Vừa đánh trống vừa ăn cướp

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mới đây, Tổng Thống Syria là ông Basha al-Assad đã quy lỗi cho các nước phương Tây gây ra làn sóng di dân rời bỏ Syria tìm đường đến Châu Âu. Ông lên án phương Tây ủng hộ chủ nghĩa khủng bố. Trong cuộc phỏng vấn với một hãng truyền thông của Nga, ông Assad bác bỏ quan điểm cho rằng những hành động của chính phủ của ông là nguyên nhân khiến người dân trốn chạy khỏi quê hương, và gây ra cuộc khủng hoảng từ phong trào chống đối ôn hòa (*).

Nhà độc tài Syria Bashar al-Assad nói: “Nếu họ cứ tiếp tục với những tuyên truyền đó, họ sẽ nhận thêm người tị nạn. Do đó vấn đề không phải là Châu Âu nhận người tị nạn hay mời họ đến làm người tị nạn, vấn đề là không giải quyết cái gốc nguyên nhân. Chấm dứt ngay. Nếu họ lo lắng về vấn nạn người tị nạn, thì họ phải dứt ủng hộ khủng bố ngay.”

Đọc lời phát biểu của ông Assad, người ta không khỏi “nóng mũi”!

Theo thống kê thì nước Syria có gần 17 triệu dân vào giữa năm 2014. Cái được gọi là cuộc nội chiến ở Syria bắt đầu vào năm 2011 là hậu quả của việc ông Assad đàn áp phong trào đòi dân chủ tại Syria tiếp nối Mùa Xuân Ả Rập với các cuộc cách mạng tại Bắc Phi như Tunisia, Ai Cập. Nhà nước độc tài của giòng họ Assad đã thẳng tay đàn áp tàn nhẫn phong trào đòi dân chủ, đem quân đội đàn áp các cuộc biểu tình, dùng súng đạn bắn thẳng vào dân chúng và thậm chí dùng cả vũ khí hoá học.

Tổ chức khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo lợi dụng sự hỗn loạn tại Syria đã đặt căn cứ và lực lượng tại đây và đã giết chóc, sát hại vô số người dân Syria khiến họ phải thoát chạy để tự bảo tồn tánh mạng.

Cũng theo thống kê thì cho tới giờ phút này đã có khoảng 11 triệu người dân Syria, tức là khoảng 61% dân số Syria, đã phải di tản khỏi nơi cư trú trước giờ của họ để lánh nạn, trong đó khoảng 4 triệu người (tức 22% dân số) đã di tản đi ra ngoài nước Syria.

Lãnh đạo đất nước mà giết hại cả trăm ngàn người dân của mình, để cho 2 phần 3 dân số phải bỏ nhà bỏ cửa đi lánh nạn, và 1 người trên 5 người phải bỏ nước ra đi thì không còn gì để nói nữa. Đây là một tội đồ của dân tộc Syria.

Như chúng ta đều biết, những người tị nạn đi từ Syria, Iraq, Afghanistan, … hiện lên đến con số khổng lồ và đang tạo ra một cuộc “khủng hoảng di dân” to lớn khiến các quốc gia Âu Châu đang phải điên đầu vì chưa tìm ra cách giải quyết.

Cuộc di dân khổng lồ hiện tại không khỏi làm cho người ta nhớ lại làn sóng thuyền nhân Việt Nam sau biến cố 30/4/1975.

Sau khi cưỡng chiếm miền Nam, lãnh đạo CSVN đã gọi tất cả dân miền Nam là bọn Mỹ Ngụy. Đối với người dân có cơ may vượt thoát được bằng những cuộc vựơt biển, vượt biên để xin tị nạn ở các xứ tự do, cộng sản dùng nhiều danh từ thô tục để điểm mặt người tị nạn.

Trước tiên, trong một hội nghị với các cán bộ tại Hà nội năm 1975, Trần Phương, Chủ nhiệm Ủy Ban Khoa học Xã hội đã ví von một cách tục tĩu dân miền Nam là “những con điếm cho Mỹ làm tình để đổi lấy viện trợ”. Cùng trong tư tưởng dâm ô ấy, Lê Duẩn mạt sát những người di tản là “một bọn ma-cô, đĩ điếm’, Phạm văn Đồng chửi người ra đi là “bọn phản quốc”, và các nhà báo nhà văn cộng sản, kể cả bọn cộng sản 30 cũng chửi hùa theo là “những đồ rác rưởi trôi dạt khắp năm châu bốn bể, cặn bã xã hội, trây lười lao động, chạy theo bơ thừa sữa cặn”. Nguyễn Trọng Nhân, nguyên Bộ Trưởng Y tế còn hằn học hơn khi tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn năm 1993 tại Amsterdam: “Những người di tản đáng bị chặt đầu.” (**)

Chẳng bao lâu sau, nhà cầm quyền CSVN đã nuốt lại nước bọt mà chính họ đã nhổ ra khi trơ trẽn đổi giọng để gọi những người tị nạn là những “khúc ruột ngàn dặm” hầu mong chiêu dụ và lừa phỉnh những người tị nạn nhẹ dạ, chóng quên và tham lợi về hợp tác và chia sẻ tội ác với chúng.

Các lãnh đạo CSVN dạo đó, bây giờ, và al-Assad ngày hôm nay chính là những kẻ mặt dầy, vừa đánh trống vừa ăn cướp. Họ có ít nhất một điểm giống nhau là luôn vu khống, gọi những người dân hiền hoà là khủng bố khi cất lên tiếng nói ôn hoà để đòi hỏi quyền lợi chính đáng đã bị cướp đi bởi chính những kẻ khủng bố đích thực đang cầm quyền.

Những tội ác mà họ đã gây ra cho chính người dân của nước họ, bị coi là những tội ác chống lại loài người, chẳng khác gì những tội ác của Pol Pot, Khieu Samphan ở Campuchia, Saddam Hussein ở Iraq, Hosni Mubarak ở Ai Cập, … và rất nhiều những tội đồ khác của nhân loại trong một ngày rất gần đây sẽ được tính sổ tại các toà án hình sự quốc tế.

Điều lầm lẫn lớn nhất của những kẻ độc tài nhưng lú lẫn này là họ không nhìn thấy thực tế hiển nhiên và lầm tưởng là sẽ có thể nắm quyền mãi mãi, và nghĩ rằng những tội ác của họ sẽ chẳng ai biết.

Rất tiếc là Hoa Kỳ và các quốc gia Tây phương, cũng chỉ vì quyền lợi cá nhân của nước họ, đã không bắt lấy câu nói của ông al-Assad là ” … vấn đề là không giải quyết cái gốc nguyên nhân. Chấm dứt ngay. Nếu họ lo lắng về vấn nạn người tị nạn, thì họ phải dứt ủng hộ khủng bố ngay” và dứt khoát một lần với kẻ khủng bố đích thực là chính ông Assad cũng như những tên độc tài khác vẫn còn đang tiếp tục gây khổ đau cho chính người dân của họ.

Có thể một số người đã quên nhưng dân tộc Việt Nam thì chắc chắn là biết rất rõ và sẽ không bao giờ quên, và biết rằng ngày ấy đã sắp đến và rất gần./.

(*) http://www.voatiengviet.com/content/tong-thong-syria-do-loi-quoc-te-gay-ra-vu-khung-hoang-di-dan-o-syria/2966161.html

(**) http://hoangsaparacels.blogspot.com.au/2015/01/gs-lam-van-be-nguoi-ti-nan-va-viet-kieu.html

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.