghị Belgrade sẽ duyệt lại việc thi hành những giao ước đã ký kết tại Helsinki.

Chúng tôi, những người ký tên trong Bản Tuyên Ngôn này, ủy quyền cho Tiến sĩ Jiri Hajek, Tiến sĩ Vaclav Havel và Giáo sư Jan Patocka đại diện Hiến Chương 77 trong những tiếp xúc với Nhà Nước, các tổ chức khác và công luận thế giới. Chữ ký của ba vị này đủ để bảo đảm sự xác thực của những văn kiện do Hiến Chương 77 ấn hành. Chúng tôi, những người ký Bản Tuyên Ngôn này và những công dân khác sẽ tham gia trong tương lai, sẽ cùng làm việc với ba vị này, nhận lãnh công tác cụ thể, và cũng chia sẻ trách nhiệm cho sự nghiệp chung.

Chúng tôi tin rằng Hiến Chương 77 sẽ giúp đạt được mục tiêu là mọi công dân Tiệp Khắc sẽ được sống và làm việc trong một dân tộc tự do.

Prague, ngày 01 tháng 01 năm 1977

257 chữ ký bao gồm: Milan Huebl, Frantisek Kriegel, Jiri Hajek, Zdenek Mlynar, Jiri Mueller, Ludvik Vaculik, Pavel Kohout, Vaclav Havel, Karel Bartosek, Jan Tesar và Erika Kadlecova.

Jiri Hajek, Vaclav Havel và Jan Patocka được uỷ nhiệm làm người phát ngôn cho nhóm Hiến Chương 77.

Danh Sách ký tên (chưa đầy đủ):

