Liêm sỉ và Quốc sỉ của người Cộng sản

Các quan chức hàng đầu cộng sản. Ảnh: EPA

Hiểu theo nghĩa thông thường, liêm là ngay thẳng, trong sạch và sỉ là biết hổ thẹn. Đây là hai tính tốt của con người. Kẻ không liêm sỉ tất nhiên không biết hổ thẹn khi làm điều bất chánh, chiếm đoạt của người khác làm của riêng mình. Nói rộng ra trong một đất nước, liên hệ với hai chữ liêm sỉ người ta cũng đặt vấn đề quốc sỉ lên hàng đầu để đánh giá con người và xã hội của chính quốc gia đó.

Mới đây, tác giả Nhị Lê của Tạp chí Cộng Sản đã mang bốn chữ Liêm Sỉ và Quốc Sỉ ra bàn. Nhưng người đọc tỏ ra thất vọng vì phó tổng biên tập Nhị Lê chỉ nói vòng vo mà không đưa ra một quan điểm nào rõ ràng cũng như một kết luận thế nào là liêm sỉ để những kẻ đang cầm quyền noi theo. Trong một chế độ mà nhìn đâu cũng thấy sự cướp đoạt tràn lan cùng những lời lẽ trơ trẽn của lãnh đạo, đi tìm sự liêm sỉ còn khó hơn mò kim đáy biển.

Nói một cách cụ thể, trong bài viết của mình tác giả chỉ dùng vấn đề Liêm Sỉ để chửi đám quan tham trong chính quyền mới bị lôi ra tòa trong chiến dịch đốt lò của ông Trọng. Đó chính là đám Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, những cán bộ đảng cao cấp khi giữ chức vụ chỉ huy đã bất chấp liêm sỉ, gian lận tài chánh, chiếm công vi tư như làm một chuyện bình thường. Nói theo kiểu Nhị Lê, những cán bộ này đã làm mất niềm tin người dân, mà ông ta ví von là “buôn bán niềm tin”. Từ đó tác giả cũng đổ luôn lên đầu các quan tham Thăng, Thanh cái tội đã làm nhục quốc thể và coi đó như một mối quốc nhục chung.

Đúng là phó tổng biên tập Tạp chí Cộng sản suy diễn hàm hồ, muốn nói sao thì nói. Trong vai trò là một dư luận viên cao cấp, chẳng lẽ Nhị Lê không biết Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng hay bất cứ một cán bộ nào khác như Nguyễn Xuân Anh, Vũ “Nhôm” đã trưởng thành và làm quan được là nhờ đâu?

Rõ ràng họ không nhờ vào tài năng do học thức mang lại hay nhờ vào lòng nhiệt thành phục vụ mà xung phong vào chốn quan trường xã hội chủ nghĩa, mà chính là nhờ vào sự đào tạo tận tình của đảng trong môi trường của chủ nghĩa Mác-Lê và nhất là “tư tưởng Hồ Chí Minh”. Và cũng chính cái cơ chế vận hành độc tài của đảng đã đưa họ lên đài vinh quang, bằng cách ban phát những vị trí lãnh đạo hoàn toàn không tương xứng với khả năng của họ.

Vậy những kẻ này dù xấu hay tốt cũng đều do đảng sản sinh ra, mà khi nhìn lại quá trình cầm quyền lâu dài, chưa bao giờ đảng đào tạo được cán bộ nào gọi là tốt. Khi nắm quyền lãnh đạo một cơ quan làm ra tiền, loại cán bộ này thấy của công là của chùa, lập tức bằng mọi thủ đoạn nhơ bẩn vơ vét cho đầy túi tham.

Trong cơn lốc của nền kinh tế thị trường có định hướng đầy ám muội của đảng, bọn người này nhanh chóng vứt bỏ sự liêm sỉ để biến mình thành những tay trộm cắp ngoại hạng. Trộm cắp của công để làm giàu cho bản thân, vun bồi lợi ích nhóm và cung phụng lên trên đã trở thành chủ trương lớn của cán bộ cộng sản thời nay. Đó cũng là con đường thăng tiến quan lộ một cách nhanh chóng nhất, nhờ có sẵn tiền để chạy chức, chạy quyền.

Liêm sỉ đã không còn thì làm sao nói được tới quốc sỉ theo lời rao giảng quanh co của Nhị Lê. Do đó trong chế độ cộng sản, liêm sỉ của cá nhân hầu như chỉ có một trách nhiệm rất nhỏ, còn đa phần tính chất vô liêm sỉ của cán bộ là do đảng tạo ra, đóng vai trò quyết định biến quốc sỉ thành trò hề.

Ai cũng thấy trong bộ máy cầm quyền hiện nay không chỉ có một mình Trịnh Xuân Thanh hay Đinh La Thăng “làm mất niềm tin” mà đó chỉ là những con dê tề thần của đảng, mong vớt vát lại cái từ lâu đã không còn trong dân. Trong đảng còn biết bao tên vô liêm sỉ như Thăng và Thanh đang núp trốn như những con chuột trong chiếc bình quý của ông Trọng chưa được đưa ra ánh sáng.

Ngay như trong hàng Tổng bí thư như Nguyễn Phú Trọng, Nông Đức Mạnh, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười; hay hàng thủ tướng như Phan Văn Khải, Nguyễn Tấn Dũng; hoặc chủ tịch nước như Lê Đức Anh, Trương Tấn Sang; có ai thấy họ là những người cộng sản có liêm sỉ chút nào hay không, khi đất nước Việt Nam ngày càng tụt hậu trong thời gian họ cầm quyền. Vậy quốc sỉ của hàng lãnh đạo này cất kỹ nơi đâu?

