Quốc hội của ai?

Quốc Hội CSVN. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Việt Nam đã tổ chức xong cuộc bầu cử quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp trong ngày 23 tháng Năm vừa qua. Có khoảng 300 ngàn đại biểu các cấp được chọn ra trong dịp này, bao gồm 500 đại biểu quốc hội và hơn 250 ngàn đại biểu trong các hội đồng nhân dân cấp tỉnh, thành phố, quận, huyện và xã của 63 tỉnh thành trên toàn quốc.

Để tạo được “thành tích rực rỡ” này, Hà Nội đã bỏ ra 3.700 tỷ đồng ngân sách quốc gia, tương đương gần 200 triệu Mỹ Kim. Đây là một số tiền quá lớn chi tiêu cho một mục đích mà ai cũng thấy trước là không mang lại lợi ích cụ thể nào cho đất nước.

Theo dõi cuộc bầu cử hoang phí này, người ta thấy có mấy điều đáng nói:

– Tuy mang tiếng là một cuộc bầu cử để dân bầu chọn “người tài đức” ra làm việc nước nhưng từ đầu mùa đến cuối mùa, không hề có bất cứ cuộc vận động hay gặp gỡ trực tiếp giữa các ứng viên với cử tri như tại các nước tự do dân chủ. Bù lại nhà cầm quyền chỉ tổ chức một buổi ra mắt chung trong một hội trường với sự tham dự của một số cử tri chọn lọc, có giấy mời mới được vào cửa.

– Vì không có tiếp xúc trực tiếp, các ứng cử viên không có cơ hội trình bày lý lịch, đường lối phục vụ cho người dân biết mà bầu cho mình. Trong trường hợp này giữa ứng cử viên và cử tri trong đơn vị bầu cử hầu hết không biết nhau và không có sự tương quan trong nguyện vọng.

– Dù tiêu tốn đến 3.700 tỷ đồng cũng không có những tờ quảng cáo hay áp-phích quảng bá hình ảnh, đường lối hay lý lịch của các ứng cử viên để cử tri có thể so sánh trước khi quyết định. Thiếu những phần quan trọng mà bất cứ cuộc bầu cử chính trị nào cũng cần phải có, Hội Đồng Bầu Cử cho thấy cuộc bầu bán của mình là vô giá trị.

– Điều đặc biệt, trong gia đình có thể nhờ một người đại diện cầm thẻ cử tri bỏ phiếu cho mọi người trong nhà. Các địa phương ngầm khuyến khích bằng cách làm ngơ vì số cử tri đi bầu dễ dàng đạt tỷ lệ gần 100%, tức hoàn thành nhiệm vụ trên giao.

– Các tổ dân phố dưới sự chỉ đạo của bí thư và công an phường sẵn sàng mang thùng phiếu đến tận nhà, tận tiệm ăn, tận bệnh viện, tận phòng giam cho cử tri làm tròn bổn phận trong “ngày hội non sông.” Bầu cử không còn là quyền mà chỉ là sự ép buộc dưới hình thức nhân dân được “phục vụ tận tình.”

Chính vì thế mà ngay lúc 5 giờ 30 chiều ngày bầu cử, 23 tháng 5, 2021, ông Bùi Văn Cường, Tổng Thư Ký Quốc Hội đồng thời là chánh văn phòng hội đồng bầu cử đã hân hoan tuyên bố: Gần 96% cử tri trên toàn quốc đã bỏ phiếu và khoảng 32 ngàn tổ bầu cử đạt 100%. Thật là một cuộc bầu cử chẳng những thành công mà còn đại thành công, đến nỗi Chủ Tịch Quốc Hội Vương Đình Huệ cũng lấy làm xúc động khi chia sẻ trước cử tri Hải Phòng rẳng đây là “sức mạnh trùng trùng điệp điệp của nhân dân.

