Thấy Gì Qua Hội Nghị Hiệp Thương Lần I

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 43.3 kb
Một đất nước có 84 triệu dân, trong đó có 3 triệu đảng viên mà lại chiếm 90% số ĐBQH, còn lại 10% đại biểu là người ngoài đảng.

Trong những ngày vừa qua, đồng loạt trên các báo quốc nội đã đăng tin hội nghị hiệp thương lần thứ nhất, diễn ra tại Hà Nội ngày 23/2 vừa qua. Đây là tin sinh hoạt chính trị quan trọng và nổi bật nhất của nhà nước CSVN trong đầu năm 2007. Liên tiếp các báo đều đăng dẫn lời các quan chức của quốc hội và MTTQ về nội dung của hội nghị hiệp thương lần 1 này. Ngoài những tin tức được các báo nêu về việc có sự thay đổi, nhưng không lớn về mặt nhân sự cũng như cơ cấu, như giảm đại biểu là thành viên chính phủ, đại biểu kiêm nhiệm để tăng số đại biểu chuyên trách và ngoài đảng, để khắc phục cái trò hề trơ trẽn “vừa đá bóng, vừa thổi còi” vẫn diễn ra từ trước tới nay. Còn đâu vẫn “Nguyễn Y Vân”, chẳng có thay đổi nào đáng được lưu tâm, đáng được trân trọng. Bởi như chúng ta đã biết, cái kịch bản này đã được “bộ não” đem ra duyệt từ cách đây hai tháng, rồi được đem ra phổ biến trước quốc hội cách đây gần 1 tháng. Giờ đây vở diễn chính thức được vai diễn MTTQ đem ra trình diễn cho nó đúng thủ tục, cho nó đúng bài đúng bản mà thôi!

Đọc nội dung chi tiết qua những bài báo, một điều làm mọi người hết sức buồn lòng và cảm thấy xấu hổ. Buồn lòng ấy là việc thông qua buổi P/V một quan chức của quốc hội, của một tờ báo trẻ có nhiều bạn đọc, cho thấy một sự thật bi đát và buồn thảm của sự độc tài chuyên chế của đảng CSVN. . .

Một đất nước có 84 triệu dân, trong đó có 3 triệu đảng viên mà lại chiếm 90% số ĐBQH, còn lại 10% đại biểu là người ngoài đảng, nhưng cũng đã có sự lựa chọn sắp xếp. Tuy hô hào là tôn trọng người tự ra ứng cử, nhưng không còn chỗ cho người tự ứng cử, nói là không có chỗ, nhưng thực tế vẫn có, nhưng số người này rất ít, chỉ đếm trên đầu ngón tay, độ 4, 5 người gì đó! Có nghĩa là với số dân hơn 80 triệu, người dân chỉ được quyền bầu ra 4 người đại diện cho họ. Đây là một bằng chứng không thể chối cãi về sự độc tài, độc đoán, không phản ánh đúng lợi ích của nhân dân.

JPEG - 35.7 kb

Chính vì sự độc tài này mà đã đẻ ra những câu chuyện cười ra nước mắt về tư cách lẫn trình độ hiểu biết của các ông bà nghị, được sắp xếp cơ cấu cho đủ thành phần trong cái 10% ít ỏi mà đảng chia cho cái phần thừa thẹo còn lại của con lợn đó, chứ đảng quyết không dành cho kẻ nào khác. Như lời ông quan chức ấy nói: thật “tội nghiệp” cho những ĐBQH trong diện cơ cấu. Vừa phải cõng tiêu chuẩn là nữ, vừa phải vác tiêu chuẩn là trẻ tuổi, vừa phải bế tiêu chuẩn là dân tộc ít người, rồi lại ôm tiêu chuẩn giáo viên, v.v. . . .

Vì được “vinh dự” đảng trao trọng trách như vậy, nên các ĐB này khi dự họp quốc hội, cứ như vịt nghe sấm, chẳng hiểu mô tê răng rứa gì hết. Cực chẳng đã, nhưng vẫn còn chút tự trọng, họ hỏi có cách nào để xin thôi cái chức nghị “Giơ tay” không.

Rồi vẫn chính lời ông trích dẫn, về đặc trưng của loại nghị “Gật”, trong suốt 5 năm nhiệm kỳ, có không ít các đại biểu đại diện cho trí tuệ của nhân dân, được nhân dân sáng suốt lựa chọn bầu lên, đã không phát biểu lấy một lần nào. Việc này được kiểm chứng cả trong những phiên họp lẫn các băng ghi hình các buổi thảo luận tại nghị trường.

