Nguồn gốc nợ công và những kẻ xung phong làm nô lệ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(Ký sự bên lề phiên tòa Lê Đình Lượng)

Tòa án nhân dân tỉnh nghệ an xử những người yêu nước Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ) vào ngày 15/8/2018 và Nguyễn Đình Lượng vào ngày 16/8/2018. Trong khi tại huyện Yên Thành đã điều động gần 10.000 công an, cảnh sát cơ động và hàng ngàn cựu chiến binh, dân phòng, công an xóm, xã để đối phó với các tình huống nhân dân phản đối và bảo vệ các trụ sở chính quyền, thì tại địa bàn xã Khánh Thành, nơi có Giáo Xứ Mỹ Khánh tọa lạc, hàng ngàn người công an, dân phòng, cựu chiến binh, đoàn thanh niên, hội liên hiệp phụ nữ… cũng được điều động đến đóng chốt, canh giữ đêm ngày trên các ngã đường và sân bóng tại Giáo Xứ!

Đêm muộn 15/8, trời mưa lớn nhưng mệnh lệnh được ban bố “không ai được phép rời vị trí, lơ là nhiệm vụ, đề cao cảnh giác, đề phòng các thế lực thù địch”. Chỉ tội mấy ông bà cao tuổi, bình thường vào giờ này đã yên giấc và được con cháu phục vụ, nâng niu miếng ăn, giấc ngủ, giờ phải dầm mưa, canh bọn giáo dân đang ngon giấc, bên cạnh đó bọn ban lệnh chỉ đáng tuổi cháu con, sau khi ban bố quân lệnh, chúng lại tụ tập nhậu nhẹt, bia rượu, ngã ngớn! Tầm ba giờ sáng, một trận mưa khủng khiếp đổ xuống, cực chẳng đã, những người cao tuổi được cho về ngủ nhưng lệnh 4 giờ 30 phải có mặt!

4 giờ ngày 16/8 loa công cộng mở hết công suất, điều động tất cả những ai đang nhận lương, từ công nhân viên chức đến các vị hưu trí, thậm chí huy động cả giáo viên mầm non, tiểu học và trung học phải tập trung tại sân bóng Khánh Hòa (Mỹ Khánh). Các vị cao niên chưa kịp ngủ, mắt nhắm mắt mở, bụng lạnh, chân run, dò dẫm đến sân bóng lại bị chửi té tát vì chậm giờ!

6 giờ 30 phút ngày 16/8 đoàn xe chở giáo dân từ Thánh Đường từ từ tiến ra, trực chỉ Giáo Xứ Vĩnh Hòa, hiệp dâng Thánh Lễ cầu nguyện cho anh Lê Đình Lượng. Mọi ánh mắt với mọi cung bậc cảm xúc đều đổ dồn vào đoàn xe! Có ánh mắt hình viên đạn! Có ánh mắt ngỡ ngàng! Có ánh mắt ngạc nhiên! Có ánh mắt xoáy hình dấu hỏi! Tất cả đều im lặng một cách kỳ lạ!

Đoàn xe đi rồi, sự nhốn nháo trở lại, tất cả về nơi tập kết. Có cụ trầm ngâm trước tô phở thiếu hành, có vị im lặng như chìm trong suy tưởng, có vị thì thầm trao đổi với nhau ra điều nghiêm trọng, thỉnh thoảng không gian như xé toạc bởi tiếng chửi thề từ bàn của những người trẻ ban lệnh đang hào sảng bên đĩa thịt chó!

Ngang qua trung tâm hành chính huyện, thị, những cảnh sát sắc phục hối hả ngược xuôi; Những cảnh sát cơ động mặt đằng đằng sát khí, tay gậy tay khiên dàn hàng ngang trước các trụ sở chính quyền; Xe biển đỏ, biển xanh xuôi ngược như chuẩn bị cuộc chiến; Những chiếc xe tải, xe cẩu tự hành, ngổn ngang hai bên đường không theo trật tự; Những phương tiện lưu thông chỉ cần chậm lại đều được yêu cầu đi qua nhanh!