1) Milan Balaban, priest
2) Dr. Karel Bartosek, historian
3) Jaroslav Basta, worker
4) Eng. Rudolf Battek, sociologist
5) Jirl Bednar, electrician
6) Otka Bednarova, journalist
7) Eng. Antonin Belohoubek, technician
8) Dr. Jan Beranek, historian
9) Jitka Blollasova, clerk
10) Prof.Dr. Frantisek Blaha, physician
11) Jaroslav Boraky, former state employee
12) Dr. Jiri Brabec, literary historian
13) Vratialav Brabenec, musician
14) Eugen Brikcius, self-employed
15) Dr. Toman Brod, historian
16) Ales Brezina, employee
17) Eng. Stanilav Budin, journalist
18) Doc.Dr. Josef Cisarovsky, applied arts critic
19) Eng. Karel Cejka, technician
20) Otto Cerny, worker
21) Prof.Dr. Vaclav Cerny, literary historian
22) Miroslava Cerna-Fillipova, journalist
23) Egon Clerney, orientalist
24) Dr. Jiri Cutka, scientist
25) Jiri Danicek, worker
26) Juraj Daubner, philologist
27) Ivan Dejmal, worker
28) Jiri Dienstbier, journalist
29) Zuzana Dienstbierova, psychologist
30) Lubos Dobrovsky, journalist
31) Eng. Petr Dobrovsky, technician
32) Bohumil Dolezal, literary critic
33) Dr. Jiri Dolezal, historian
34) Doc.Dr. Irene Dubska, philosopher
35) Dr. Ivan Dubsky, philosopher
36) Ladislav Dvorak, writer
37) Michael Dymacek, mathematician
38) Dr. Vratislav Effenberger, aesthetic
39) Anna Farova, art historian
40) Zdenek Fort, journalist
41) Eng. Karel Fridrich, economist
42) Jiri Frodi, journalist
43) Prof.Dr. Jiri Hajek, politician
44) Doc. Milos Hajek, historian
45) Jiri Hanak, journalist
46) Olaf Hanel, graphis artist
47) Eng. Jiri Hanizelka, writer
48) Vaclav Havel, writer
49) Zbyneb Hejda, writer
50) Dr. Ladislav Heydanek, philosopher
51) Doc.Eng. Jiri Hermach, philosopher
52) Josef Hirsal, writer
53) Dr. Josef Hodic, historian
54) Doc.Dr. Miloslava Holubova, art historian
55) Robert Horak, former political functionary
56) Eng. Milan Hosek, former state employee
57) Jirina Hrabkova, journalist
58) Eng.Dr. Oldrich Hromadko, former Colonel of National Security
59) Maria Hromadkova, former political functionary
60) Doc.Dr. Milan Hobl, historian
61) Dr. Vaclav Hyndrak, historian
62) Merit Artist Vlasta Chranosrava, actress
63) Dr. Karel Joros, former political functionary
64) Dr. Oldrich Jaros, historian
65) Doc.Dr. Vera Jarossova, historian
66) Prof.Dr. Zdenek Jicinsky, lawyer
67) Eng. Otakar Jilek, economist
68) Eng. Jaroslav Jira, technician
69) Karel Jiracek, former state employee
70) Doc.Dr. Frantisek Jiranek, pedagogue
71) Vera Jirousova, historian of arts
72) Jaroslav Jiru, historian
73) Dr. Mirolav Jodi, sociologist
74) Dr. Josef John, politician
75) Eng. Jarmila Johnova, economist
76) Eng. Jiri Judi, technician
77) Pavel Jaracek, film producer
78) Petr Kabes, writer
79) Dr. Oldrich Kadarka, lawyer and politician
80) Prof.Dr. Miroslav Kadlec, economist
81) Prof.Dr. Vladimir Kadlec, economist and politician
82) Dr. Erika Kadlecova, sociologist
83) Svatopluk Karasek, priest
84) Prof.Dr. Vladimir Kasik, historian
85) Dr. Franticek Kaufman, literary historian
86) Alexandr Kliment, writer
87) Dr. Bohomir Klipa, historian
88) Prof.Dr. Jaroslav Klofac, sociologist
89) Doc.Dr. Vladimir Klokocka, lawyer
90) Eng. Alfred Kocab, priest
91) Zina Kocova, student
92) Doc.Dr. Lubos Kohout, political scientist
93) Pavel Kohout, writer
94) Jiri Kolar, writer and graphic artist
95) Dr. Bozena Komarkova, pedagogue
96) Vavrinec Korcis, sociologist
97) Dr. Vaclav K.Komeda, historian
98) Dr. Jiri Korimek, economist
99) Dr. Karel Kostroun, literary critic
100) Anna Koutna, worker
101) Doc.Eng. Miloslav Kral, scientist
102) Dr. Frantisek Kriegel, politician and physician
103) Andrej Krob, worker
104) Doc.Dr. Jan Kren, historian
105) Marta Kubisova, singer
106) Karel Kynci, journalist
107) Dr. Michai Lakatos, lawyer
108) Pavel Landovsky, actor
109) Jiri Lederer, journalist
110) Eng. Jan Lestinsky, technician
111) Dr. Ladislav Lis, former political functionary
112) Oldrich Lisks, former state emplyee
113) Jaromir Litera, former political functionary
114) Jan Loparka, literary critic
115) Dr. Emil Ludvik, composer
116) Klement Lukes
117) Dr. Sergej Machonin, theater critic and translator
