Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy Trả Lời Phỏng Vấn RFA Sau Khi Vừa Được Trả Tự Do

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đỗ Hiếu, phóng viên đài RFA

JPEG - 39.4 kb
Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy.

Nhà văn nữ Việt Nam bênh vực và đòi nhân quyền cho dân oan, từng được giải thưởng quốc tế Hellman Hemmet, vừa được ra khỏi chốn lao tù từ hôm thứ Tư 30 tháng Giêng. Toà án Hà Nội tuyên phạt bà Trần Khải Thanh Thuỷ hơn 9 tháng tù, nhưng tuyên bố bà đã thụ án xong kể từ khi bị bắt vào tháng Tư năm ngoái nên được trả tự do.

- Nghe cuộc phỏng vấn này
- Tải xuống để nghe

Hãng thông tấn AFP cho biết một viên chức tư pháp Việt Nam nói với họ là nhà văn được thả vì bệnh lao và đã hứa không tái phạm tội chống phá chế độ. Sự thật ra sao? Mời quý vị nghe câu chuyện giữa phóng viên Đỗ Hiếu và nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, thực hiện khi bà vừa về tới nhà. Trước tiên, nữ nhà văn ngỏ lời:

Trần Khải Thanh Thủy: Trước tiên tôi xin ngỏ lời cảm ơn tới cộng động người Việt ở hải ngoại, tới bà con là tôi đã sống được và trở về và không bị đổ bệnh gì trong tù, đấy là hoàn toàn nhờ vào tấm lòng của bà con mình.

Đỗ Hiếu: Xin chị cho biết rõ hơn là tình trạng sức khỏe của chị hiện giờ ra sao?

Trần Khải Thanh Thủy: Em nói thực với là trước khi em vào tù thì em mắc căn bệnh tiểu đường và căn bệnh lao phổi. Bây giờ em ra khỏi tù thì em mắc thêm ít nhất là một căn bệnh nữa, đấy là thấp khớp.

Ở trong trại tù lạnh ghê gớm, hiện tại hôm nay tại khu vực Hà Nội là nhiệt độ ngoài trời có 7 độ và nhiệt độ trong nhà có 9 độ. Thế mà bọn em lại phải ở trong nhà đá nữa, thì lạnh đến mức chỉ biết dùng từ là lạnh đến quất tai, lạnh cứng hàm và lạnh run cả răng lên. Răng của em bây giờ đang có hiện tượng lung lay.

Thế còn mùa hè thì chúng em phải sống trong cái gọi là lò hấp thịt người khổng lồ. Nóng ghê gớm, nhiệt độ ở ngoài là 40,5 C. Mà chúng em không hề có một tí hơi mát của quạt, hoàn toàn chỉ dùng giấy báo mà quạt tay thôi.

Điều kiện trong nhà tù khắc nghiệt vô cùng, nếu ai đã từng ở tù Việt Nam thì biết rồi. Chế độ ăn thì chỉ có rau và cơm thôi, một tháng thì mới được 3 langj thịt, nhưng toàn mỡ với cả lông. Còn rau muống thì ăn triền miên rau muống, và rau muống thì nó già đến mức mà miệng nhai tai nghe, nó già đến thế!

Thế còn cơm, cơm của trại thì ăn cơm cục và uống nước đục. Nước là mầm sống mà cũng là mầm bệnh. Nước ở trong nhà tù thì nó vàng khè, toàn là chất sắt bởi vì nó là nước giếng khoang…

Cam kết không tiếp tục tranh đấu?

Đỗ Hiếu: Thưa chị, mong chị dành chút đỉnh thời giờ để nói về phiên tòa, là vì các quan tòa nói là chị có cam kết là sẽ không tiếp tục hoạt động đấu tranh dân chủ nhân quyền. Sự thật ra sao, thưa chị Thanh Thủy?

Trần Khải Thanh Thủy: Vâng, xin anh nói với đồng bào hải ngoại là em là kẻ bại trận chớ không đầu hàng. Nghĩa là em bại trận vì cái thiện nó quá mỏng manh cho nên nó không thắng nổi cái ác. Em là con số lẻ, còn họ là số đông.

Em buộc phải coi là bị bại trận thì đó là điều đương nhiên thôi. Nhưng em không đầu hàng, điều đó thì chắc chắn, non sông dễ đổi bản tính khó dời. Trần Khải Thanh Thủy vẫn là Trần Khải Thanh Thủy.

Còn hiện tại vì tình hình sức khỏe như thế cho nên bây giờ thì em coi như có hai điều mất mát lớn. Đấy là em đã bị gạch tên khỏi hội nhà văn, em không còn là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy nữa. Tùy mọi người nhìn nhận thế nào thì nhìn nhận, nhưng em cũng không lấy làm buồn vì chuyện đấy cả bởi vì bị gạch tên khỏi Hội Nhà Văn Hà Nội thì em lại được trở thành hội viên danh dự của Hội Văn Bút Quốc Tế.

Điều thứ hai nữa là Trần Khải Thanh Thủy hiện tại vừa mới ra tù trong môi trường khắc nghiệt như thế. Nghĩa là bóng tối chỉ sinh ra địa ngục, không sinh ra được thiên đường. Vì thế cho nên Trần Khải Thanh Thủy mất chữ ‘a’ ở giữa nên bây giờ thành “Trần Khỉ Thanh Thủy”.

Và cũng chính vì lý do đấy cho nên sắp tới là em để ra khỏi được tình trạng tù mù thì em phải tập trung vào sức khỏe, khoảng 2 tháng và sau đấy thì em xác định hướng đi cho mình, là chỉ có đi trên đường lớn thôi.

Đỗ Hiếu: Cũng biết là chị còn căng thẳng, còn mệt thành ra cũng cám ơn chị rất nhiều đã dành cho Đài Á Châu Tự Do chúng tôi cuộc trao đổi vừa rồi. Cầu chúc chị và gia đình được nhiều may mắn, nhiều sức khỏe và hạnh phúc.

Trần Khải Thanh Thủy: Dạ vâng ạ. Em xin cám ơn anh Đỗ Hiếu và xin cám ơn thính giả của đài RFA. Em hy vọng sẽ được trở lại vào một hôm khác khi sức khỏe được nâng cấp lên một chút.

Đỗ Hiếu: Cảm ơn chị.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…