Qua Thị Trấn Yên Thành, nhóm cảnh sát giao thông trực sẵn, bỏ qua những xe lưu thông, dừng đoàn xe chở người đi lễ! Như kịch đã soạn sẵn: Có đồng chí cảnh sát tay lăm lăm điện thoại ghi hình người dân nhưng lại dí sát vào mặt, cách chỉ khoảng 5 xăng ti mét! Có đồng chí lớn tiếng hô không được xúc phạm cán bộ thi hành công vụ! Hỏi lỗi gì, bảo kiểm tra hành chính! Hỏi chuyên đề, đâu có mà coi! Những thường phục lượn lờ, mặt đằng đằng sát khí, cơ bắp cuồn cuộn, cấm người dân ló cổ ra ngoài! Sau một hồi đôi co, đoàn tiếp tục lên đường, thấy thương mấy bác tài làm ăn kiếm sống được tặng lời “nhớ mặt đó, ngày sau!”.

10 giờ đoàn trở về Mỹ Khánh, xứ đạo vẫn bình yên. Bọn trai trẻ tiếc hùi hụi, sân bóng bị dày, loang lỗ những dấu chân.

Tuyệt không một bóng cờ! …

Nguồn: GNsP

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Con đường Công lý

Hy vọng một ngày, với kiến thức và kinh nghiệm hữu hạn của mình, tôi có cơ hội đóng góp vào tiến trình hình thành một hệ thống luật pháp và bộ máy tư pháp công minh, lấy Công lý và Lẽ công bằng làm nền tảng và mục tiêu hướng đến.

Dẫu phải trả giá một lần nữa cho lý tưởng Công lý của mình, tôi cũng sẵn lòng bởi niềm tin Công lý sẽ được xiển dương và thực thi, bất chấp tiền bạc cường quyền thao túng ở bất cứ thời điểm nào và tại đâu.

Ảnh minh họa. (nursetimes.org)

Chúng ta còn chấp nhận bị bắt bớ vì “Bôi nhọ lãnh đạo” đến bao giờ?

Tôi tin rằng việc chấp nhận hình phạt bỏ tù dành cho những người “bôi nhọ lãnh đạo” chỉ là một phản ứng thụ động của chúng ta trong một xã hội nơi mà người dân đã quen với việc không có không gian để nói lên tiếng nói của mình.

Xét cả về lý tính, xét cả về tư pháp hình sự, thật khó để lý giải cho hiện tượng pháp luật quái lạ này. Nhưng quan trọng nhất vẫn là bạn, những người Việt Nam: Liệu còn có cách lý giải hợp lý nào cho việc bắt bớ, bỏ tù những người “bôi nhọ lãnh đạo” hay không?

Cây phượng sân trường. Ảnh: Báo Văn Hóa

Đốn hàng loạt cây phượng trong sân trường do sợ trách nhiệm!

“Cái bệnh sợ trách nhiệm nó vô trường học. Thay vì họ tìm giải pháp giải quyết cho tốt thì họ chặt luôn để khỏi chịu trách nhiệm cây gãy đổ. Mọi việc khác họ mặc kệ. Câu chuyện nó là vậy thôi…

Bất cứ trường học nào trên thế giới cũng có cây xanh. Ở Việt Nam đặc biệt có cây phượng mà bao nhiêu năm nay đâu có chuyện gì, bây giờ đổ ngã đem đi chặt hết. Họ làm những việc không có suy nghĩ. Cây phượng nó là thơ, là nhạc, là tâm hồn học trò bao nhiêu thế hệ mà bây giờ họ bất chấp.” (Anh Nguyễn Văn Dũng, một người dân Sài Gòn)

Phạm Minh Hoàng: Hành động của ông Lương Hữu Phước thay đổi được gì?

Trong những ngày qua Bắc Kinh đã tỏ rõ quyết tâm xé bỏ cam kết nguyên tắc “một quốc gia 2 chế độ” dành cho đặc khu Hong Kong, tạo nên phản ứng mạnh mẽ không chỉ từ người dân Hong Kong mà cũng khiến các quốc gia Tây Phương lo ngại.

Trong khi đó tại Việt Nam dư luận vừa ngỡ ngàng vừa tức giận trước cách hành xử của giới chức năng Việt Nam từ ngành tư pháp đến giáo dục… đưa ra các câu hỏi: Cái chết của một người kêu oan có làm thay đổi được gì ở Việt Nam hay không? và, liệu chặt hết các cây phượng trong các sân trường có khiến các học sinh an toàn hơn không?