118) Prof.Dr. Milan Machovec, philosopher
119) Anna Marvanova, journalist
120) Ivan Medek, music publicist
121) Doc.Dr. Hana Mejdrova, historian
122) Dr. Evzen Menert, philosopher
123) Dr. Jaroslav Meznik, historian
124) Doc.Dr. Jan Mlynarik, historian
125) Doc.Dr. Zdenek Mlynar, lawyer and politician
126) Kamila Mouckova, former TV announcer
127) Jiri Mrazek, stoker
128) Dr. Pavel Murasko, philologist
129) Jiri Mueller
130) Jan Nedved, journalist
131) Dana Nemcova, psychologist
132) Jiri Nemec, psychologist
133) Dr. Vladimir Nepras, journalist
134) Jana Neumannova, historian
135) Vaclav Novak, former state employee
136) Dr. Jaroslav Opat, historian
137) Dr. Milan Otahal, historian
138) Ludvik Pacovsky, journalist
139) Jiri Pallas, technician
140) Martin Palous, computer operator
141) Doc.Dr. Radim Palous, pedagogue
142) Prof.Dr. Jan Patocka, philosopher
143) Jan Patocka, worker
144) Dr. Franktisek Pavlicek, writer
145) Karel Pecka, writer
146) Jan Petranek, journalist
147) Tomas Pekny, journalist
148) Dr. Karel Pichlik, historian
149) Dr. Petr Pithart, lawyer
150) Eng. Zdenek Pokorny, technician
151) Vladimir Prikazsky, journalist
152) Drahuse Probostova, journalist
153) Jana Prevratska, pedagogue
154) Dr. Zdenek Prikryl, political scientist
155) Milos Reschert, priest
156) Ales Richter, worker
157) Dr. Milan Richter, lawyer
158) Zuzana Richterova
159) Jiri Ruml, journalist
160) Dr. Pavel Rychecky, lawyer
161) Vladimir Riha, pedagogue
162) Lieutenant General Vilem Sacher
163) Vojtech Sedlacek, computer operator
164) Helena Selclova, librarian
165) National Artist Jaroslav Seifert, poet
166) Dr. Gertruda Sekaninova Cakrtova, lawyer and diplomat
167) Jan Schneider, worker
168) Karol Sidon, writer
169) Josef Slanska
170) Eng. Rudolf Slansky, technician
171) Vaclav Slavik, politician
172) Eliska Skrenkova
173) Jan Sokol, technician
174) Doc.Dr. Jan Soucek, sociologist
175) Eng. Josef Stehlik, former political functionary
176) Dana Stehlikova
177) Vladimir Stern, former state employee
178) Jana Sternova
179) Dr. Eva Stuchlikova, psychologist
180) Dr. Cestmir Suchy, journalist
181) Jaroslav Suk, worker
182) Vera Sukova, journalist
183) Jan Sabata, stoker
184) Doc.Dr. Jaroslav Sabata, psychologist and former political functionary
185) Vaclav Sabata, graphic
186) Anna Sabatova, clerk
187) Jan Safranek, graphic artist
188) Doc. Dr. Frantisek Samalik, lawyer and political scientist
189) Eng. Vaclav Sebek, architect
190) Eng. Jana Sebkova
191) Prof. Eng. Venek Sithan, economist
192) Dr. Libuse Silhanova, sociologist
193) Ivana Slimkova, psychologist
194) Doc.Eng. Bohumil Simon, economist and politician
195) Doc.Dr. Jan Sindelar, philosopher
196) Jan Simsa, priest
197) Vladimir Skutina, journalist
198) Pavel Sremer, microbiologist
199) Miluse Stevichova, worker
200) Marie Stolovska
201) Vera Stovickova, journalist
202) Dr. Miroslav Sumavsky, historian
203) Petruska Sustrova, clerk
204) Marie Svermova
205) Prof.Dr.Vladimir Tardy, psychologist and philosopher
206) Merit Artist Dominik Tatarka, writer
207) Dr. Jan Tesar, historian
208) Dr. Julius Tomin, philosopher
209) Josef Topol, writer
210) Jan Trefulka, writer
211) Dr.Eng. Jakub Trojan, priest
212) Vaclav Trojan, computer operator
213) Eng. Miroslav Tyl, technician
214) Dr. Milan Uhde, writer
215) Petr Uhl, technician
216) Zdenek Urbanek, writer and translator
217) Doc.Dr. Ruzena Vackova, historian of arts
218) Ludvik Vaculik, writer
219) Jiri Vancura, historian
220) Frantsek Vanecek, journalist
221) Dagmar Vaneckova, journalist
222) Dr. Zdenek Vasicek, historian
223) Dr. Jaroslav Vitacek, former political functionary
224) Jan Vladislav, writer
225) Thomas Vlasak, writer
226) Frantisek Vodslon, politician
227) Josef Vohryzek, translator
228) Zdenek Vokaty, worker
229) Premysi Vondra, journalist
230) Eng.Alols Vyroutal, technician
231) Dr. Vaclav Vrabec, journalistand historian
232) Jaromir Wiso, designer
233) Jiri Zaruba, architect
234) Dr. Jirina Zelenkova, physician
235) Petr Zeman, biologist
236) Rudolf Zeman, journalist
237) Zdenek Zikmundovsky, former state employee
238) Doc.Eng. Rudolf Zukal, economist
239) Doc.Dr.Josef Zverina, priest

