Thời Sự

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…

Cảnh Sát Cambodia và hai nghi can vụ nổ súng Vaa Vaa và Tafia Steve ở Sài Gòn. Ảnh: Khmer Times

“Ở đâu cũng thấy Lý Thông…”

Một xã hội mà ở đó, ai cũng muốn làm người báo công. Không ai muốn làm người gánh trách nhiệm. Ai cũng muốn xuất hiện trên màn ảnh để được tuyên dương. Không ai muốn xuất hiện trong các biên bản kiểm điểm. Thì dần dần, năng lực thật sẽ bị thay thế bằng nghệ thuật kể công.

Người ta không còn hỏi: “Ai làm?” mà hỏi: “Ai được quyền nhận là mình làm?” Đó mới là bi kịch.

Ông Tô Lâm phát biểu tại hội nghị tiếp xúc cử tri 10 phường TP Hà Nội sáng hôm 4/5/1026. Ảnh: Vietnamnet

Nghĩ gì về chủ trương “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội?

Một mô hình chính trị – xã hội muốn tồn tại lâu dài và có khả năng thuyết phục người dân thì trước hết phải trả lời được ba câu hỏi căn bản: Nó dựa trên hệ tư tưởng nào, nó đã được thực tiễn kiểm chứng ra sao, và cuối cùng, nó phục vụ cho lợi ích của ai? Chính vì vậy, khi xuất hiện khẩu hiệu “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội, điều mà xã hội cần không phải là những tràng vỗ tay theo quán tính hay các bài tuyên truyền một chiều, mà là một cuộc thảo luận nghiêm túc về nội hàm thực sự của khái niệm ấy.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.

Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ công bố Báo cáo Đặc biệt 301 năm 2026, xác định Việt Nam là “Quốc gia nước ngoài ưu tiên” (Priority Foreign Country - PFC) tức mức cảnh báo cao nhất. Ảnh minh họa: Aliat

Hàng giả không chết bằng chiến dịch

Một quốc gia muốn vươn lên không thể xây dựng thịnh vượng trên hàng nhái, phần mềm lậu, thương mại vùng xám và những đường dây nhập lậu được dung dưỡng qua nhiều năm. Muốn bước vào chuỗi giá trị cao hơn, Việt Nam phải có sản phẩm thật, doanh nghiệp thật, năng lực sản xuất thật, luật pháp thật và một biên giới thật sự được kiểm soát.

Vì vậy, đã đến lúc Việt Nam phải coi việc xây dựng một khu vực kinh tế tư nhân mạnh là huyết mạch của canh tân kinh tế, chứ không phải là phần phụ trang trí cho những khẩu hiệu mơ hồ về “kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa.”

Trung Quốc bồi đắp Đá Hải Sâm (thuộc quần đảo Hoàng Sa)

Trung Quốc bồi đắp tiếp Đá Hải Sâm: Diễn biến mới và tác động tới cục diện Biển Đông?

Đáng chú ý, trong các chuyến thăm và tuyên bố chung hơn một năm qua giữa lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc, bao gồm cả chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Bắc Kinh gần đây (14 – 17/4/2026), vấn đề Biển Đông vẫn được nêu theo hướng “kiểm soát bất đồng, duy trì hòa bình và ổn định,” không có đề cập riêng rẽ, cụ thể đến hoạt động bồi đắp tại từng thực thể như Đá Hải Sâm…

Ảnh minh họa: VnEconomy

Kinh tế Việt Nam 4 tháng đầu 2026: Tăng trưởng vĩ mô nhưng đời sống dân sinh vẫn còn rất khó khăn

Nền kinh tế Việt Nam trong 4 tháng đầu năm 2026 cho thấy một nghịch lý rõ nét: Các con số báo cáo vĩ mô đạt mức tăng trưởng khá cao cho một nền kinh tế bậc trung của thế giới, nhưng áp lực chi phí sinh hoạt và chất lượng sống của người dân, đặc biệt là tầng lớp lao động phổ thông, vẫn đang bị đè nặng bởi lạm phát và sự phân hóa giàu nghèo.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.