Hy sinh đời bố – củng cố đời con

Cựu Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Từ đầu tháng Chín, 2019 sau một thời gian tạm thời lắng xuống, vụ án MobiFone mua lại 95% cổ phần AVG lại làm dư luận xôn xao bàn tán.

Lần này theo kết luận điều tra của công an, hai cựu bộ trưởng bộ 4T đều có nhận tiền đền ơn của Phạm Nhật Vũ lúc đó là chủ tịch AVG. Cụ thể Nguyễn Bắc Son đã nhận 3 triệu đô-la chia làm nhiều lần, riêng Trương Minh Tuấn thì khiêm nhường hơn chỉ bỏ túi 200 ngàn. Cuộc điều tra còn ghi nhận Lê Nam Trà cựu Chủ Tịch HĐTV MobiFone đã nhận từ Phạm Nhật Vũ 2,5 triệu Mỹ Kim sau khi thương vụ hoàn thành và Cao Duy Hải cựu Tổng Giám Đốc MobiFone được biếu 500 ngàn đô-la. Tổng cộng Vũ đã thảy ra 6 triệu 200 ngàn Mỹ Kim cho các quan chức nhà nước một cách nhẹ nhàng.

Đây là một vụ tham nhũng được dư luận chú ý nhiều nhất sau màn Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh bị lôi ra trước vành móng ngựa vào đầu tháng Giêng, 2018. Tại sao?

Thứ nhất, vì đây là lần đầu tiên số tiền thất thoát mà thực ra là tiền tham ô trong thương vụ ma quỷ này lên đến 7 ngàn tỷ VND. Vì giá trị thực của AVG chưa tới 2.000 tỷ đồng, thay vì 16.000 tỷ nghĩa là nó được định giá sai đến 8 lần để MobiFone làm căn cứ mua AVG. Món tiền gần 400 triệu đô-la lẽ ra còn được chia chác nhau giữa liên minh ma quỷ nhưng cuối cùng chúng nuốt không trôi. Chúng nuốt không trôi vì sự buôn bán mờ ám bị lôi ra ánh sáng và chúng thoả thuận với nhau, AVG phải hoàn trả đủ tiền cho MobiFone.

Thứ hai, đây cũng là lần đầu tiên số tiền tham nhũng được các quan chức lãnh đạo hàng cao cấp thừa nhận lên tới con số 6 triệu 200 ngàn Mỹ Kim cho cả 4 người. Người ta tin rằng đây chỉ là tiền “đền ơn đáp nghĩa” cho các quan chức nhà nước trong giai đoạn bôi trơn. Nếu nội vụ trót lọt, sự chia chác ắt phải đậm đà hơn nhiều. Thiên hạ phải giật mình vì cú đánh đưa đến một kết quả khá ngoạn mục của người đốt lò. Chứ mấy trận trước, người ta chỉ nghe nói nhà nước thất thoát hàng tỷ đồng mà hoàn toàn không biết những tham quan bị truy tố đã thực sự “xơ múi” bao nhiêu. Và nhất là số tiền thu hồi sau đó được báo cáo là thật thấp.

Riêng trường hợp cựu Bộ Trưởng Bộ 4T Nguyễn Bắc Son trong vụ này đã khai nhận đớp 3 triệu Mỹ Kim và nói món tiền ấy đã đưa cho người con gái nhiều lần. Nhưng người này từ chối và khai không hề nhận được số tiền nào từ ông cha. 3 triệu đô-la ấy hiện nay cuộc điều tra của công an cũng không tìm thấy, chúng mất tích một cách bí ẩn, thách thức khả năng thu hồi tài sản của cơ quan thi hành án sau này.

Thứ ba, lần đầu tiên câu nói “hy sinh đời bố – củng cố đời con” bị bẻ cua một cách chua chát. Đó là chuyện cựu Bộ Trưởng Son khai nhận 3 triệu và đã đưa cho con gái. Lời khai này thực sự đẩy đứa con ông ta vào vòng nguy hiểm mà đáng lý ra trong mối quan hệ cha con ông Son không nên làm như vậy. Nếu mình đã có gan nhận hối lộ thì mình làm mình chịu, sao lại đổ tội cho con. Cho dù đứa con ấy có nhận và hưởng hết số tiền ấy chăng nữa thì đó cũng là điều đúng theo quy luật chế độ xưa nay…”hy sinh đời bố”.

Ở khía cạnh khác, rõ ràng ông Son phải khai là đã đưa tiền cho con vì bản thân bị hăm doạ có thể bị mức án tử hình về tội nhận hối lộ. Nhưng trong trường hợp này đứa con phủ nhận, do đó công an cũng không tìm ra chứng cớ nào để buộc tội và truy tố. Nhưng điều khó khăn hơn hết cho cuộc điều tra là không tìm thấy tông tích số tiền 3 triệu ấy cất giấu ở đâu hoặc chi tiêu vào việc gì.

Vậy thử hỏi vì lý do gì mà ông Son lại khai đưa tiền cho đứa con gái?

Chỉ có một lý do duy nhất là Son không thể khai thật là mình lấy 3 triệu ấy mang chia cho các đàn anh như Nguyễn Tấn Dũng hay Lê Đức Anh để được bao che cho cái ghế bộ trưởng bộ 4T. Dùng tiền hối lộ để mua sự bao che của cấp trên phòng khi cần đến là hợp “quy trình” của hệ thống cộng sinh trong giới cán bộ đảng. Vả chăng 3 triệu đô nho nhỏ ấy cũng chỉ là tiền chùa, anh Son tin chắc mình sẽ còn nhiều hơn trong món hời 7.000 tỷ mà Phạm Nhật Vũ vớ được trong đó có công của Son.

Nay anh Son bí quá nên đành khai đưa hết tiền cho con gái tưởng cho yên chuyện, không ngờ về mặt pháp luật và đạo đức gia đình phải chịu búa rìu dư luận với đủ mọi điều chê trách. Hoá ra anh Son chẳng làm đúng câu “củng cố đời con” chút nào!

Phạm Nhật Bình

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…