(Nguồn bản dịch: từ Internet)


Czech Republic/Slovakia: Text Of Charter 77

Prague, 1 January 1997 (RFE/RL) — Today marks the 20th anniversary of the publication of the Czechoslovak human rights document, Charter 77. Charter 77 was a petition calling on Czechoslovakia’s communist authorities to respect the international human rights agreements they had signed. It was drafted in secret in late 1976, initially signed in Prague by some 300 people, mainly dissidents, and released to foreign correspondents in January 1977.

Text of Charter 77 - Declaration

1 January 1977

In the Czechoslovak Collection of Laws, no. 120 of 13 October 1976, texts were published of the International Covenant on Civil and Political Rights, and of the International Covenant on Economic, Social and Cultural Rights, which were signed on behalf of our Republic in 1968, were confirmed at Helsinki in 1975 and came into force in our country on 23 March 1976. From that date our citizens have the right, and our state the duty, to abide by them.

The human rights and freedoms underwritten by these covenants constitute important assets of civilised life for which many progressive movements have striven throughout history and whose codification could greatly contribute to the development of a humane society.

We accordingly welcome the Czechoslovak Socialist Republic’s accession to those agreements.

Their publication, however, serves as an urgent reminder of the extent to which basic human rights in our country exist, regrettably, on paper only.

The right to freedom of expression, for example, guaranteed by article 19 of the first-mentioned covenant, is in our case purely illusory. Tens of thousands of our citizens are prevented from working in their own fields for the sole reason that they hold views differing from official ones, and are discriminated against and harassed in all kinds of ways by the authorities and public organisations. Deprived as they are of any means to defend themselves, they become victims of a virtual apartheid.

Hundreds of thousands of other citizens are denied that ’freedom from fear’ mentioned in the preamble to the first covenant, being condemned to live in constant danger of unemployment or other penalties if they voice their own opinions.

In violation of article 13 of the second-mentioned covenant, guaranteeing everyone the right to education, countless young people are prevented from studying because of their own views or even their parents’. Innumerable citizens live in fear that their own or their children’s right to education may be withdrawn if they should ever speak up in accordance with their convictions. Any exercise of the right to ’seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print’ or ’in the form of art’, specified in article 19, para. 2 of the first covenant, is punished by extrajudicial or even judicial sanctions, often in the form of criminal charges as in the recent trial of young musicians.

Freedom of public expression is repressed by the centralised control of all the communications media and of publishing and cultural institutions. No philosophical, political or scientific view or artisticexpression that departs ever so slightly from the narrow boundsof official ideology or aesthetics is allowed to be published; no open criticism can be made of abnormal social phenomena; no public defence is possible against false and insulting charges made in official propaganda; the legal protection against ’attacks on honour and reputation’ clearly guaranteed by article 17 of the first covenant is in practice non-existent; false accusations cannot be rebutted and any attempt to secure compensation or correction through the courts is futile; no open debate is allowed in the domain of thought and art. Many scholars, writers, artists and others are penalised for having legally published or expressed, years ago, opinions which are condemned by those who hold political power today.

Freedom of religious confession, emphatically guaranteed by article 18 of the first covenant, is systematically curtailed by arbitrary official action; by interference with the activity of churchmen, who are constantly threatened by the refusal of the state to permit them the exercise of their functions, or by the withdrawal of such permission; by financial or other measures against those who express their religious faith in word or action; by constraints on religious training and so forth.

One instrument for the curtailment or, in many cases, complete elimination of many civic rights is the system by which all national institutions and organisations are in effect subject to political directives from the apparatus of the ruling party and to decisions made by powerful individuals. The constitution of the Republic, its laws and other legal norms do not regulate the form or content, the issuing or application of such decisions; they are often only given out verbally, unknown to the public at large and beyond its powers to check; their originators are responsible to no one but themselves and their own hierarchy; yet they have a decisive impact on the actions of the lawmaking and executive organs of government, and of justice, of the trade unions, interest groups and all other organisations, of the other political parties, enterprises, factories, institutions, offices, schools, and so on, for whom these instructions have precedence even before the law.

Where organisations or individual citizens, in the interpretation of their rights and duties, come into conflict with such directives, they cannot have recourse to any non-party authority, since none such exists. This constitutes, of course, a serious limitation of the right ensuing from articles 21 and 22 of the first-mentioned covenant, which provides for freedom of association and forbids any restriction on its exercise, from article 25 on the equal right to take part in the conduct of public affairs, and from article 26 stipulating equal protection by the law without discrimination. This state of affairs likewise prevents workers and others from exercising the unrestricted right to establish trade unions and other organisations to protect their economic and social interests, and from freely enjoying the right to strike provided for in para. 1 of article 8 in the second-mentioned covenant.

