Lời nhắn gửi các đảng viên đã im lặng bỏ đảng và đang muốn ra đảng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 25/10 TS Chu Hảo bị đảng luận tội thì ngay sau đó, ngày 26/10 Nguyên Ngọc, Mạc Văn Trang, Trần Nam, Hoàng Tiến Cường, Hà Quang Vinh và cả Chu Hảo tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng Sản để vừa tỏ rõ quan điểm cùng ý chí của mình, vừa để phản đối việc luận tội đó. Tiếp theo còn nhiều người khác. Nguyễn Trung, nguyên cán bộ cao cấp Bộ Ngoại giao, nguyên trợ lý của Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ông Trung đã lặng lẽ từ bỏ đảng bằng cách nghỉ sinh hoạt, không đóng đảng phí từ năm 2006, ngay sau khi nghỉ hưu. Hồi ấy ông đã biết rõ việc từ bỏ Đảng Cộng Sản là đúng, là cần, nhưng nhận thấy tình thế chưa thuận lợi cho việc công khai nên đành tạm chấp nhận giải pháp lặng lẽ, xem rằng đó chỉ là việc cá nhân. Ngay sau sự việc Chu Hảo, cùng với Nguyên Ngọc và nhiều người khác, Nguyễn Trung công khai việc từ bỏ Đảng Cộng Sản thông qua thư ngỏ gửi các bạn xa gần. Đó là việc được hoan nghênh.

Hiện nay có khá nhiều người đã, đang và sẽ từ bỏ Đảng Cộng Sản theo kiểu im lặng, tổ chức đảng và bạn bè không hề biết, có người còn không báo cho cả người nhà. Các vị cho như thế là khôn. Tôi thật lòng thông cảm với các vị, trong đó có người giới thiệu tôi vào đảng. Lặng lẽ ra đảng là việc làm tốt, nhưng đó là giải pháp tình thế trong lúc chưa có thời cơ công khai. Sẽ là tốt hơn nhiều khi công khai minh bạch. Hiện nay thời thế đã biến chuyển. Người như Chu Hảo nghĩ rằng mặc dầu bất đồng chính kiến nhưng ở lại trong đảng sẽ có được sự đóng góp tích cực và hữu ích, người như Nguyên Ngọc, thấy đảng đã tỏ ra phản nước hại dân, quyết tâm từ bỏ, chỉ cần chọn thời cơ, nay đã có dịp tốt, người như Nguyễn Trung, tự ra đảng từ lâu, vì tình thế chưa thể công khai, nay đã có thời cơ để minh bạch.

Sự ra đảng một cách im lặng dù có tốt, nhưng vẫn thiếu sự minh bạch, thiếu dũng khí, chứa đựng sự sợ hãi. Sợ sẽ làm cho người ta hèn kém. Mà sợ cái gì kia chứ. Phương châm biết sợ để tồn tại đã lỗi thời. Những điều người ta đem ra để hù dọa như sẽ ảnh hưởng xấu đến con cháu chỉ giống như kiểu dọa có ma. Tôi và nhiều người công khai tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng Sản, tuy một vài tháng đầu tiên có gặp phải vài trở ngại, nhưng nhanh chóng qua đi, đặc biệt không ảnh hưởng gì đáng kể đến con cháu.

Tôi nghĩ, các vị đang có ý muốn từ bỏ đảng thì dịp này nên mạnh dạn lên, các vị đã im lặng từ bỏ rồi thì tìm cách công khai. Hãy công khai việc làm chính trực cho bạn bè và tổ chức đảng biết. Đó sẽ là một đóng góp quý báu cho công cuộc chống lại độc tài toàn trị nhằm dân chủ hóa đất nước.

Điều mà Nguyên Ngọc nhận xét, rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam lộ rõ việc phản dân, hại nước, mới nghe qua thấy nặng nề, nghĩ lại thật kỹ thì đúng như thế. Vậy những người tự cho là hiểu biết, trung thực còn ôm ấp nó để làm gì. Phải chăng để trong điếu văn có câu: ông/bà đã có mấy chục năm tuổi đảng. Câu ấy chỉ tồn tại một thời gian ngắn nữa thôi. Về lâu dài con cháu sẽ không dám nhắc đến vì đó là nỗi nhục.

