Tâm Sự Cùng Cán Bộ Trung Và Bà Cụ Nguyễn Thị Đất

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mấy ngày nay, dư luận bức xúc về việc cán bộ Trung đã áp dụng luật xử phạt một bà cụ 80 tuổi. Tôi, không ngoài số người trên, xin có đôi dòng tâm sự cùng cán bộ Trung và bà cụ đôi điều;

Đúng là khoản 1.a điều 12, nghị định 150/2005/NĐ- CP quy định:

“1. Phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 60.000 đồng đến 100.000 đồng đối với một trong những hành vi sau đây:
a) Không mang theo giấy chứng minh nhân dân hoặc không xuất trình giấy chứng minh nhân dân khi có yêu cầu kiểm tra;”

Thế nhưng ai cũng bất bình với hành vi áp dụng khoản luật này của cán bộ Trung. Bởi xưa nay tôi thấy thiên hạ mang theo CMND khi đến các cơ quan công quyền là để làm các thủ tục giấy tờ, chứ không phải mang theo để khỏi bị phạt, bởi có phường, xã nào phạt dân vụ này đâu? Thiết nghĩ điều luật này chỉ nên áp dụng với quân đầu trộm đuôi cướp khi truy bắt được bọn chúng hay với cả 100 thanh niên đua xe lúc 2g15 ngày 13-4 tại TP HCM mà báo Tuổi trẻ đăng ngày 14-4.

Bản thân tôi có lần bị công an thổi do vi phạm luật giao thông. Hôm đó trong một ca học được nghỉ, tôi từ trường học chạy sang một trường Tình thương của quý Soeur Nữ Tử Bác Ái để chuẩn bị Tết Trung Thu cho các em. Tôi không mang tập vở, cũng chẳng mang theo ví. Thế là bị công an hỏi bằng lái. Không có. Hỏi CMND. Cũng không! Sau đó tôi bị phạt vì tội vi phạm giao thông và không mang bằng lái. Tôi không hề bị phạt vì không mang CMND! Tôi cũng biết chẳng công an giao thông nào ở Tp HCM lại sáng tác ra cái tội quên CMND để kiếm tiền cho… nhà nước, ngay cả khi người ta vi phạm luật giao thông. Vậy hà cớ gì cán bộ Trung lại phạt một cụ già 80 tuổi đi cầu nguyện vì tội không mang CMND? Nếu cần tăng thu ngân sách cho nước nhà bớt nghèo thì tui chỉ cho cán bộ nơi đi phạt. Trước tiên nên vào vũ tường, khách sạn, quán bia, quán ba, quán nhậu, các cô chân dài không có túi đựng CMND, bảo đảm 100%! Vào các sòng bài thì cũng có khối người không có CMND, bởi vì có thể nó đang nằm ở các tiệm cầm đồ. Thế nhé, phạt làm chi các cụ già lẩn thẩn chẳng làm chi ra tiền!

JPEG - 39.7 kb

Thật ra ai cũng biết quý vị đâu có yêu nước đến độ muốn thu vào cho ngân sách nhà nước 80.000đ. Có thể cán bộ Trung đã hành động chỉ vì “cay cú” mấy bà già cầu nguyện dai như giẻ rách, cóc làm gì được. Có thể cán bộ Trung bực mình vì “xếp” cứ bắt mang súng ống ra canh chừng mấy “mụ già” chỉ biết đi không biết chạy, ba ngày Tết cũng phải canh. Có thể cán bộ Trung chẳng sơ múi gì trên miếng đất này, chỉ làm theo lệnh xếp. Xếp đâu có ham 80 ngàn, xếp chỉ muốn đàn em đưa đầu ra chịu trận, canh phòng ngày đêm để xếp ẳm đẹp mảnh đất Thái Hà thôi.

Kinh thưa Quý Cha Xứ Thái Hà, cho dù là Quý Bác ở Vietcatholic đã làm cử chỉ đẹp cho bà cụ, con cũng vẫn có đề nghị này: xin cả xứ mỗi người đóng 200 đồng keng nộp cho bà cụ. Tám mươi ngàn đó nặng lắm à nha !

Thưa cụ Nguyễn Thị Đất, con biết chắc cụ có đem theo CMND hôm đó thì có lẽ cụ cũng bị phạt 80.000 thôi. Bởi con nghi là CMND của Cụ cũng như phần lớn các Ông, Bà lớn tuổi nhà con vẫn đang còn gắn hình trắng đen, chưa chịu đổi theo quy định hiện hành. Nếu vậy Cụ cũng sẽ bị phạt theo điều 12, khoản 1b “Không thực hiện đúng quy định về cấp mới, cấp lại, đổi giấy chứng minh nhân dân;”. Thôi thì từ nay Cụ cứ đi cầu nguyện mà chẳng cần mang theo CMND chi cho vướng vít, nhất là nhỡ lẩm cẩm thay vì trình CMND Cụ lại để luôn tại chỗ quên lấy về thì nguy to! Hic, lúc đó coi như cụ có CMND thiên đàng vì cụ không thể chứng minh mình là con dân “Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xuống hàng Độc Lập trừ Tự Do trừ Hạnh Phúc chấm”. Nếu có bị phạt lần nữa con sẽ nộp thay cho Cụ với điều kiện Cụ về thiên đàng xin nhớ đến con.

Một bạn đọc Saigon (Dòng Chúa Cứu Thế)

JPEG - 268 kb
Giấy phạt cụ bà Nguyễn Thị Đất.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…