
Tuổi thơ tôi có kí ức một đoạn hàng rào
Ngày còn bé tôi vẫn chui qua trộm ổi
Bị bắt được, chưa ai dặn dò nói dối
"Con qua vườn, bứt mấy trái mà thôi..."
Thủa đến trường tôi vẫn nhớ những hàng rào
Tôi với bạn thường leo qua trốn tiết
Phố xá loanh quanh những buổi chiều mải miết
"Đi đâu về?", cô giáo vẫn hỏi thăm.
Và lớn lên tôi đã gặp những hàng rào
Không phải chặn những đứa trẻ qua vườn hái trộm
Không phải chặn những chàng trai lân la trốn học
Mà chặn dòng người yêu nước trước lũ xâm lăng
Ai đã ngăn
Tiếng hồn thiêng sông núi gọi
Vọng bao đời từ Tổ quốc bốn ngàn năm
Ai đã ngăn
Tiếng lòng mẹ Việt khóc
Những đứa con ra biển không về
Ai đã ngăn
Để đất nước ngày càng nhỏ lại
Bởi ngoại xâm và một lũ nội gian ?
Những hàng rào dựng lên giữa lòng thành phố
Biến một dân tộc anh hùng
Thành hèn nhát
Giấu nụ cười chua chát trên môi.
Những hàng rào dựng lên giữa lòng thành phố
Biến những chàng trai trẻ
Nhiệt huyết tuổi đôi mươi
Thành một hạng người lai tạp
Những hàng rào dựng lên giữa lòng thành phố
Bảo vệ lũ giặc Tàu
Đang từng ngày
Nhuộm đỏ máu quê hương
Nếu một mai những hàng rào biến mất
Đất nước này cũng biến mất theo chăng
Nếu một mai không còn ai xuống phố
Mảnh đất này có được giữ vẹn nguyên?
Nguồn: FB Gió Lang Thang.
Trong sự tôn trọng sự khác biệt ý kiến của mọi người, trang web đảng Việt Tân mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của độc giả trong tinh thần xây dựng, đối thoại, hòa nhã, tôn trọng và tích cực. Chúng tôi xin từ chối những ý kiến có tính cách đả phá, khích bác, chửi bới, sử dụng từ ngữ bất lịch sự.
15/07/2012 @ 10:05
Đất nước này sẽ không được còn nguyên
Bởi phương Bắc chực chờ ngày thôn tính
Bởi bọn giặc Tàu luôn luôn lừa phỉnh
Rằng bốn tốt và mười sáu chữ vàng
Ru Ba Đình trong giấc ngủ đồ vương!..
Hỡi ôi!
"Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn"! (TL)
- S/T