Phúc trình Shadow Report II đã gửi đến ICCPR

Ủy Ban Nhân Quyền LHQ đã tổ chức phiên họp xem xét Báo cáo quốc gia lần thứ ba của CSVN về việc thực thi Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR) ngày 11&12/3/2019.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc về việc thực thi Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị (International Covenant on Civil and Political Rights – ICCPR) khóa 125, đã tổ chức phiên điều trần vào hai ngày 11 và 12 tháng 3, 2019 vừa qua tại Geneva. Mục tiêu của phiên điều trần này là để khảo sát về tiến trình thực thi Công ước chính trị và dân sự của nhà cầm quyền CSVN và một số quốc gia khác.

Phái đoàn CSVN được cầm đầu bởi ông Nguyễn Khánh Ngọc, Thứ trưởng Bộ Tư pháp đã được gởi qua Geneva nhằm phúc đáp các câu hỏi về 27 vấn đề nêu ra bởi nhóm chuyên viên Liên Hiệp Quốc.

Khóa họp ICCPR năm này khác với khóa họp năm 2018, vì nhóm khảo sát gồm những chuyên viên độc lập. Họ là những người hoạt động năng nổ khắp thế giới về các lãnh vực nhân quyền, lao động, tự do ngôn luận, pháp lý, bảo vệ trẻ em, chống buôn người, chống tra tấn, án tử hình, việc thực thi các công ước trong khuôn khổ hiến pháp quốc gia,…

Đây chỉ là lần thứ ba phía CSVN phúc trình, sau khi tham gia Công Ước ICCPR vào năm 1982, trong khi Công Ước khuyến cáo là phải có một bản phúc trình đầy đủ về mọi lãnh vực của ICCPR và các chi tiết về việc thực thi (mức hiệu quả, các con số thống kê khả tín,…)

Về phía các đoàn thể Việt Nam, đã có sự tham gia của phái đoàn Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người, BPSOS, Đảng Việt Tân, và hơn 30 người Việt Nam đến từ Hoa Kỳ, nhiều quốc gia tại Âu Châu, cũng như tại Thụy Sĩ. Tại địa phương, một phái đoàn của Ủy Ban Thụy Sĩ-Việt Nam (COSUNAM) gồm Dân biểu thị xã Geneve ông Rolin Wavre, ông Nguyễn Tăng Lũy Tổng thư ký Ủy ban.

Trước khi buổi khảo sát diễn ra trong khóa ICCPR 125, các phái đoàn NGO quốc tế như Amnesty International, Hội Luật Gia,… các tổ chức Việt Nam cũng đã gởi hồ sơ phản biện đến Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (Human Rights Committee).

Riêng 6 tổ chức gồm Hội Đền Hùng, Hội Phụ Nữ tại Houton, Chương Trình Radio TNT Houston, Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Đức, Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn CS tại Hòa Lan, Ủy Ban Thụy Sĩ-Việt Nam (COSUNAM) với sự hỗ trợ của Đảng Việt Tân đã gởi đến ICCPR một bản phúc trình mang tên Shadow Report II.

Tên chính thức của tài liệu này là Shadow Report II On Police Brutality In Murders, Tortures & Kidnaps Against Innocent Civilians From 2007 To 2018 In VIETNAM, dày tổng cộng 538 trang. Đây là một nỗ lực to lớn của 6 đoàn thể nói trên và đảng Việt Tân đã miệt mài thực hiện trong nhiều tháng trước đó.

Tài liệu trình bày theo dạng Istanbul Protocol được Liên Hiên Quốc công nhận, về 450 trường hợp tra tấn, giết người, bắt cóc nhằm vào các thường dân vô tội, không được dư luận biết tới và không được sự can thiệp của quốc tế, trải dài từ 2007 đến 2018.

Dân biểu Geneve, ông Rolin Wavre (phải) thuộc Ủy Ban COSUNAM tiếp chuyện cùng ông Yadh Ben Achour, thành viên Ủy Ban Nhân Quyền LHQ trong cuộc điều trần hôm 11/3/2019. Ảnh: Ủy Ban COSUNAM

Một thành viên cao cấp trong nhóm chuyên viên Liên Hiệp Quốc ông Yadh Ben Achour, Giáo sư đại học Khoa Học Luật tại Tunis, Chủ tịch Hội Đồng Tối Cao về Chuyển Tiếp Dân Chủ tại Tunisia, thành viên Ủy Ban Nhân Quyền LHQ đã trích dẫn một phần nội dung trong Shadow Report II để chất vấn phái đoàn CSVN về phần tra tấn, nhục hình người dân tại Việt Nam, liên quan đến 226 người bị chết trong trại tạm giam hay trong tù, do chính báo cáo Quốc Hội CSVN nêu lên.

Ông Achour và một số thành viên khác của ICCPR cho biết đã nhận và tham khảo rất nhiều về tình hình đàn áp nhân quyền từ Tài liệu Shadow Report II nói trên.