Vì quyền lợi của Dân tộc, Đảng Cộng Sản Việt Nam phải tự thay đổi hoặc sẽ bị sụp đổ. Việc công khai từ bỏ đảng là góp phần tích cực vào việc để lãnh đạo đảng biết mà tìm cách đổi mới từ một đảng cách mạng vô sản trở thành đảng chính trị cầm quyền, hoặc đảng không chịu đổi mới thì việc từ bỏ đảng góp phần làm cho nó mau sụp đổ.

Cách công khai tốt nhất là đăng tuyên bố hoặc bản tin lên các trang mạng xã hội. Với các bạn đã quen với mạng thì quá đơn giản, nên đăng ở các trang có nhiều độc giả. Với các bạn chưa quen thì có thể nhờ email của bạn bè hoặc con cháu để gửi tin, xin giới thiệu vài địa chỉ:

Báo Tiếng Dân: btvblogbasam@gmail.com
Trang Bô xít: bauxitevn@gmail.com
Trang bạn đọc của ĐCSVN: bandoc.dcsvn@gmail.com

Nguyễn Đình Cống

Nguồn: FB Nguyễn Đình Cống

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Dự án đường sắt Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng tăng vốn 42% trong khi dự án đường sắt East Coast Rail Link (ECRL) ở Malaysia giảm giá 32% sau khi thương lượng lại với phía Trung Quốc

Malasia giảm giá 32%, Việt Nam tăng vốn 42%: Hai đường ray, hai năng lực mặc cả với Trung Quốc?

Trong những dự án hạ tầng khổng lồ, năng lực quốc gia không chỉ được đo bằng khả năng huy động hàng trăm nghìn tỷ đồng hay bằng tốc độ “quyết liệt triển khai.” Đôi khi, năng lực quản trị thể hiện ở điều ngược lại: Biết dừng đúng lúc, kiểm tra lại một quyết định và đủ sức buộc đối tác trở lại bàn thương lượng.

Đó là bài học đáng chú ý nhất từ Malaysia.

Ảnh minh họa: Encyclopædia Britannica.Inc

Đông Nam Á trước vấn đề “Một Trung Quốc”

Các chính phủ Đông Nam Á tin rằng họ có thể tách bạch việc thỏa hiệp với Bắc Kinh về Đài Loan với việc tiếp tục phản đối các yêu sách của Trung Quốc tại Biển Đông. Tuy nhiên, thói quen coi các yêu cầu của Trung Quốc là “không tốn kém” khi chúng liên quan đến những vấn đề không trực tiếp chạm tới lợi ích quốc gia của mình sẽ mang lại rủi ro dài hạn.

Ảnh minh họa: Tuyên ngôn Độc lập 4/7/1776 (trái) và 2/9/1945

Chính trị và ngụy trị – từ hai bản tuyên ngôn

Hai bản tuyên ngôn cách nhau 169 năm. Cùng xuất phát từ thân phận thuộc địa. Cùng viện dẫn tự do và độc lập như lý tưởng tối thượng. Nhưng dòng chảy lịch sử đã chứng minh: Một bản gìn giữ quyền con người, một bản tận diệt chính những quyền nó vừa viện dẫn để tuyên xưng. Sự khác biệt không nằm ở lời mở đầu hoa mỹ. Nó nằm ở cam kết và trao quyền thay đổi, lật đổ chính quyền cho người dân.

Nhìn lại 25 năm (2001–2026) sau ngày 11/9

Ngày 11/9 không chỉ là một cuộc tấn công khủng bố. Nó đã làm thay đổi tư duy an ninh của Hoa Kỳ, đảo lộn các ưu tiên chiến lược của Washington và mở ra một thời kỳ chiến tranh kéo dài gần hai thập niên.

Một phần tư thế kỷ sau, đã đến lúc đặt một câu hỏi lớn hơn: Hoa Kỳ đã thắng hay thua trong cuộc chiến chống khủng bố? Câu trả lời thật không đơn giản.