Hãy là ngọn gió đổi thay!

Hãy là ngọn gió đổi thay. Ảnh: Chân Trời Mới Media
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thầy Minh Tuệ là một nhân vật đang được dư luận trong và ngoài nước chú ý. Nhiều người gọi thầy là thánh tăng, minh tăng, bậc chân tu, đạo hạnh cao thâm, v.v.

Thực sự thì thầy Minh Tuệ vẫn là một con người bình thường như tất cả mọi người, cái khác là thầy đang tự tìm tòi, học tập để có thể tiếp tục đi trên con đường tới sự giải thoát, thân tâm an lạc, không còn vương vấn tới hỉ nộ ái ố.

Con đường thầy Minh Tuệ đang đi có nhiều chông gai, nhiều cám dỗ, đôi khi yếu lòng thầy Minh Tuệ vẫn có thể sa ngã. Chúng ta tự phong cho thầy là minh tăng, thánh tăng là chúng ta vô tình gán ghép thầy Minh Tuệ với một hình ảnh tưởng tượng, không có thật, và người thất vọng sẽ là chính chúng ta khi chúng ta vô tình chứng kiến một thầy Minh Tuệ thật trong sáng nhưng vẫn còn tỳ vết.

Hãy để cho thầy một khoảng cách, một không gian riêng biệt để thầy có thể tự mình tiếp tục đốt đuốc đi tìm chân lý và điều chúng ta nên làm là cầu nguyện cho sự an lành luôn luôn đến với thầy.

Xã hội Việt Nam hiện tại là một xã hội khi xảo trá là sự thật, liêm sỉ chỉ có khi chưa bị bắt. Cần kiệm liêm chính là thứ từ miệng các quan khi ban huấn dụ tới đồng bào, nhưng đến khi bị “đo ván rớt đài” thì ngay cả các ông chủ tịch nước, chủ tịch Quốc hội lại hiện nguyên hình là những con sâu đục nát quê hương. Các doanh nhân nổi tiếng với huân chương lao động treo đầy ngực áo lại là những tên lừa đảo bất nhân khi bị lột mặt nạ.

Trong một xã hội như vậy, người dân thừa biết mình bị lừa đảo nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng và trong thâm tâm họ vẫn mơ ước có một ngày họ sẽ tìm thấy một hình ảnh chân thật, đơn sơ, gần gũi mà họ có thể cảm thông được. Thầy Minh Tuệ là cái hình ảnh mà mọi người đang trông đợi đó.

Thầy Minh Tuệ chỉ ăn ngày một bữa, ai cho gì ăn nấy. Ai cho tiền thầy cũng thoái thác không nhận. Áo quần, giày dép chỉ là vật dùng để phục vụ che thân. Thầy ngủ ngoài ruộng, trong nghĩa địa vì giấc ngủ bình yên của thầy là từ trong tâm mà ra, không lệ thuộc vào giường chiếu mùng mền. Thầy không ban huấn dụ, rao giảng đạo từ, lúc nào cũng khiêm tốn cho rằng mình đang cần học hỏi thêm.

Thử so sánh hai hình ảnh, một người cầm nồi cơm đi lặng lẽ trên đường phố, và kẻ thì ngồi trong đoàn xe khủng, đi tới đâu là có lính phùng mang trợn má, quát tháo người dân để dẹp đường cho quan đi thì chúng ta cũng thừa biết ai là ma vương và ai là kẻ hiền tài.

Cộng Sản biến đất nước ta thành một bãi rác đạo đức khổng lồ, hôi tanh và thầy Minh Tuệ là một cơn gió thoảng mang lại một chút không khí trong lành cho đất nước.

Đảng Cộng Sản có thể sẽ dập tắt hiện tượng Minh Tuệ, nhưng tinh thần Minh Tuệ sẽ sống mãi nếu mỗi người chúng ta hãy tự thay đổi mình để trở thành một Minh Tuệ, để giữ cho ngọn lửa Minh Tuệ sáng mãi trong tâm thức của người dân Việt Nam.

Chúng ta không cần thực hành đời sống khổ hạnh như thầy, chúng ta chỉ cần bỏ một chút thời gian và tâm tư để lưu tâm tới những người xung quanh. Chúng ta hãy đối xử với nhau tử tế hơn, và nguyện rằng “người Việt Nam phải thương lấy người Việt Nam.” Chúng ta hãy bớt nghi kỵ lẫn nhau, hãy tin tưởng rằng con người ai cũng có mang trong mình điều tốt đẹp.

Thành phố đang mọc lên những quán cơm không đồng, là những nơi mà người ta đang mang lại hạnh phúc cho người khác. Mỗi người chúng ta sẽ vô cùng vui sướng khi biết rằng mình đang mang lại hạnh phúc tới những người không quen biết nhưng cùng “da vàng máu đỏ.”

Thầy Minh Tuệ đi khắp miền đất nước, mưu cầu đi tìm niềm hạnh phúc an lạc cho chính mình, nhưng thầy lại đang gieo duyên để mang lại hạnh phúc cho không biết bao nhiêu người trong và ngoài nước.

Trần Nghị

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?

Biển Đông. Ảnh minh họa: DW

Cập nhật tình hình tại quần đảo Hoàng Sa và bãi Hoàng Nham tháng 4/2026

Dưới đây là tình hình quần đảo Hoàng Sa chiếm đóng bởi Trung Quốc và vùng tranh chấp bãi Hoàng Nham thuộc chủ quyền Philippines, dựa trên báo cáo tình báo mở, hình ảnh vệ tinh từ AMTI – CSIS, Reuters, WSJ, ABC News và các nguồn độc lập khác (cập nhật đến tháng 4/2026).

Khán giả theo dõi phim "The General" công chiếu tại SBTN Studio, TP. Garden Grove, Nam California hôm 18/4/2026. Ảnh: FB The General: Vietnam in the Age of To Lam

Nam California: Người xem nói gì sau buổi chiếu “The General”?

Thật ấm lòng khi được gặp lại những gương mặt đồng hương thân quen trong nhiều lĩnh vực: Giáo dục, thương mại, truyền thông, và nghệ thuật đến tham dự.

Nhiều người mong muốn có thêm các buổi chiếu tiếp theo để giới thiệu bộ phim đến bạn bè và gia đình. Một số người có dự định mang phim vào các đại học và các trường Việt Ngữ. Một nhà báo được đào tạo từ BBC ngỏ ý tham gia vào nhóm cố vấn cho dự án phim tiếp theo…

Một con phố Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh: FB Manh Dang/ Internet

“Sài Gòn đẹp lắm”

Chúng ta vẫn thường nghe nhạc phẩm này trong phiên bản điệu Cha-cha-cha vui tươi, phóng khoáng, như nhịp sống náo nhiệt, hối hả của phố thị phồn hoa.

Thế nhưng, cách nay hai tháng, tôi chợt thấy lòng mình thắt lại khi nghe lại bản nhạc ấy trong một không gian hoàn toàn khác. Chúng được dùng làm nhạc nền mở đầu và kết thúc cho bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman. Để rồi từ đó, “Sài Gòn đẹp lắm” trong tôi đã trở thành một nỗi ám ảnh đầy day dứt.