Nhân ngàn năm Thăng Long, nhớ ngàn năm Bắc thuộc

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chỉ còn hơn 40 ngày là đến đại lễ Ngàn năm Văn Hiến, lúc này không chỉ riêng Hà Nội, song đi đến bất cứ nơi đâu, tỉnh thành nào chúng ta cũng được thấy cờ phớn, băng rôn, khẩu hiệu, thi đua, nhiệt liệt đón chào đại hội đảng các cấp lần thứ 11, gắn liền với kỷ niệm ngàn năm Vua Lý Công Uẩn rời đô từ Hoa Lư ra thành Đại La rồi đổi tên là thành Thăng Long năm 1010.

Những ba nô, áp phích hoành tráng đón chào Ngàn năm Thăng Long với những khẩu hiệu “đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm”, “nước Cộng Hòa ‘Xã Hội Chủ Nghĩa’ Việt Nam muôn năm”. Từ lâu, người dân đã quá no với các khẩu hiệu này, nhưng vẫn bị bắt buộc phải ăn, phải nhồi, phải nhét, dù đã ngán đến tận cổ.

Quả thật, người ta đã sợ và chán lắm rồi cái “quang vinh cộng sản”, một thứ quang vinh của tụt hậu mọi mặt, quang vinh của tham nhũng tràn lan và mãn tính, kiểu quang vinh của nhà tù nhiều hơn trường học với chế độ công an và độc tài toàn trị. Và hôm nay, quang vinh cộng sản lại thể hiện dưới một góc độ khác và đang đưa dân tộc đến một loại quang vinh khác “quang vinh mất nước”.

Nếu chỉ là mạnh được yếu thua và cá lớn nuốt cá bé, thì Việt Nam đã không còn tồn tại trên bản đồ thế giới từ lâu, nhưng thực tế đã minh chứng một điều khác hẳn. Sống bên cạnh một anh hàng xóm khổng lồ tham lam thâm độc, luôn tìm cách xâm lăng bành trướng, từ thời dựng nước, Việt Nam đã nhiều lần bị đặt dưới quyền cai trị của các triều đình của phương Bắc với 4 lần Bắc thuộc.

Còn nếu chỉ tính thời điểm ngàn năm từ thời vua Lý công Uẩn với Kinh đô Thăng Long, thì quan dân nước Việt đã nhiều lần phải bỏ cả kinh đô vì giặc phương Bắc. Xin điểm lại đôi nét như sau:

Qua 215 năm cầm quyền thịnh trị, triều Lý dần dần lâm vào tình trạng suy yếu và năm 1226, nhà Trần thay thế nhà Lý thiết lập lại trật tự chính trị, xã hội.

Sau gần 500 năm giành được độc lập, đến nhà Hồ, nước ta lại bị phong kiến phương Bắc đô hộ. Năm 1418, Lê Lợi dấy binh khởi nghĩa. Sau 9 năm kháng chiến, nghĩa quân Lam Sơn đã giải phóng được các vùng từ Nam đến Bắc. Lê Lợi lên ngôi năm 1428 và đổi tên kinh đô thành Đông Kinh.

Đến cuối năm 1788, Kinh đô và đất nước Đại Việt lại phải đương đầu với sự xâm lược của đế chế Mãn Thanh. Vua Quang Trung lãnh đạo nghĩa quân Tây Sơn từ Huế tiến ra Bắc, giải phóng Thăng Long. Ông đã cho tu sửa, đắp lại những nơi bị sụp đổ. Lịch sử triều Tây Sơn tuy ngắn ngủi, nhưng đã để lại những dấu ấn đậm nét trong trang sử Thăng Long anh hùng.

Cho đến thời nhà Nguyễn, kinh đô vẫn đặt ở Phú Xuân và Thăng Long được gọi là Bắc Thành. Năm 1831 vua Minh Mạng lập tỉnh Hà Nội, Thăng Long được gọi là Hà Nội.

