CSVN Đang Cố Gắng Dựng Lên Kịch Bản Khủng Bố….

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cộng sản có thói quen quy kết những thế lực chống đối họ vào những tội danh do chủ thuyết bịa đặt ra hay gán ghép vào những tội danh sẵn có. Trước đây, khi chủ nghĩa cộng sản mới xuất hiện và được áp dụng tại Liên Xô thì những ai không chấp nhận chủ thuyết hoặc chế độ cộng sản, đều bị liệt vào tội danh “phản động”. Thực chất danh từ phản động chỉ mang ý nghĩa là có phản ứng chống lại tư tưởng cộng sản.

Khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ trên thế giới với sự tan rã của Liên Xô và hệ thống các quốc gia theo chủ nghĩa này tại Đông Âu, danh từ “phản động” không còn ý nghĩa gì nữa. Chống chủ nghĩa, chống chế độ cộng sản không còn là cái tội. Bản thân CSVN cũng đã vội vã chuyển hướng qua cái gọi là “đổi mới” để sống còn. Nhưng họ vẫn còn mối lo sợ bị mất chính quyền và vẫn còn phải tìm cách tiêu diệt những người bất đồng chính kiến, những người chống đối đảng và chế độ. Vì thế họ phải dựng lên những tội danh như gián điệp, âm mưu lật đổ, tuyên truyền chống đảng và Nhà Nước để gán cho những người họ coi là thù địch.

Nhân thế giới đang bị ám ảnh bởi nạn khủng bố, và Hoa Kỳ là quốc gia quyết liệt nhất trong nỗ lực chống khủng bố, tội danh thời thượng mà CSVN sử dụng hiện nay là “khủng bố”. Đảng Việt Tân đã được CSVN gán cho cái nhãn hiệu này. Không những họ tuyên truyền trong nước rằng Việt Tân là “khủng bố”, họ còn cố gắng tung ra trên thế giới luận điệu vu khống ngang ngược này. Tại Việt Nam, tuy rằng CSVN bưng bít thông tin và thông tin một chiều, nhưng không phải ai cũng tin vào luận điệu của họ. Tại hải ngoại thì CSVN đã làm trò cười cho thiên hạ. Trong lúc Hà Nội hò hét Đảng Việt Tân là khủng bố thì tổng thống Hoa Kỳ tiếp kiến người lãnh đạo của đảng này ngay tại Tòa Bạch Ốc. Trong lúc Hà Nội tố cáo các đảng viên đảng Việt Tân mới bị bắt ngày 19/11 vừa qua thì có hàng chục tờ báo trên khắp thế giới, kể cả những tờ báo trước 1975 đã ủng hộ cộng sản Bắc Việt, kể cả tờ Pravda của Liên Xô cũ cũng đã đăng tin và lời kêu gọi phải phóng thích những người vô tội này.

Tuy thấy rõ dư luận thế giới không tin lời cáo buộc của mình, CSVN vẫn ngoan cố tìm cách gán ghép tội khủng bố cho những người bị bắt. Người ta nhận thấy, cộng sản Hà Nội càng điên cuồng gán tội, càng tỏ ra mình dị hợm, lố bịch, nếu không muốn nói thẳng ra là ngu xuẩn. Phải ngu đến tận số, báo Công An Nhân Dân mới viết: “để tránh né hai chữ “khủng bố”, chúng chuyển sang hình thức gửi truyền đơn, huy hiệu mặc dù thực chất hành vi này vẫn chỉ là một trong những hành vi khủng bố”. Hành vi này khác xa hành vi cộng sản ám sát, thủ tiêu để bắt dân phải đóng thuế cho quân cộng sản và không được hợp tác với chính quyền quốc gia, hay pháo kích bừa bãi vào dân chúng để ngăn chặn dân chúng chạy về vùng quốc gia… Trước nạn khủng bố tôn giáo quá khích hiện nay, thế giới chỉ biết đến nạn khủng bố đỏ của các chế độ cộng sản, kể cả CSVN.

Hà Nội đã gian xảo bịa đặt trắng trợn rằng: “Nội dung truyền đơn kêu gọi người dân đứng lên vũ trang bạo loạn,…”. Họ có ngờ đâu rằng, tờ truyền đơn này đã được phổ biến bằng nhiều thứ tiếng trên thế giới và nội dung là “đấu tranh bất bạo động”. Như thấy được các trò gian xảo trên đây không lừa được ai, chúng lại đưa ra vụ khẩu súng bị bắt ngày 23/11 trong hành lý ký gởi của một cặp “việt kiều ở Mỹ” mà họ gán cho là đảng viên Việt Tân. Báo Công An Nhân Dân viết rằng :”Do chưa biết Vân, Sỹ, Bang đã bị bắt, Việt Tân cử tiếp hai thành viên là vợ chồng Lê Văn Phan – Nguyễn Thị Thịnh, Việt kiều Mỹ, nhập cảnh Việt Nam trên chuyến bay CX 767, mang theo 1 súng ngắn kiểu Luger và 13 viên đạn để yểm trợ đồng bọn”. Người ta còn nhớ trong lúc công an bắt cóc các đảng viên Việt Tân ngày 17/11 thì ngay ngày 19/11 đảng Việt Tân đã ra thông cáo báo chí gửi tới các cơ quan thông tấn và chính giới ngoại quốc, báo động và công bố danh tánh các đảng viên bị bắt. Sau thông cáo này, ngày 20/11 báo chí quốc tế đồng loạt đưa tin. Nói rằng Việt Tân không biết đảng viên của mình bị bắt là điều bịa đặt. Đối với hai người “việt kiều” mang súng, đảng Việt Tân cũng ra thông cáo không hề biết 2 người này. Vụ cộng sản Hà Nội dựng lên chuyện mang vũ khí bằng đường hàng không chứng tỏ sự thông minh của những người lãnh đạo ngành công an quả có giới hạn.

Hy vọng trong bộ máy cai trị của cộng sản tại Việt Nam có những người có chút thông minh để phân biệt khủng bố với đấu tranh bất bạo động để dẹp đi những trò chụp mũ bỉ ổi và trả lại tự do cho những người vô cớ bị bắt.

JPEG - 151.4 kb
Truyền đơn Việt Tân cỗ võ đấu tranh bất bạo động, mà CSVN gian manh xuyên tạc là: “Nội dung truyền đơn kêu gọi người dân đứng lên vũ trang bạo loạn,…”.

Trần Trọng Nghĩa

PDF - 308.3 kb
Truyền đơn Việt Tân vận động đấu tranh bất bạo động.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…