Nhìn lại tình hình đất nước trong nhiều thập niên qua, cán bộ đảng viên CSVN ngày nay không có kẻ nào là có liêm sỉ hay quốc sỉ mà họ đa số chỉ là nhóm người a dua và tham ô cùng cực. Trong hệ thống đảng cầm quyền độc tài, chính họ đã dựa vào nhau để đục khoét tài nguyên, bòn rút của công, làm nghèo đất nước. Chính vì thế làm gì có Liêm Sỉ và Quốc sỉ dưới chế độ độc tài như Nhị Lê lý luận vòng quanh.

Đơn giản là họ đâu có quan tâm gì đến hạnh phúc hay niềm tin gì của người dân. Năm nào nhà nước cộng sản cũng khoe khoang xuất cảng gạo đứng hàng thứ hai trên thế giới, nhưng không năm nào không có hàng chục tỉnh làm đơn xin trợ cấp gạo gọi là cứu đói cho dân. Mới đây nhà nước này còn muối mặt hân hoan nhận 10 tấn gạo cứu trợ của Nam Hàn. Có ai trong đám quan chức cộng sản biết hổ thẹn về điều này hay họ chỉ quan tâm đến quyền lực và quyền lợi của phe nhóm để tồn tại mãi mãi. Nếu nói tới nhục quốc thể thì cái nhục ấy phải do đảng mang lên ngực, người dân Việt lương thiện không vì lý do gì phải nhục chung với đảng.

Do đó có thể nói không sợ sai rằng dưới chế độc độc tài cộng sản, không có cái gọi là Liêm sỉ hay Quốc sỉ mà chỉ là đám cán bộ Hèn sỉ mà thôi.

BÀI MỚI

Giàn khoan Hakuryu 5 (thuê của Nhật Bản) hoạt động trên Biển Đông vào ngày 29 tháng Tư, 2018. Ảnh: Reuters

Vụ Bãi Tư Chính và ‘điểm chết’ khoan dầu nuôi đảng

Cơ chế đẩy nhanh tốc độ khai thác dầu khí của PVN cũng cho thấy trước đó đảng cầm quyền và Bộ Quốc Phòng Việt Nam có thể đã nắm được một số tin tức xác thực mà từ đó có thể dự báo là phía Trung Quốc sẽ ‘mần’ tiếp vụ Bãi Tư Chính vào năm 2019, do đó nếu PVN cứ nhẩn nha khai thác dầu như những năm không xảy ra gấu ó giữa ‘đảng anh’ và ‘đảng em’ thì nhiều khả năng sẽ không kịp hoàn thành kế hoạch khai thác dầu thô trong nửa cuối năm 2019 và ngân sách chính phủ sẽ bị hụt thu nghiêm trọng.

Hải quân Trung Quốc tiến hành cuộc tập trận ở Biển Đông. 2013. Ảnh: Asitimes / Wikimedia Commons

Bãi Tư Chính: Ví dụ rõ ràng về chiến lược hành động của Bắc Kinh ở Biển Đông

Trung Quốc đang sử dụng “chiến lược bắp cải” để mở rộng ranh giới trên biển, theo đó một khu vực tranh chấp được bao quanh bởi nhiều lớp an ninh để ngăn tiếp cận quốc gia đối thủ. Cuối cùng, lãnh thổ bị bao vây bị kẻ xâm lược xâm chiếm hoàn toàn. Việc cho tàu HD 8 gần đây xâm phạm Bãi Tư Chính là việc thành lập một lớp khác trong “bắp cải bảo mật Trung Quốc”. Nhưng việc này đang đẩy khu vực tới gần xung đột hơn.

Vụ cháu học sinh trường Gateway tử vong: Khía cạnh tâm lý và pháp lý

Đã hơn một tuần xảy ra cái chết thương tâm của học sinh Lê Hoàng Long, 6 tuổi, khi bị bỏ quên trên xe đưa đón học sinh của trường Tiểu Học Gateway, dư luận xã hội vẫn còn nhiều thắc mắc chưa được giải đáp. Tiến Sĩ tâm lý Đông Xuyến đề cập về vấn đề tâm lý của gia đình nạn nhân, của các em học sinh, của các phụ huynh của trường Gateway và trên toàn quốc. Bên cạnh việc điều tra, xác định trách nhiệm gây ra tử vong, Tiến Sĩ luật Nguyễn Ngọc Diệu còn nói đến việc cơ quan chức năng cần phải đưa ra các chính sách, quy định cần thiết để tránh sự việc tang thương tái diễn.

Hôm Thứ Sáu, 16 tháng Tám, 2019, người dân Hồng Kông tiếp tục xuống đường biểu tình ủng hộ dân chủ, bất chấp sự răn đe của Bắc Kinh. Ảnh: Manan Vatsyayana / AFP / Getty Images

Bài học Hương Cảng cho Bắc Kinh

Dân Hong Kong không chỉ phản đối một bản dự luật. Họ muốn chống tất cả hệ thống lãnh đạo lãnh thổ này, chống những người cai trị bưng tai bịt mắt trước các nguyện vọng sâu xa của người dân. Nguyện vọng rất giản dị: Chúng tôi không muốn bị cai trị như cảnh người dân Trung Quốc đang phải chịu đựng. Bắc Kinh đã cho quân đội biểu diễn thị uy, nhưng vô hiệu, dân vẫn tiếp tục biểu tình. Khi cảnh sát Hương Cảng mới thử dùng bạo lực, dân càng phản đối mạnh hơn. Họ kéo đến làm phi trường tắc nghẽn hai ngày liền. Họ không hề sợ hãi!