Một loại nghị nữa mà ông nêu ra đó là nghị “sâu” nghị “mọt” được đảng cơ cấu vào cơ quan quyền lực cao nhất để được hưởng quyền miễn trừ trốn tránh pháp luật, để làm cứu cánh hòng vớt vát quyền chức, khi bị thất sủng bên chính quyền, được cơ cấu sang làm đại biểu “chuyên trách”

Thật là hết chỗ nói, bộ mặt của cái cơ quan quyền lực cao nhất của một đất nước CHXHCN, của những đại biểu có đủ phẩm chất, đủ tài đức, xứng đáng là đại diện cho trí tuệ nhân dân giờ đây đã được báo chí “vô tình” phanh phui ra trước bàn dân thiên hạ, dẫu biết rằng cái tổ chức quyền lực cao nhất này, là tổ chức “100% nhất trí” rồi. Nhưng khi ta được biết tường tận cốt lõi, sự thối tha của nó, vẫn cảm thấy bị sốc… vẫn cảm thấy đau lòng làm sao!!!

JPEG - 8.1 kb

Còn xấu hổ là vì, hiện nay chúng ta đang sống giữa thời đại của nền văn minh, dân chủ, thời đại của tri thức nhân loại, mà vẫn u mê, vẫn bị chính những người đồng bào của mình, chỉ khác có cái lõi là CS mà thôi, lừa phỉnh, che mắt mà vẫn cúi đầu làm ngơ. Họ ngang nhiên đăng đàn những sự thật về một quốc hội bù nhìn. Chứng tỏ họ quá coi thường nhận thức của người dân, họ không biết rằng, có những người tuy là dân, nhưng khi đọc những bài báo này, họ cảm thấy rất đau khổ và hổ thẹn cho đất nước, cho mọi người có lương tri. Dù sao biết còn hơn không, dù sao phải đối mặt với sự thật còn hơn bị lừa bịp.

JPEG - 6.8 kb
Một ẩn số “vàng” của những người có tài, có đức thực sự, muốn đem tài năng tâm huyết của mình để ra giúp nước.

Nhưng có một điều làm ta cảm thấy có đôi phần an ủi và lóe lên tia hy vọng. Đó là những ý kiến phản biện của chính ngay những vị quan chức đó, thông qua báo chí, họ cũng đôi phần nói lên tiếng nói của một người có tâm. Tất cả các báo đều đăng ý kiến của họ về một mong muốn manh nha cho một nền dân chủ, họ đều có nguyện vọng phản ánh tới vị trí quan trọng của người TỰ ỨNG CỬ. Một ẩn số “vàng” của những người có tài, có đức thực sự, muốn đem tài năng tâm huyết của mình để ra giúp nước, mà theo họ cái ẩn số này, có thành phần ngoài đảng là rất nhiều. Họ đã thực tâm nhìn nhận, chính cái thành phần “tự ứng cử “ này, mới là lực lượng đáp ứng cho việc hội nhập và phát triển kinh tế đất nước.

Chỉ có điều những “nguyên khí báu vật” này, họ như vàng ngọc trân châu, khó tìm hiếm thấy đã đành, họ còn rất “kiêng khem” bởi họ ra ứng cử là do tâm huyết, chứ không phải cái bã vinh hoa, danh hão. Vì vậy họ nhìn thấy cái điều kiện tạo ra cho họ phải thật lòng, khuyến khích thì họ mới ra ứng cử. Chứ không phải là hình thức, là che mắt thiên hạ như Tà đảng vẫn thường làm. Với họ, lương tâm và trách nhiệm phải đi kèm với lòng tự trọng và nhân cách!

JPEG - 13.7 kb

Những ý kiến phản ánh và tâm tư của họ, như giáo sư Phan Đình Diệu, ông phó chủ nhiệm VPQH Trần Văn Thuận, GS Lưu Văn Đạt, v.v. . làm xoa dịu nỗi đau về một ngày không xa, đất nước ta sẽ có dân chủ, tuy rằng có thể họ là những con rối có tiếng nói “dân chủ” để xoa dịu dư luận về sự độc tài của Tà đảng, cũng như xoa dịu việc lấy ý kiến dân trước đại hội đảng X vừa qua mà thôi! Dù sao nhân dân cũng phải ghi nhận những tiếng nói có tâm huyết của các ông.

Doãn Quang Minh (Hà Tây)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.