Hãy là ngọn gió đổi thay!

Hãy là ngọn gió đổi thay. Ảnh: Chân Trời Mới Media
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thầy Minh Tuệ là một nhân vật đang được dư luận trong và ngoài nước chú ý. Nhiều người gọi thầy là thánh tăng, minh tăng, bậc chân tu, đạo hạnh cao thâm, v.v.

Thực sự thì thầy Minh Tuệ vẫn là một con người bình thường như tất cả mọi người, cái khác là thầy đang tự tìm tòi, học tập để có thể tiếp tục đi trên con đường tới sự giải thoát, thân tâm an lạc, không còn vương vấn tới hỉ nộ ái ố.

Con đường thầy Minh Tuệ đang đi có nhiều chông gai, nhiều cám dỗ, đôi khi yếu lòng thầy Minh Tuệ vẫn có thể sa ngã. Chúng ta tự phong cho thầy là minh tăng, thánh tăng là chúng ta vô tình gán ghép thầy Minh Tuệ với một hình ảnh tưởng tượng, không có thật, và người thất vọng sẽ là chính chúng ta khi chúng ta vô tình chứng kiến một thầy Minh Tuệ thật trong sáng nhưng vẫn còn tỳ vết.

Hãy để cho thầy một khoảng cách, một không gian riêng biệt để thầy có thể tự mình tiếp tục đốt đuốc đi tìm chân lý và điều chúng ta nên làm là cầu nguyện cho sự an lành luôn luôn đến với thầy.

Xã hội Việt Nam hiện tại là một xã hội khi xảo trá là sự thật, liêm sỉ chỉ có khi chưa bị bắt. Cần kiệm liêm chính là thứ từ miệng các quan khi ban huấn dụ tới đồng bào, nhưng đến khi bị “đo ván rớt đài” thì ngay cả các ông chủ tịch nước, chủ tịch Quốc hội lại hiện nguyên hình là những con sâu đục nát quê hương. Các doanh nhân nổi tiếng với huân chương lao động treo đầy ngực áo lại là những tên lừa đảo bất nhân khi bị lột mặt nạ.

Trong một xã hội như vậy, người dân thừa biết mình bị lừa đảo nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng và trong thâm tâm họ vẫn mơ ước có một ngày họ sẽ tìm thấy một hình ảnh chân thật, đơn sơ, gần gũi mà họ có thể cảm thông được. Thầy Minh Tuệ là cái hình ảnh mà mọi người đang trông đợi đó.

Thầy Minh Tuệ chỉ ăn ngày một bữa, ai cho gì ăn nấy. Ai cho tiền thầy cũng thoái thác không nhận. Áo quần, giày dép chỉ là vật dùng để phục vụ che thân. Thầy ngủ ngoài ruộng, trong nghĩa địa vì giấc ngủ bình yên của thầy là từ trong tâm mà ra, không lệ thuộc vào giường chiếu mùng mền. Thầy không ban huấn dụ, rao giảng đạo từ, lúc nào cũng khiêm tốn cho rằng mình đang cần học hỏi thêm.

Thử so sánh hai hình ảnh, một người cầm nồi cơm đi lặng lẽ trên đường phố, và kẻ thì ngồi trong đoàn xe khủng, đi tới đâu là có lính phùng mang trợn má, quát tháo người dân để dẹp đường cho quan đi thì chúng ta cũng thừa biết ai là ma vương và ai là kẻ hiền tài.

Cộng Sản biến đất nước ta thành một bãi rác đạo đức khổng lồ, hôi tanh và thầy Minh Tuệ là một cơn gió thoảng mang lại một chút không khí trong lành cho đất nước.

Đảng Cộng Sản có thể sẽ dập tắt hiện tượng Minh Tuệ, nhưng tinh thần Minh Tuệ sẽ sống mãi nếu mỗi người chúng ta hãy tự thay đổi mình để trở thành một Minh Tuệ, để giữ cho ngọn lửa Minh Tuệ sáng mãi trong tâm thức của người dân Việt Nam.

Chúng ta không cần thực hành đời sống khổ hạnh như thầy, chúng ta chỉ cần bỏ một chút thời gian và tâm tư để lưu tâm tới những người xung quanh. Chúng ta hãy đối xử với nhau tử tế hơn, và nguyện rằng “người Việt Nam phải thương lấy người Việt Nam.” Chúng ta hãy bớt nghi kỵ lẫn nhau, hãy tin tưởng rằng con người ai cũng có mang trong mình điều tốt đẹp.

Thành phố đang mọc lên những quán cơm không đồng, là những nơi mà người ta đang mang lại hạnh phúc cho người khác. Mỗi người chúng ta sẽ vô cùng vui sướng khi biết rằng mình đang mang lại hạnh phúc tới những người không quen biết nhưng cùng “da vàng máu đỏ.”

Thầy Minh Tuệ đi khắp miền đất nước, mưu cầu đi tìm niềm hạnh phúc an lạc cho chính mình, nhưng thầy lại đang gieo duyên để mang lại hạnh phúc cho không biết bao nhiêu người trong và ngoài nước.

Trần Nghị

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.