Giáo Dân Thái Hà Vẫn Tiếp Tục Cầu Nguyện

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau một tháng trời đòi Công lý, giáo dân Thái Hà vẫn tiếp tục cầu nguyện

JPEG - 60.3 kb
(Hình TTXCGVN)

THÁI HÀ – Ngọn lửa cầu nguyện đã bùng lên tại Thái Hà (Hà nội) và rực cháy đến hôm nay là tròn một tháng.

Từ khi sự việc nổ ra, giáo dân đã thay nhau túc trực thường xuyên tại hiện trường để canh chừng các hành vi xâm hại đất đai xuât phát từ phía công ty Chiến Thắng. Họ tổ chức giờ giấc cầu nguyện và chỗ ăn ở khá tốt.

Chương trình cầu nguyện trọng thể thường diễn ra sau các thánh lễ. Ngày thường cũng như ngày thứ bảy và chủ nhật. Ngày thường vào khoảng 6 h, 19 h. Thứ bảy vào khoảng 6 h, 13 h, 20 h. Chủ nhật vào 6 h 30, 9 h, 11 h, 17 h, 19 7 30. Mỗi phiên cầu nguyện trọng thể cộng đoàn đều rước thánh giá nến cao theo sau là các linh mục, tu sĩ và giáo dân.

Hai lều bạt được che chắn kín gió cẩn thận, bên trong có đủ nệm và chăn ấm cho khoảng 40 người ở thường xuyên. Giáo dân ban ngày có từ vài người đến vài chục người ở trong các lều bạt này. Ban đêm thì thường thiếu chỗ ngủ vì không phải đi làm việc và người ta đến đông. Các giáo dân thay nhau về nhà ăn cơm. Số người ở tại chỗ được những người khác mang cơm ra phục vụ tận nơi.

Từ 10 ngày trước, khi Tòa Khâm Sứ đang bùng nổ, thì các giáo dân ở đây còn chia nhau sang Tòa Khâm Sứ giữ lửa.

JPEG - 64.2 kb
(Hình TTXCGVN)

Tối đêm hôm qua và sáng sớm hôm nay chúng tôi có mặt ở hiện trường. Ngày Tết, người ta bận chuẩn bị Tết nhất và về quê, nhưng tại đây mọi sự vẫn diễn ra bình thường. Chúng tôi đến nơi giữa lúc các linh mục cùng giáo dân vẫn đang hát thánh ca và cầu nguyện. Mầu áo đỏ của ngày lễ thánh Agatha tử đạo hoà với ánh lửa hồng trông thật khí thế. Có mấy em bé theo bà đi cầu nguyện thấy nến hồng cháy đẹp trước ảnh Đức Mẹ HCG cứ liên tục đưa tay chỉ và đòi bà lấy cho.

Chúng tôi dừng lại hỏi chuyện mấy bà cụ. Các bà nói mình đã chuẩn bị đón tết chu đáo. Đường phố được các bà quét dọn sạch sẽ, ven tường rào khu đất được các bà sắp đặt lại cho gọn gàng. Các bà cũng sửa sang mấy chục bàn thờ ảnh Đức Mẹ HCG và hàng trăm cây thánh giá treo trên hàng rào. Trong lều các bà đã sửa chuẩn bị nước uống và đồ ăn. Mọi sự khá tươm tất và ấm áp.

Nghe các linh mục nhà thờ Thái Hà nói chính quyền đã có đề nghị các linh mục vận động giáo dân nhỏ lều trại nghỉ tết. Các linh mục nói giáo dân bây giờ trưởng thành. Họ có xác tín và chọn lựa của mình. Xin các các bộ cứ ra nói trực tiếp với giáo dân.

Một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế ở đây cho biết rằng “Ở đây chưa thấy một phái đoàn nào của phường quận đến làm công tác “dân vận” tại chỗ như bên Toà Khâm Sứ cả”. Một người trung niên đưa ra nhận xét như sau: “Lý do chính là giáo dân ở đây và các cán bộ phường quận đã quá biết nhau và các cán bộ khó mà đạt được kết quả gì ngoài việc nghe những lời chân thật thốt ra từ những người thấp cổ bé miệng, không còn gì để mất”.

JPEG - 51.3 kb
(Hình TTXCGVN)

Những hình thức áp lực cách này cách kia được sử dụng nhưng không hiệu lực. Một bà nói nhân dịp tết, hội người cao tuổi có đến chúc tết cụ ở gia đình và vận động cụ đừng đi cầu nguyện. Đang khi đó, một bà giáo dân cho biết trường học họp phụ huynh dịp trước khi nghỉ tết đã khuyên các phụ huynh công giáo không nên đưa con đi cầu nguyện mà các giáo viên gọi là “đi biểu tình”. Mấy học sinh trung học thì được khuyến cáo không được đến đây cầu nguyện trong khi vẫn còn mang đồng phục của trường.

Sáng nay Thứ tư lễ Tro. Lúc 6 h 30, chúng tôi đến hiện trường thì các cha các thầy và giáo dân đang cầu nguyện. Chúng tôi nhận thấy những người giáo dân ở đây đang có một cái tết đầy ý nghĩa và một mùa chay trong đúng nghĩa trong cầu nguyện.

Hà Nội, sáng ngày 06.02.2008
PV VietCatholic

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…