Thời Sự

Đảng hay dân, ai làm kinh tế?

Khi vai trò của nhà nước, thị trường và xã hội được xác lập rõ ràng, khi niềm tin vào luật pháp được củng cố và khi sáng tạo trở thành động lực trung tâm của tăng trưởng, nền kinh tế sẽ có điều kiện chuyển sang giai đoạn phát triển dựa nhiều hơn vào năng suất, tri thức và năng lực cạnh tranh dài hạn.

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Báo chí như một hệ miễn dịch của xã hội

Sai lầm trong quản trị là điều không thể tránh khỏi. Không có chính phủ nào, dù dân chủ hay tập quyền, có thể hoàn toàn không mắc sai lầm. Sự khác biệt giữa các quốc gia không nằm ở việc có sai lầm hay không, mà nằm ở tốc độ phát hiện sai lầm, khả năng tranh luận công khai về sai lầm và năng lực điều chỉnh trước khi sai lầm trở thành khủng hoảng.

Nhìn từ góc độ ấy, báo chí không đơn thuần là một kênh truyền tải thông tin. Nó là một thành phần của cơ chế tự sửa sai.

Nhật Bản phê duyệt ngân sách quốc phòng kỷ lục 58 tỷ USD trong bối cảnh căng thẳng khu vực. Ảnh: International Relations Insights and Analysis (IRIA News)

Nhật Bản – Quốc gia mặt trời mọc

Trung Quốc đang không ngừng rêu rao về việc “chủ nghĩa quân phiệt” Nhật Bản đang trỗi dậy, nhưng hầu như không nước nào ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương bận tâm hoặc tin vào điều đó. Trung Quốc càng lớn tiếng khoa trương và cảnh báo về một Nhật Bản nguy hiểm, họ lại càng trở nên nực cười và vô tình làm cho hình ảnh của Nhật Bản đẹp đẽ hơn khi đặt lên bàn cân so sánh.

Tượng đài 4 vị tổng thống, được tạc trên ngọn núi Mount Rushmore thuộc dãy núi Black Hills ở tiểu bang South Dakota. Cách Tượng đài Crazy Horse khoảng 27 cây số. Ảnh: Wikipedia

Từ Mount Rushmore đến Oregon Trail: Suy ngẫm về 250 năm nước Mỹ

Sau 250 năm, điều đáng ngưỡng mộ nhất ở nước Mỹ không phải là sức mạnh quân sự, quy mô kinh tế hay ảnh hưởng toàn cầu. Điều đáng ngưỡng mộ nhất là khả năng giữ được niềm tin rằng con người có thể thay đổi số phận của mình, và rằng một quốc gia cũng có thể học hỏi, sửa sai và tái tạo chính mình. Từ nhận thức ấy, tôi không thể không nhìn về Việt Nam.

Tổng Bí thư ĐCSVN kiêm Chủ tịch nước CHXHCNVN Tô Lâm. Ảnh: Luong Thai Linh/ Pool Photo via AP

“Bao giờ trạch đẻ ngọn đa…” thì những giáo huấn của Tô Lâm mới thành hiện thực!

Trong chính trị, đôi khi một lời kêu gọi có sức tố cáo mạnh hơn cả một bản cáo trạng. Khi người đứng đầu chế độ liên tục nhấn mạnh sự cần thiết phải cải cách giáo dục, phải xây dựng một xã hội tử tế, phải tháo gỡ những điểm nghẽn thể chế và phải chăm lo tốt hơn cho đời sống nhân dân, điều đó vô hình trung đặt ra một câu hỏi rất đơn giản: Ai là người đã quản lý những lĩnh vực ấy trong hơn tám thập niên qua?

Tàu hải cảnh Trung Quốc sử dụng vòi rồng tấn công tàu tiếp tế của Philippines ở khu vực Bãi Cỏ Mây thuộc quần đảo Trường Sa vào ngày 5/8/2023. Ảnh: Reuters

Trung Quốc phản đối Nhật Bản và Philippines – Vì sao?

Trung Quốc đang tìm mọi cách để chia rẽ và tấn công các quốc gia khác, hòng một mình làm chủ cả vùng Biển Đông rộng lớn, mặc dù Trung Quốc chẳng có lý do hợp pháp nào để khẳng định chủ quyền của mình. Hiện nay, với cách phản đối các cuộc đàm phán phân định biển giữa Nhật Bản và Philippines, Bắc Kinh đang dùng “lý lẽ chủ quyền” làm cái cớ để biến một thủ tục pháp lý song phương bình thường thành công cụ mở rộng yêu sách của mình sang vùng biển phía Đông Đài Loan.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình

Thượng viện Hoa Kỳ thông qua Nghị quyết 444 lên án Tập Cận Bình và đảng Cộng Sản Trung Quốc

Ngày 16/6/2026, với sự đồng thuận lưỡng đảng mạnh mẽ, Thượng viện Hoa Kỳ đã chính thức thông qua Nghị quyết số 444. Văn kiện lên án ông Tập Cận Bình, Tổng Bí thư và Chủ tịch Trung Quốc, vạch rõ hàng loạt chính sách độc đoán và vi phạm nhân quyền của ĐCSTQ dưới sự lãnh đạo của ông.

Nghị quyết 444 được đánh giá là một trong những văn bản pháp lý có ngôn từ cứng rắn nhất từ trước đến nay của lập pháp Hoa Kỳ nhắm vào cá nhân nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Trung Quốc.

“Phường Xã hội Chủ nghĩa”: Tô Lâm đang đi ngược lại tư tưởng Hồ Chí Minh?

Từ sau năm 1954 ở miền Bắc và sau năm 1975 trên phạm vi cả nước, người dân đã từng nghe đủ mọi khẩu hiệu hùng tráng: “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội,” “làm chủ tập thể,” “đưa cả nước tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội”… Nhưng chính vì đã nghe quá nhiều nên người ta có quyền đặt câu hỏi: Tại sao sau gần tám mươi năm xây dựng chủ nghĩa xã hội, hôm nay lại phải quay về xây dựng từng “phường xã hội chủ nghĩa”?

Thêm một mảnh vỡ của thần tượng

Những ngày gần đây, trên mạng xã hội lại lan truyền thông tin về sự ra đi của ông Nguyễn Tất Trung – người mà nhiều nguồn tư liệu ngoài luồng từ lâu vẫn cho là con trai ruột của Hồ Chí Minh với bà Nông Thị Xuân. Tin tức ấy, dù chưa được báo chí chính thống xác nhận, vẫn tạo nên một làn sóng bình luận đáng chú ý.