Sự kiện các Facebooker bị khóa nick đã chấm dứt

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(22.07.2014) – Sài Gòn – Nhiều Facebooker bất đồng chính kiến (lề trái) Nguyễn Xuân Diện, Nguyen Lan Thang, Nguyễn Tường Thụy, JB Nguyễn Hữu Vinh, Người Buôn Gió, Doan Trang, Gió Lang Thang, Hoàng Dũng Cdvn, Nguyễn Văn Đề, Bạch Hồng Quyền… bị khóa nick (tài khoản) trong thời gian hai tuần vừa qua đã gây chấn động thế giới ảo.

Sự việc này được nhiều người cho rằng do các dư luận viên (DLV) đã báo cáo-report (lợi dụng chức năng báo cáo sai). Ngay lập tức nhiều Facebooker có điều kiện đã trực tiếp đến đại bản doanh của Tổng công ty Facebook (FB), đặt ở Bắc California, USA giải trình với bộ phận trách nhiệm của FB. Đó là các cô Angelina Trang Huynh, Lilly Nguyen… Đồng thời FB Hoàng Dũng Cdvn cho biết một thỉnh nguyện thư online được phong trào “Con Đường Việt Nam” khởi xướng đưa lên trang change.org kêu gọi các facebooker cùng ký tên phản đối việc cố tình báo cáo sai lạc này.

Tối hôm qua, 21.07.2014, hầu hết các tài khoản bị khóa do DLV báo cáo đã được giải cứu.

Trường hợp FB Nguyễn Lân Thắng bị khóa nick phải tạo nick mới thông báo với bạn bè đồng thời tức giận chửi bới xỉ vã các DLV, sau đó lại lại bị report khóa tiếp và sau cùng có status tâm sự nhẹ nhàng:

“Sống đi chết lại mấy lần thế này cũng thấy việc bị report là bình thường… chứ nói thật, lần đầu bị cảm giác kinh khủng lắm, mất bao nhiêu sợi nhớ sợi thương…”

Cuối cùng chiều tối ngày hôm qua 21/7/2014 gần như tất cả các nick Facebookbị khóa đã được trả lại chính chủ.

Facebooker Nguyễn Tường Thụy sau khi được trả nick đã có status nhìn nhận công lớn trong việc đòi lại nick cho các “Facebook oan”là thuộc về đảng Việt Tân, và có status như sau:

“Được sự giúp đỡ của Việt Tân, không chỉ mình mà nhiều bạn đã lấy lại được trang fb đã bị đánh phá.

Đảng Việt Tân giúp mình thì mình nhớ ơn. Còn đảng nào phá mình thì mình căm ghét.
Đó là lẽ tự nhiên ở đời, không ai có thể tuyên truyền được cả.”

JPEG - 43.3 kb
Trang FB của nhà báo Nguyễn Tường Thụy

Một Fbker khác có nickname Liberty đã đưa ra kết luận:

“Trong cái rủi lại có cái may!

Trò càn quét Fb vừa qua đã mang lại nhiều lợi ích cho chúng ta hơn là thiệt hại.
Sau sự việc ấy, để bảo vệ facebook của mình, bằng cách này cách khác, các facebooker đều tự tìm hiểu hoặc học hỏi nhau để nâng cao kỹ năng sử dụng facebook. Đồng thời nó cũng khiến mọi người cần thận hơn, có kinh nghiệm sử dụng Fb và kinh nghiệm kết bạn hơn, tìm ra được nhiều nick độc hại của DLV…, cùng nhiều lợi ích khác.

Thậm chí cơn bão ấy lại vô tình tăng thêm độ tín nhiệm cho những Fb này.

Còn cái thế lực đen tối chủ trương đánh phá kia thì càng trở nên xấu xí hơn trong mắt công chúng.

Coi như chiến dịch càn quét vừa qua của các bạn DLV đã thất bại thảm hại!!!”

Mặc dù không có bằng chứng xác thực khẳng định là do nhà cầm quyền Việt Nam tổ chức nhưng có một việc xem ra có liên quan là Facebooker Đinh Nhật Uy vào sáng ngày hôm nay 22.07.2014 lại bị cơ quan an ninh điều tra tỉnh Long An mời đến “làm việc về việc sử dụng trang facebook cá nhân”. Chúng ta chờ xem Facebookker Đinh Nhật Uy làm việc xong trở về sẽ biết là có sự liên đới nào không?

Facebooker Đinh Nhật Uy là người đầu tiên bị khởi tố theo “điều 258” vì tham gia mạng xã hội FaceBook và phải chịu án (treo).

Mạng xã hội facebook đã có một tỉ thành viên, theo WeAreSocial (10.2012). Một số liệu mới được công bố tr6en internet cho biết, riêng số người Việt Nam sử dụng FB đã lên đến gần 25 triệu người.Có thể vì vậy, nên Nhà Cầm Quyền Việt Nam đang tìm mọi cách quản lý và ngăn chặn, nhưng mưu đồ bất thành trái lại còn bị phản tác dụng.

Huỳnh Công Thuận
Học viên Khóa truyền thông

Nguồn: VRNs

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…