Nhưng thử hỏi, kết quả thành công bầu ra một quốc hội và các hội đồng nhân dân này có thật sự phản ảnh ý muốn của cử tri toàn quốc như các cuộc bầu cử tại những quốc gia dân chủ trên thế giới hay không?

Câu trả lời rõ ràng là không, vì lẽ cử tri đâu được biết ứng cử viên là ai trước khi quyết định bầu. Và cử tri cũng không cần đến phòng phiếu, vì có thể nhờ một người trong gia đình bầu giùm để dành thì giờ làm chuyện khác có ích lợi cụ thể hơn. Người dân ngày càng thờ ơ với những cuộc bầu cử của chính quyền cộng sản sau khi nhìn thấy đó chỉ là vở tuồng dối trá.

Rốt cuộc, quốc hội và hội đồng nhân dân là của ai?

Phạm Nhật Bình

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron phát biểu tại cuộc họp báo khi kết thúc hội nghị thượng đỉnh G7 ở Evian-les-Bains, Pháp, vào thứ Tư, ngày 17 tháng 6 năm 2026. Ảnh: Vadim Ghirda - AP

G7 phản đối thay đổi hiện trạng bằng vũ lực tại eo biển Đài Loan, Biển Đông

Nhóm G7, bao gồm bảy cường quốc công nghiệp Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật Bản, Ý và Canada, sau ba ngày họp tại Pháp, ra “tuyên bố chung về các vấn đề địa chính trị,” hôm 17/06/2026, phản đối bất kỳ thay đổi hiện trạng nào “bằng vũ lực” tại các vùng biển nhiều tranh chấp ở Châu Á – Thái Bình Dương, bao gồm eo biển Đài Loan, Biển Đông và Biển Hoa Đông.

Cô Tôn Vân Anh cùng với cuốn sách cô viết về Việt Nam cho người Ba Lan, bằng tiếng Ba Lan. Ảnh: Facebook Tôn Vân Anh

Chọn cờ và chợt nhớ ‘hồn mê mẩn tỉnh chưa, chưa tỉnh’!

Chuyện một phụ nữ Ba Lan gốc Việt, cô Tôn Vân Anh, cầm trên tay quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa, xuất hiện trong tấm ảnh mà Newsweek Polska (Tuần Báo Ba Lan) chụp bốn phụ nữ với bốn lá cờ khác nhau vì có nguyên quán khác nhau và sử dụng để minh họa cho bài “Vì sao thế giới ngưỡng mộ Ba Lan?” đã khuấy động dư luận cộng đồng người Việt tại Ba Lan.

Ảnh minh họa

Thần tượng

Vụ một cuốn sách bị thu hồi, nhà xuất bản bị phạt nặng (còn tác giả, cơ quan chủ quản nhà xuất bản, cơ quan cấp trên xét duyệt xuất bản vẫn chưa biết sẽ như thế nào) khiến người ta bàn tán, dè chừng.

Ông hàng xóm nhà tôi chua chát bảo, thành công của họ ở chỗ làm cho con người ta, dù là người tốt, đã sợ hãi, an phận, yếm thế.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình

Thượng viện Hoa Kỳ thông qua Nghị quyết 444 lên án Tập Cận Bình và đảng Cộng Sản Trung Quốc

Ngày 16/6/2026, với sự đồng thuận lưỡng đảng mạnh mẽ, Thượng viện Hoa Kỳ đã chính thức thông qua Nghị quyết số 444. Văn kiện lên án ông Tập Cận Bình, Tổng Bí thư và Chủ tịch Trung Quốc, vạch rõ hàng loạt chính sách độc đoán và vi phạm nhân quyền của ĐCSTQ dưới sự lãnh đạo của ông.

Nghị quyết 444 được đánh giá là một trong những văn bản pháp lý có ngôn từ cứng rắn nhất từ trước đến nay của lập pháp Hoa Kỳ nhắm vào cá nhân nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Trung Quốc.