Từ câu chuyện gang thép Thái Nguyên đến mong ước về nền “kinh tế độc lập, tự chủ, hiệu quả, hiện đại”

Ông Phạm Minh Chính "khảo sát" tận nơi dự án mở rộng giai đoạn 2 Nhà máy Gang Thép Thái Nguyên (Tisco 2), một dự án ngàn tỷ đắp chiếu suốt 15 năm nay. Ảnh: Lao Động
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chẳng biết căn cớ nào mà đầu tháng cô hồn năm Nhâm Dần, ông Thủ Tướng gốc công an Phạm Minh Chính lại có nhã hứng đi thăm đống sắt vụn ngàn tỷ ở Gang Thép Thái Nguyên. Vẫn cái áo kaki xanh rêu đẫm mồ hôi từ 2 năm trước đã xông xáo vào Nam ra Bắc, hô hào truy vết F0, F1, F2… phong tỏa, ngăn sông cấm chợ gây ra bao nhiêu cơn ác mộng kinh hoàng nay lại tái hiện.

Ông đội mũ cối, chống nạnh, chỉ tay, chân gác lên một đống sắt hoen rỉ, chỉ đạo “phải làm sao giải quyết nhanh chóng, đúng qui định luật pháp, hiệu quả, tiết kiệm…” Cứ thể như sau mấy lời đao to búa lớn của ông, đống sắt vụn đó sẽ được hô biến thành những cỗ máy ngon lành, nhà máy sẽ hoạt động trơn tru, mang lại hàng ngàn lao động, doanh thu ngàn tỷ… bla bla. Đám dân đen lan truyền tấm hình của ông trên mạng xã hội kèm lời bình phẩm “Không x.l thì không phải C.s.”

Cái đống sắt vụn khổng lồ được đầu tư bởi nguồn vốn ngân sách có dự toán ban đầu là 3.843 tỷ đồng, được điểu chỉnh tăng thêm 8.100 tỷ và đã thanh toán hết 95% cho tổng thầu EPC, đã qua 3 đời thủ tướng và nhiều đời chủ tịch, vẫn nằm trơ gan cùng tuế nguyệt, phơi mưa nắng suốt 15 năm qua. Nó là cục xương mắc ngang cổ đám quan chức Tisco, khiến nhiều viên chức tập đoàn đi tù. Nhưng ai cũng biết, đám “tôm tép” lãnh đạo cấp tổng công ty đó chỉ là “dê tế thần.” “Trùm cuối” là Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Trung Hải thì đã an hưởng cuộc sống hưu trí vương giả, “làm người tử tế.” Còn ông “nguyên Bộ Trưởng” Trần Tuấn Anh thì hàng ngày đi đánh golf và họp. “Lò” nào dám đụng tới đám đó?

Trước khi hết nhiệm kỳ bộ trưởng, Trần Tuấn Anh đã khôn lỏi đem 12 đại dự án thua lỗ cả triệu tỷ đồng ngân sách của Bộ Công Thương, trong đó có cái đống sắt vụn Gang Thép Thái Nguyên, chuyển qua cho Ủy Ban Quản Lý Vốn Nhà Nước của Nguyễn Hoàng Anh “đổ vỏ.” Tuấn Anh phủi tay sạch sẽ, về ngồi ghế Trưởng Ban Kinh Tế Trung Ương, uống trà tán phét, gần gũi bên cạnh “người lái đò vĩ đại” để tiện bề thăng tiến. Coi như một bước lui để đợi thời.

Ông phó thủ tướng gốc Tàu là Hoàng Trung Hải về Hà Nội ngồi ghế bí thư hết nhiệm kỳ rồi “hạ cánh an toàn.” Siêu Bộ Công thương chi phối cả nền kinh tế để lại cho một tay chạy cờ bên khối Đoàn Đội chuyển sang là Nguyễn Hồng Diên chỉ đạo “mua cái gì, bán cái gì.” Cứ thế, cái đoàn tàu kinh tế quốc gia do một lũ ma cô “Xuân tóc đỏ” dẫn dắt lèo lái, mỗi năm lại để lại những núi Nợ sau to hơn đống Nợ trước, kiên định con đường tiến lên CNXH.

Trong 12 đại dự án thua lỗ cả triệu tỷ của Bộ Công Thương, thì dự án Gang Thép Thái Nguyên của Tisco là một dự án khó xử lý nhất. Có thể nói là không có một giải pháp nào ngoài việc nhanh chóng đem mớ sắt vụn đó bán ve chai, được đồng nào quí đồng đó. Nếu “cái lò ông Trọng” có “thiêng” thì đem Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Trung Hải, Trần Tuấn Anh ra xử cũng thu hồi, bù đắp được phần nào ngân khố quốc gia. Nhưng ông Tổng Tịch ở tuổi gần đất xa trời, bộn bề trăm mối, diệt sao cho xuể giặc tham nhũng nhung nhúc nảy nở trên cái xác thể chế đang trương nứt, lở loét? Vả lại, ông cũng liệu sức ông, chẳng bao giờ dám đụng vào những nhân vật có “yếu tố nước ngoài” đứng sau bảo trợ. Vì “đánh chuột” nhưng không được làm “bể” cái chế độ toàn trị Cộng Sản mà ông thờ phụng, nên ông phải biết chọn “chuột” mà đánh.