Ôn lại lịch sử để thấy rõ rằng, dù đã từng bị 4 lần đô hộ hàng ngàn năm, dù đã phải bỏ trống kinh đô Thăng Long nhiều lần như thế, nhưng lòng quật khởi, tự tình dân tộc cộng với hồn thiêng sông núi, sẽ hóa giải mọi thế lực hiểm độc tối tăm dù chúng đến từ đâu.

Chưa bao giờ bạo quyền CS lại mù lòa như lúc này, khi khủng bố và xử án những người yêu nước chỉ vì họ đã nhìn rõ chân tướng kẻ thù truyền kiếp của dân Việt chính là Tầu cộng và tuyên bố HS & TS là của Việt Nam.

Ôn lại vài trang sử như thế, chỉ để ghi khắc hai điều, một là, dù với chiêu bài “16 chữ vàng” và dù luôn rêu rao “láng giềng 4 tốt”, nhưng Tầu vẫn là kẻ thù tiềm ẩn luôn lá mặt lá trái. Như mới xảy ra ngày hôm qua, trận chiến đẫm máu năm 79 vẫn còn đầy chứng tích, với nóng hổi nỗi đau đang trải dài suốt dọc biên giới Lạng Sơn lúc này.

Hai là, bạo quyền cộng sản chính là thủ phạm đang gây ra nguy cơ mất nước thật sự, mất từ từ, mất từng bước. Hải đảo, đất liền và bạt ngàn cánh rừng phòng hộ đang từng bước mất dần chủ quyền qua hợp đồng cho thuê từ 50 đến 90 năm trên 18 tỉnh. Xương sống chiến lược Tây Nguyên đang bị chiếm giữ và khống chế, qua chiêu bài khai thác Bô-xít với hàng vạn công nhân Tầu hiện diện chẳng cần Visa (ai dám chắc đó chỉ là những công nhân thuần túy?), đang khi người Việt Nam không được quyền bén bảng. Đã có con phố toàn người Tầu ở Hải Phòng và nhiều nơi khác, đám người Tầu này chẳng mấy đứa có Visa, nhưng an ninh Việt Nam vẫn luôn tìm cách “né”. Thậm chí, nhiều đứa còn quậy tưng bừng, gây lộn đánh nhau đổ máu với dân địa phương, nhưng khi bị bắt về đồn, an ninh lại mau chóng thả ra, khi biết chúng là người của Thiên triều.

Chưa bao giờ bạo quyền CS lại lúng túng như lúc này, khi hết vụ tham nhũng này đến vụ khác bị phơi bày ra ánh sáng, vụ sau luôn lớn hơn vụ trước. Đặc biệt, nền kinh tế chỉ đạo quốc doanh đang lao xuống vực thẳm qua vụ Vinashin và hàng trăm vụ khác. Chủ tịch, Bí thư trưởng công an tỉnh hiếp dâm đang làm các giới chóp bu phải đeo mặt mo trước công luận. Những làn sóng phẫn uất của nông dân mất đất, của công nhân đói khổ đang ngày càng dâng cao khắp các tỉnh thành, như bất tận.

Và quan trọng hơn nữa, dù túi khôn của Việt Nam là Viện IDS đã tự đóng cửa để phản đối, nhưng tiếng nói chống đối và phản biện đang lan mạnh ở khắp nơi hơn bất cứ lúc nào. Hòa cùng mọi người, mọi giới ở trong và ngoài nước, lúc này, những ai còn một chút lòng yêu quê hương đều không thể làm ngơ trước vận mệnh đầy nguy cơ của đất nước.

Các làn gió đã nổi lên từ mọi hướng, có thể là chưa đủ mạnh, nhưng đang hội tụ, để biến thành cơn bão đủ sức quét sạch những rác rến cộng sản còn sót lại hôm nay.

Đọc lại sử và hiểu rõ như thế, để dù muốn dù không, cùng chào đón Ngàn năm Thăng Long thêm nhiều ý nghĩa.

Hoàng Quân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.