Những Đề Nghị Trước Cuộc Đối Thoại Nhân Quyền Việt-Mỹ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Gia Minh, phóng viên đài RFA
2008-05-29

JPEG - 136.7 kb
Hình của Nhóm Thân hữu-Trí thức Đà Lạt.
Từ trái sang phải: nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự, nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh, ông Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ Kenneth J.Fairfax, nhà thơ Bùi Minh Quốc cùng phu nhân Nguyễn Hiền Thục, ông Trần Hà Nguyên phòng Kinh tế/Chính trị thuộc Lãnh sự quán Hoa Kỳ.

Cuộc đối thoại nhân quyền thường niên Việt- Mỹ năm nay sẽ diễn ra vào ngày 29 tháng 5 này. Trước thời điểm đại diện hai phía gặp nhau, Nhóm Thân hữu Trí thức tại Đà Lạt được đại diện của Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Việt Nam đến gặp.

Sau cuộc gặp, nhóm những trí thức đó có một số đề nghị với phía Hoa Kỳ. Ông Hà Sĩ Phu, một thành viên của nhóm, cho biết những ý kiến mà họ đưa ra:

Dân trí và Dân chủ

Ông Hà Sĩ Phu: Chúng tôi nghĩ rằng sự nghịêp dân chủ hóa và phát triển đất nứơc thì đó là sự nghiệp dài và lớn, thế thì khởi đầu là mình phải đi từng bước căn bản và khiêm tốn thì mới đến đích được. Thế thì mình phải phân biệt.

Chúng tôi luôn luôn phân biệt là cái mục đích cuối cùng vớí lại cái bước đi ban đầu,thì chúng tôi đã chọn buớc đi ban đầu mà chúng tôi cho là thích hợp, tức là phải phát triển dân trí.

Nói về dân trí thì thường có ý kiến hiểu lầm coi là nói tới dân trí thì cù cưa, tức là chờ dân trí bao giờ tốt thì lúc bấy giờ ta mới làm các biên đổi. Nhưng không phải thế, mà ta phải tích cực nâng cao dân trí bằng tất cả mọi sức lực của mình. Và trong cái đó thì cũng phải có sự dũng cảm, thông minh và tranh đấu chứ không phải dân trí là một khái niệm bị động để chờ cho dân trí cao, mà chính chúng ta phải chủ động bằng các sinh hoạt để đưa dân trí lên.

Dân trí đây không phải là bằng cấp, cũng không phải là học thức, mà nó chính là một trình độ hiểu biết, một cái tâm lý, một cái khát vọng, một cái dũng cảm của người dân có trách nhiệm với đất nước, đối với xã hội.

Thứ hai nữa, dân trí để làm gì? Trước hết để xây dựng một xã hội dân sự. Nước Việt Nam mình do điều kiện chiến tranh là một, hai là cũng do điều kiện là có một ý thức hệ ảo tưởng và nó mang sự áp đặt. Do những yếu tố đó nó làm cho xã hội dân sự gần như là bị triệt tiêu. Tôi nghĩ rằng toàn dân đều góp sức vào đấy.

JPEG - 21.6 kb
Hà Sĩ Phu

Có rất nhiều các nước họ làm rất bình thường, nghĩa là bình thường. Ở nước mình thì cứ bị cấm kỵ và coi là rất bất bình thường. Phái đoàn Mỹ họ còn nói rằng các ông đi sang nước tôi các ông có thể gặp cả các người vẫn phê phán chủi bới chính quyền chúng tôi, chúng tôi đâu có ý kiến gì. Nhưng mà ở Việt Nam thì sự gặp gỡ đó vẫn còn là cấm kỵ đó.

Cái sinh hoạt biểu tình là biểu lộ quyền làm chủ của nhân dân đối với đất nước thì đối với các nước văn minh rất là bình thường, ở Pháp, ở Anh, ở Mỹ quá bình thường, nhưng mà mình thì vẫn còn kiêng lắm, kiêng tới mức độ không dám dùng chữ biểu tình, lại bảo rằng “khiếu kiện đông người”.

Khi đã có xã hội dân sự bình thường rồi thì ta mới có thể tính đến các việc khác được.

Người Mỹ giúp được gì?

Gia Minh: Nhưng thưa ông, nếu như phía Việt Nam vẫn kiêng dè và chưa cho mọi người tự đứng ra để thành lập các tổ chức dân sự, vậy theo ông thì phía bên Hoa Kỳ họ sẽ giúp được như thế nào?

Ông Hà Sỹ Phu: Tôi nghĩ rằng trước hết là sự việc đó thì phía Việt Nam phải cố gắng vì đó chính là việc của anh, tức đấy cũng là một cuộc đấu tranh, bởi vì đấu tranh giữa cái đúng và cái không đúng, đấu tranh giữa cái tiên tiến và cái lạc hậu, tức là việc phải đấu tranh chứ đâu phải anh thụ động, anh chờ cho tới bao giờ?

Chờ nhà nước cho làm rồi anh mới làm, không cho làm thì anh ngồi chờ đấy, hoàn toàn không phải như vậy. Thế nhưng mà các nước đều có thể giúp được, trong đó Mỹ là một trung tâm văn minh, một đỉnh cao văn minh, tuy rằng có cái này cái kia khác, nhưng mà rõ ràng là đỉnh cao văn minh rồi, thì Mỹ hoàn toàn có thể giúp Việt Nam được.

Cho nên lấy ví dụ như thế này, Mỹ có thể giúp bằng cách thứ nhất như là đưa dịch thuật, lý luận, hoặc là đưa các phái đoàn về khoa học, về văn hoá để sang hợp tác và khuấy động tình hình lên. Thứ hai là cũng không loại trừ cái khả năng mà ta gọi là sức ép.

Tất nhiên nói điều này thì nhà cầm quyền không thích lắm, nhưng tôi nghĩ thực chất nó là sức ép thôi. Tôi lấy ví dụ trong khi làm việc về kinh tế hay là những cái hợp tác khác thì gắn liền với lại cái phát triển xã hội dân sự, tức cũng nói luôn cả quyền công dân (dân quyền), quyền con người (nhân quyền).

Khi mà nói vấn đề này thì trước đây tôi đã bị phía công an can vặn rất nhiều và họ cho là ý đồ xấu, lại vân động Hoa Kỳ gây sức ép với ta. Nhưng tôi nghĩ cái chuyện gây sức ép trên đời này là rất bình thường, gây sức ép để làm những việc tốt thì tôi nghĩ chả có gì là xấu cả.

Lại nếu mà nước Mỹ muốn làm cái trách nhiệm dân chủ, không phải gắn với nhà cầm quyền mà gắn với dân, thế thì hai nhu cầu khác nhau của Mỹ tức là nhu cầu của nước Mỹ làm ăn buôn bán với các nước thì phải gắn chặt với người cầm quyền, nhưng mà muốn làm vai trò dân chủ thì phải gắn chặt với các tổ chức dân sự, tổ chức phi chính phủ và với dân chúng.

Gia Minh: Cảm ơn ông Hà Sỹ Phu đã dành cho chúng tôi cuộc nói chuyện vừa rồi.

Ông Hà Sỹ Phu: Cảm ơn Gia Minh.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.