Đọc cái chỉ đạo chung chung của ông thủ tướng công an về việc tìm giải pháp cho đống sắt vụn ngàn tỷ Gang Thép Thái Nguyên, không rõ ông Chính dựa vào căn cứ thực tế nào?

Tiền ngân sách thì cạn kiệt không thể bơm tiếp vào cái “hang chuột” Tisco. Đống thiết bị phơi mưa nắng 15 năm, ngay ở thời điểm được chuyển sang Việt Nam cũng đã là đồ phế thải bên Tàu. Nay đối tác EPC đã biệt tăm biệt tích, ôm tiền về nước, để lại đống rác thải công nghiệp mà nếu ở bên Tàu thì còn phải mất tiền xử lý. Khả năng để phục hồi, sửa chữa chắc chắn tốn kém gấp nhiều lần đầu tư mới. Vậy thì ông Chính có ký… ba vạn chín nghìn cái nghị quyết cũng chỉ như mớ giấy chùi. Ông Chính biết rõ như thế. Nhưng tại sao đầu tháng cô hồn, ông lại đem cái xác chết Gang Thép Thái Nguyên “xới” lên cho thối um? Ông định “làm tiền” ai đây?

Cho kẹo ông cũng chẳng dám đụng tới thầy mình là Nguyễn Tấn Dũng. Còn đụng tới “trùm xã hội đen” Hoàng Trung Hải, không cẩn thận ông còn “đi” nhanh hơn cả Trần Đại Quang. Thế thì ông chỉ còn “cửa” kiếm chác ở chỗ Trưởng Ban Kinh Tế TW Trần Tuấn Anh mà thôi. Dạo này, ông “nguyên bộ trưởng” cũng im hơi lặng tiếng. Hẳn ngài bận rộn với đám thê thiếp hoa hậu, người mẫu, bận đi chơi golf, massage…?

Mới đây, nghe nói đám chóp bu CSVN qua bên Singapore xin tư vấn để xây dựng nền kinh tế tự chủ, độc lập, hiện đại. Ngẫm mà thương thay cho cái dân tộc văn hiến mấy ngàn năm, giữa thời đại rực rỡ tên vàng Hồ hố, vẫn không thoát được kiếp đi làm cu-li cho bọn “tư bản giãy chết.” Hết học Liên Xô, Trung Quốc, Nhật, Hàn rồi quay qua học Singapore, mấy chục năm “đẽo cày giữa đường,” cái hay thì không học nổi người ta lấy một chữ, cái tồi bại, lưu manh của đám Tàu, Nga thì chiếm hết phần thiên hạ. Vậy mới biết công nghiệp “học tập đạo đức tư tưởng Hồ hố” đã thấm đến xương tủy của thể chế này, làm thối rữa cái gốc văn hóa dân tộc vốn đã bị mai một, hủy hoại đi phần lớn bởi thứ “văn hóa cộng sản” độc hại.

Nhân vụ đi Singapore để học hỏi xây dựng nền kinh tế “độc lập, tự chủ”, người viết xin dẫn lại bài cũ để nói về cái “định hướng mới” của ông Thủ Tướng Chính. Bài viết cũ đồng thời làm câu trả lời cho tính khả thi của những đường lối kinh tế kiểu “thày bói xem voi” vừa ngu dốt thảm hại, vừa chụp giựt khôn lỏi đúng với bản chất “côn đồ làm công an, lưu manh làm chính trị.”

Liệu Việt Nam có thể trở thành “kỳ tích Châu Á?”

Cho đến khi nào, nền kinh tế tư bản thân hữu tồi tệ có cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” này được dẹp bỏ. Những hệ thống công quyền và quản lý nhà nước thực chất là thứ gông ách, bảo kê cho những doanh nghiệp sân sau của đám viên chức chóp bu CSVN không còn tồn tại. Và quan trọng hơn cả là thể chế chính trị không bị ngoại bang lũng đoạn, chi phối, khi nạn tham nhũng bị đẩy lùi …Lúc đó, mới có hy vọng một nền kinh tế “độc lập, tự chủ, hiện đại, sáng tạo…” được nảy mầm trên đống tro tàn cũ. Có lẽ, đó là một “giấc mơ ban trưa” mà thôi.

Tân Phong

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”