Lò xo kinh tế của Thủ Tướng Phúc

Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sáng ngày 10 tháng Tư, trong cuộc họp trực tuyến với các bộ và địa phương cả nước, ông Nguyễn Xuân Phúc phán rằng: “cần thúc đẩy nền kinh tế vượt mạnh, như cái lò xo bị nén bật mạnh ra để đuổi kịp thời gian.”

Lời chỉ đạo nói trên của ông Phúc khiến cho nhiều người ngỡ ngàng khi ông thủ tướng lại “ví von” về sức nén của một chiếc lò xo trong khoa học thực nghiệm với sự phục hồi kinh tế sau trận đại dịch Coronavirus đang hoành hành khắp thế giới. Có người nói rằng sự so sánh này hơi… ngu. Bởi lẽ ngay ở các khối kinh tế hùng mạnh như Cộng đồng Kinh tế Châu Âu hay những quốc gia phát triển vượt bậc như Nhật, Hoa Kỳ, Anh, Hàn Quốc, Singapore cũng đang điêu đứng trước viễn ảnh suy trầm do dịch bệnh gây ra thì làm gì có sức bật của lò xo?

Trong cương vị đứng đầu bộ máy chính phủ, ông Phúc thừa biết nền kinh tế Việt Nam vốn thiếu năng lực phát triển, hiện nay đã hoàn toàn bị ngưng đọng. Sự ngưng đọng ấy được diễn tả khá chính xác qua những con số của Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam: Trong 3 tháng đầu năm 2020, có gần 35.000 doanh nghiệp ngưng hoạt động. Đó là một con số kỷ lục chưa lúc nào có. Mặt khác cũng theo ước tính của cơ quan này, trong thời gian dịch bệnh kéo dài, “chỉ có 30% doanh nghiệp có thể duy trì hoạt động không quá 3 tháng và khoảng 50% doanh nghiệp chỉ trụ được nửa năm.” Những con số ấy nói lên một thực trạng mà những người lạc quan nhất cũng phải lo âu.

Vì nếu lệnh cách ly xã hội kéo dài, tình trạng xí nghiệp đình trệ sản xuất, đương nhiên dẫn đến các thương vụ xuất nhập cảng chết theo, nền kinh tế xuống dốc là điều không tránh khỏi. Thời gian tiếp theo sau lệnh cách ly, dù công nhân có đi làm lại cũng không có việc để làm. Vì từ Mỹ, Âu Châu và các nước có giao thương với Việt Nam cũng chưa có nước nào có nhu cầu đặt hàng.

Sự suy trầm có tính cách dây chuyền sau thời kỳ dịch bệnh khiến những quốc gia kinh tế quy mô nhỏ, năng lực tài chánh yếu kém, vốn nhân lực đa số chưa có kỹ năng như Việt Nam sẽ chịu thiệt hại nặng nề. Do đó các cơ quan, xí nghiệp làm sao có thể chạy đua làm việc để kinh tế mau phục hồi. Đừng nên xem đây là một thử thách như kiểu nói “thử thách càng lớn, cơ hội càng nhiều” vì Việt Nam chẳng còn cơ hội nào khi kinh tế, chính trị còn tiếp tục phụ thuộc nặng nề vào thị trường Trung Quốc.

Cái lò xo kinh tế mà Thủ Tướng Phúc kỳ vọng nó bật mạnh, thật ra hiện nay đang bị kéo dãn ra để cố gắng sống còn; nhưng chính những lãnh đạo cộng sản ở Hà Nội cũng không biết nó sống bao lâu. Các chuyên viên kinh tế nhà nước lâu nay chỉ ngồi bàn giấy vẽ vời, kẻ nói như thế này, người nói như thế khác. Người thì nói hết Hè, người nói cuối năm 2020, người thì nói phải đến 18 tháng sau, tức sang giữa năm 2021 mới thấy ánh sáng… Có vẻ đây là loại ánh sáng quá leo lét ở cuối đường hầm. Vì lẽ, những triển vọng sáng sủa của kinh tế èo uột như Việt Nam càng khó chứng minh khi khả năng quản lý, điều hành của cán bộ nhà nước quá yếu.

Gần đây chính phủ Việt Nam đã đưa ra một gói hỗ trợ an sinh xã hội 62 ngàn tỷ đồng (tương đương 2,6 tỷ Mỹ Kim) như một biện pháp kích thích và cứu nguy các doanh nghiệp. Nhưng đồng thời trong ngày 10 tháng Tư, Bộ Tài Chánh Việt Nam nói đang có kế hoạch vay thêm 1 tỷ đô-la từ các tổ chức tài chính quốc tế để bù đắp cho mức thâm hụt ngân sách được dự báo trầm trọng hơn do dịch bệnh coronavirus.

Thật ra thâm hụt ngân sách là căn bệnh kinh niên của một nhà nước độc tài lấy sự hoang phí và tham nhũng làm lẽ sống. Và vay nợ là con đường ngắn nhất để giải quyết cho nhu cầu con bệnh khát tiền. Điều này cho thấy kinh tế Việt Nam chỉ có thể thoả mãn những nhu cầu ngắn hạn và lời lẽ huênh hoang của lãnh đạo.

Với những nhận định như trên thì rõ ràng khó có thể thấy khi nào lò xo kinh tế bật lên theo lời ông Phúc chỉ đạo. Hay nói khác đi, sự phục hồi kinh tế của Việt Nam, dù dịch bệnh qua đi cũng còn là một bức tranh u ám. Trong khi ấy ngoại trừ thành phần trung lưu, đại đa số người dân nghèo lâu nay vốn đã vất vả kiếm miếng ăn, nay không còn biết làm gì để có tiền sống qua ngày.

Giờ đây họ chỉ còn biết bám víu vào gói cứu trợ 62 ngàn tỷ của chính phủ nhưng chính phủ cũng chỉ hỗ trợ được 3 tháng Tư, Năm, Sáu để rồi sau đó sẽ … nhịn ăn. Phần hỗ trợ cho người lao động nghèo, người buôn bán nhỏ lại nằm trong nhóm được trợ cấp thấp nhất, so với nhóm người “có công với cách mạng” và được tự hào là thể hiện tính nhân văn sâu sắc của đảng và nhà nước!

Rõ ràng trong tình huống mà các nền kinh tế mạnh nhất so với Việt Nam đang vất vả tìm lối thoát, thì Thủ tướng Phúc vốn có tật nổ… vẫn nổ được rất giòn giã.

Phạm Nhật Bình

XEM THÊM

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…