Thành viên cao cấp trong nhóm chuyên viên LHQ Yadh Ben Achour, một thành viên Ủy Ban Nhân Quyền LHQ đã trích dẫn một phần nội dung trong Shadow Report II để chất vấn phái đoàn CSVN về phần tra tấn, nhục hình người dân tại Việt Nam. Ảnh chụp màn hình UNWebTV.
Thành viên cao cấp trong nhóm chuyên viên LHQ Yadh Ben Achour, một thành viên Ủy Ban Nhân Quyền LHQ đã trích dẫn một phần nội dung trong Shadow Report II để chất vấn phái đoàn CSVN về phần tra tấn, nhục hình người dân tại Việt Nam. Ảnh chụp màn hình UN Web TV.

Giống như lần trước, cả phái đoàn CSVN đều bị lâm vào thế bị động, không trả lời nổi trước các câu hỏi rất chính xác và chi tiết từ các chuyên viên, thành viên của ICCPR. Họ chỉ biết đưa chi tiết các đạo luật, nghị định họ đã ban hành nhưng từ chối không đưa bất cứ một dữ kiện nào về mức hiệu quả, mức độ thi hành và các con số liên hệ, cũng như phản hồi từ các tổ chức xã hội dân sự độc lập tại Việt Nam.

Đúng là tình trạng rừng luật, với rất nhiều các đạo luật nhằm cho thấy là CSVN cũng biết tuân thủ các công ước, nhưng lại là “luật rừng” vì không bao giờ được thi hành. Các chuyên viên quốc tế, qua các trao đổi hành lang với Uỷ Ban COSUNAM và Việt Tân cho biết hiểu rõ tình hình nhân quyền tồi tệ và việc thực thi lấy lệ các công ước ICCPR và CAT (Chống Tra Tấn) tại Việt Nam.

Tài liệu Shadow Report II đã được đệ nạp ICCPR.

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Lê Khả Phiêu, cựu Tổng Bí Thư đảng CSVN từ tháng 12/1997 - 4/2001. Ảnh: chụp từ báo Tuổi Trẻ

Tội của Lê Khả Phiêu

Lãnh đạo tốt của một quốc gia để lại di sản cho đất nước, nhưng lãnh đạo xấu thì để lại di hại muôn đời. Vậy ngoài tội làm lãnh đạo của một thể chế độc tài đi ngược lại quyền lợi của dân tộc, ông Phiêu còn có những “thành tích” bán nước nào đáng lưu ý? Hãy cùng xét lại cuộc đời chính trị của ông.

CSVN luôn miệng tuyên truyền quyền tự do ngôn luận được bảo đảm và tôn trọng ở Việt Nam. Ảnh: Internet

Nghĩ về “bảo đảm tự do ngôn luận chứ không cổ suý tự do ngôn luận”

Trong thể chế chính trị độc tài tại Việt Nam, khi CSVN nói rằng “bảo đảm tự do ngôn luận” chỉ mang ý nghĩa tuyên truyền bề nổi mà thôi. Sự kiện CSVN ký vào Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948 cũng như viết trong Hiến Pháp 2013 rằng “Nhà nước Việt Nam tôn trọng tự do ngôn luận,” hoàn toàn là “a dua” theo trào lưu chung của nhân loại, qua đó tô vẽ bộ mặt của chế độ bớt cực đoan, khủng bố đối với những ai ít hiểu biết.

Đại dịch Covid-19: Ai chịu trách nhiệm về sự lây lan của 2019-nCoV khiến cả thế giới chịu tai họa? Ảnh: Internet

Covid 19: Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm

Hành động bưng bít này là phạm tội. Muốn tránh bệnh di truyền lan tràn cho cả loài người, mỗi quốc gia khi biết có người mắc bệnh dịch mới phải lập tức thông báo ngay cho các nước khác biết. Đó là một bổn phận.

Năm 2003, Trung Cộng đã phạm tội chậm trễ không cho các nước láng giềng biết ngay khi bệnh SARS phát khởi. Năm nay, họ bảo vệ rất lâu quan điểm là vi khuẩn SARS‑CoV‑2 chỉ truyền từ thú vật sang loài người. Họ chỉ chịu công nhận rằng vi khuẩn đã truyền từ người sang người, ngày 20 tháng Giêng, 2020, hàng tháng sau khi bệnh phát khởi.

Tổ hợp năng lượng tái tạo điện mặt trời và điện gió ở Ninh Thuận. Ảnh: Báo Khoa Học và Phát Triển

Tại sao Việt Nam không nên phát triển điện hạt nhân bằng mọi giá?

Do tính chất phức tạp của các nhà máy điện hạt nhân, chính phủ Việt Nam có thể sẽ phải chịu gánh nặng kép, vừa là chủ sở hữu, vừa là người cung cấp tài chính cho các dự án đó. Tuy nhiên đối với các nhà máy điện khí, chúng có thể được đầu tư xây dựng và vận hành bởi các nhà đầu tư tư nhân hoặc nước ngoài, do đó giúp chính phủ không phải bận tâm về những vấn đề này.