Further civic rights, including the explicit prohibition of ’arbitrary interference with privacy, family, home or correspondence’ (article 17 of the first covenant), are seriously vitiated by the various forms of interference in the private life of citizens exercised by the Ministry of the Interior, for example, by bugging telephones and houses, opening mail, following personal movements, searching homes, setting up networks of neighbourhood informers (often recruited by illicit threats or promises) and in other ways. The ministry frequently interferes in employers’ decisions, instigates acts of discrimination by authorities and organisations, brings weight to bear on the organs of Justice and even orchestrates propaganda campaigns in the media. This activity is governed by no law and, being clandestine, affords the citizen no chance to defend himself.

In cases of prosecution on political grounds the investigative and judicial organs violate the rights of those charged and of those defending them, as guaranteed by article 14 of the first covenant and indeed by Czechoslovak law. The prison treatment of those sentenced in such cases is an affront to human dignity and a menace to their health, being aimed at breaking their morale.

Paragraph 2, article 12 of the first covenant, guaranteeing every citizen the right to leave the country, is consistently violated, or under the pretence of ’defence of national security’ is subjected to various unjustifiable conditions (para. 3). The granting of entry visas to foreigners is also handled arbitrarily, and many are unable to visit Czechoslovakia merely because of professional or personal contacts with those of our citizens who are subject to discrimination.

Some of our people — either in private, at their places of work or by the only feasible public channel, the foreign media — have drawn attention to the systematic violation of human rights and democratic freedoms and demanded amends in specific cases. But their pleas have remained largely ignored or been made grounds for police investigation.

Responsibility for the maintenance of civic rights in our country naturally devolves in the first place on the political and state authorities. Yet, not only on them: everyone bears his share of responsibility for the conditions that prevail and accordingly also for the observance of legally enshrined agreements, binding upon all citizens as well as upon governments. It is this sense of co-responsibility, our belief in the meaning of voluntary citizens’ involvement and the general need to give it new and more effective expression that led us to the idea of creating Charter 77, whose inception we today publicly announce.

Charter 77 is a free informal, open community of people of different convictions, different faiths and different professions united by the will to strive, individually and collectively, for the respect of civic and human rights in our own country and throughout the world — rights accorded to all men by the two mentioned international covenants, by the Final Act of the Helsinki conference and by numerous other international documents opposing war, violence and social or spiritual oppression, and which are comprehensively laid down in the United Nations Universal Declaration of Human Rights.

Charter 77 springs from a background of friendship and solidarity among people who share our concern for those ideals that have inspired, and continue to inspire, their lives and their work.

Charter 77 is not an organisation; it has no rules. permanent bodies or formal membership. It embraces everyone who agrees with its ideas, participates in its work, and supports it. It does not form the basis for any oppositional political activity. Like manv similar citizen initiatives in various countries, West and East, it seeks to promote the general public interest. It does not aim, then, to set out its own programmes for political or social reforms or changes, but within its own sphere of activity it wishes to conduct a constructive dialogue with the political and state authorities, particularly by drawing attention to various individual cases where human and civil rights are violated, by preparing documentation and suggesting solutions, by submitting other proposals of a more general character aimed at reinforcing such rights and their guarantees, and by acting as a mediator in various conflict situations which may lead to injustice and so forth.

By its symbolic name Charter 77 denotes that it has come into being at the start of a year proclaimed as the Year of Political Prisoners, a year in which a conference in Belgrade is due to review the implementation of the obligations assumed at Helsinki.

As signatories, we hereby authorise Professor Dr Jan Patocka, Vaclav Havel and Professor Jiri Hajek to act as the spokesmen for the Charter. These spokesmen are endowed with full authority to represent it vis-a-vis state and other bodies. and the public at home and abroad, and their signatures attest the authenticity of documents issued by the Charter. They will have us, and others who join us, as their co-workers, taking part in any needful negotiations, shouldering particular tasks and sharing every responsibility.

We believe that Charter 77 will help to enable all the citizens of Czechoslovakia to work and live as free human beings.


đầu trang  |  In   |  Email   | 

Ý kiến độc giả

Góp ý kiến cho bài này