Linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu thế Thái Hà xuông đường: Đến Ban Tôn giáo Chính phủ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thời gian qua, việc đập phá tu viện Dòng Chúa Cứu thế Thái Hà được nhà cầm quyền Hà Nội khẩn trương tiến hành bất chấp những lá đơn khiếu nại của linh mục, tu sĩ, giáo dân đã gửi đi khắp nơi nhưng các cơ quan công quyền câm như hến.

Cũng cần nhắc lại điều này dù đã nhiều người biết: Năm 1828, Dòng Chúa Cứu thế mua khu đất tại Nam Đồng, Hà Nội với diện tích hơn 61.000 mét vuông để kiến thiết một Tu viện tại đây nhằm phục vụ người nghèo theo linh hướng của Dòng. Từ đó, tu viện được xây dựng sau một số năm đến 1931 tạm hoàn thành với các nhà ba tầng, nhà phụ trợ. Kể từ đó, Dòng Chuá Cứu thế Hà Nội hoạt đông liên tục cho đến nay.

Bỗng nhiên, khi đất nước được “giải phóng” chính quyền “của dân, do dân, vì dân” được thành lập dưới sự lãnh đạo của đảng CS – một đảng “không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân”. Nhà dòng bắt đầu những năm tháng bị cướp, chiếm tàn tệ, dù văn bản Hiến pháp và pháp luật ghi rõ: “Đất đai thờ tự được luật pháp bảo hộ”. Việc bảo hộ đó được thực hiện cho đến nay, từ hơn 61.000 m2 nay chỉ còn 2.700 m2 mà Nhà Dòng không hề bán, tặng, cho bất cứ một cá nhân hoặc tổ chức nào.

Đất đai, nhà cửa đã mất gần sạch vào tay tư nhân, dùng làm trụ sở Ủy Ban Nhân Dân, chia chác, bán mua… chỉ còn tu viện vì vướng mấy ngôi nhà ba tầng nên không dễ dàng xóa bỏ, nhà nước dùng cách “mượn”.

Thói đời, mượn thì dễ, trả thì khó, ai cũng biết vậy. Song với một nhà nước luôn ưỡn ngực tự hào là chánh nghĩa, là của dân, do dân và vì dân thì việc mượn xong cù nhầy để cướp là chuyện khó coi. Do vậy quá trình đó đã diễn ra dai dẳng, lỳ lợm từ nhiều năm nay, bất chấp tất cả luật pháp, lương tâm, đạo đức và những lẽ đời thường nhật.

Điều đặc biệt nguy hiểm, là họ đã lấy Tu viện đó làm nơi chữa bệnh và chứa những căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm nhất như HIV, AISD, Cúm gia cầm… để tập trung mọi mầm bệnh bên cạnh một trung tâm tôn giáo với hàng chục ngàn người sinh hoạt hàng ngày.

Câu chuyện mượn Tu viện DCCT Thái Hà điển hình cho câu chuyện “Chó sói gửi chân” trong dân gian.

Ban đầu, theo linh mục Vũ Ngọc Bích – đã quá cố – kể lại, thì một đoàn cán bộ Quận đến hỏi “mượn tu viện”. Khi được trả lời “Tôi không có quyền” thì lập tức, chủ nhà được trả lời “Ông không có quyền thì chúng tôi có quyền”. Và thế là họ khênh chủ nhà sang một ngôi nhà cấp 4 để họ “mượn” tu viện. Từ mượn làm chỗ học, sau chuyển sang làm trạm xá và khi “cứt trâu đã gần hóa bùn” thì làm Bệnh viện.

Ban đầu, bên mượn vẫn biết rằng việc “mượn” ở đây là hình thức của đám lục lâm, thảo khấu trên rừng. Thế nhưng Tu viện rành rành ra đó, tài sản của Nhà Dòng không thể nào xóa nổi. Do vậy mỗi lần chặt cây, sửa chữa… bên bệnh viện đều có giấy tờ sang xin phép hẳn hoi. Với tinh thần bác ái, yêu thương dù bị mượn theo kiểu gí dạo mạng sườn, bên Nhà Dòng vẫn giúp đỡ chân thành trong các hoạt động trên tài sản của mình.

Văn bản xin phép và đề nghị của Bệnh viện Đống Đa muốn sửa chữa cơ sở Tu viiện

Văn bản của Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà trả lời công văn xin ý kiến của Bệnh viện Đống Đa.

Dần dần, khi chiếc chân thứ 2, thứ 3 đã ấm dần, những vết tích đã dần dần bị phá phách mòn dần theo năm tháng, con sói đã trở mặt nghiễm nhiên coi là của mình. Việc đập phá đã không cần sự đồng ý hay không của chủ tài sản. Mặt khác họ tích cực đập phá, sửa chữa càng nhanh càng tốt nhằm biển thủ số tài sản, Tu viện này.

Và gần đây, việc đập phá xóa dấu vết Tu viện đã diễn ra khẩn trương bất chấp ý kiến phản đối của Nhà thờ và của nhân dân:

Và từ đó, việc đòi lại cơ sở bị mượn này đã dai dẳng bao năm qua.

Sau nhiều lần gửi đơn thư khiếu nại về việc đất đai, tài sản của Dòng tại Thái Hà nhưng không được các cơ quan nhà nước trả lời, sáng nay (29/5/2013) đoàn các linh mục, tu sĩ DCCT Thái Hà đã tới Ban Tôn giáo Chính phủ. Tiếp đoàn là hai chuyên viên của Vụ Công giáo. Các nhân viên này cho biết vì các linh mục đến bất ngờ nên các lãnh đạo Ban Tôn giáo Chính phủ đi công tác nên không thể sắp tổ chức cuộc họp với các linh mục và hẹn sẽ có một buổi làm việc khác.

Xin mọi người hiệp lòng cầu nguyện cho Tu viện Dòng Chúa Cứu thế Thái Hà trong công cuộc đi tìm công lý cho Giáo hội, cho đất nước quê hương, bởi đây là một hành trình đầy khó khăn và thử thách.

Ngày 29/5/2013
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn: Blog J.B Nguyễn Hữu Vinh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.