Báo SGGP không có tới 5 chiếc ghế ngồi?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Báo SGGP từ chối đối thoại vì “không đủ ghế ngồi hay sợ sự thật?”

16-11-2014

Ngày 4/11/2014 Báo SGGP đăng bài: “Sự thật về lòng ‘trung thành’ của nhóm thư ngỏ 61″ của tác giả Tân Vinh quy kết: nhóm thư ngỏ 61 đã mượn danh đảng viên, mượn danh yêu nước; khoác lên mình tấm áo chống Trung Quốc, nhưng thực chất là chống lại đường lối đối ngoại sáng tạo, độc lập tự chủ của Đảng và nhà nước; tiếp tay cho Việt Tân và các tổ chức phản động lưu vong chống lại sự lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ, phá hoại sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, cũng như làm tổn hại niềm tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng…

Bất bình vì bị vu khống “tội phản động đáng chém đầu“, đảng viên cùng ký “thư ngỏ 61” ở TP HCM đã cử Ô Lê Công Giàu và Kha Lương Ngãi đến gặp TBT báo SGGP (ông Tấn Phong) vào lúc 15 giờ ngày 10/11/2014 để đề nghị tổ chức đối thoại, làm sáng tỏ nội dung quy chụp đao to búa lớn, không có lý lẽ thuyết phục và hoàn toàn không có luận cứ luận chứng.

Đúng như dự đoán, TBT báo SGGP “bận họp”, nhân viên văn phòng nhận thư (chúng tôi đã chuẩn bị sẵn, xin xem thư). Nội dung thư gởi TBT báo SGGP ghi rõ: ”Chúng tôi chính thức kiến nghị được đối thoại với ông TBT và tác giả Tân Vinh vào lúc 15 giờ ngày 14/11/2014 tại báo SGGP. Nếu ông TBT quyết định thời gian, địa điểm khác đề nghị ông TBT thông báo cho chúng tôi biết theo SĐT: 0908511945 (Lê Công Giàu); 0903834271 (Kha Lương Ngãi).

Sau đó, ngày 12 và 13/11/2014 ông Kha Lương Ngãi nguyên phó TBT Báo SGGP gọi điện thoại cho ông TBT Tấn Phong nhiều lần để biết kết quả cuộc đối thoại giửa nhóm “thư ngỏ 61″ với Báo SGGP vào lúc 15 giờ ngày 14/11/2014 sẽ ra sao? nhưng chuông reo liên hồi, liên hồi, rồi máy điện thoại bị cúp!

Sáng ngày 14/11/2014, có lẽ vì không thể lặng thinh đối với “thư kiến nghị đối thoại“ mà nhóm “thư ngỏ 61″ đã trực tiếp trao- nhận tại Báo SGGP, nên TBT báo SGGP đã phải lệnh cho nhân viên văn phòng gọi điện thoại cho ông Kha lương Ngãi thông báo: chấp nhận cuộc đối thoại vào lúc 15 giờ chiều ngày 14/11/2014, nhưng chỉ đối thoại với ông Kha Lương Ngãi và Lê Công Giàu (mặc dù phía Báo SGGP được giải thích rõ ô Ngãi, ô Giàu chỉ là người được giao nhiệm vụ đi liên hệ cho nhóm “thư ngỏ 61“).

Vì đã chuẩn bị, sắp xếp từ trước và nghĩ rằng: Đã chấp nhận đối thoại thì Báo SGGP không thể khư khư ấn định số người bên khách chỉ là 02 mà không thể là 05 và Báo SGGP cũng không thể ấn định đối tượng đối thoại là ô Kha Lương Ngãi, Lê Công Giàu hay là ai khác được? nên đúng 15 giờ ngày 14/11/2014 đại diện cho nhóm đảng viên ký “thư ngỏ 61“ ở TP HCM vẫn có đủ mặt để tham gia đối thoại, gồm:

  • Võ văn Thôn, nguyên GĐ Sở Tư Pháp tp HCM
  • Huỳnh Tấn Mẫm, nguyên TBT Báo Thanh Niên
  • Nguyễn Văn Kết, nguyên thư ký Bộ trưởng Bô CA Mai Chí Thọ
  • Lê Công Giàu, nguyên Phó TGĐ TCT Du lịch Saigon Tourist
  • Kha Lương Ngãi phó TBT Báo SaiGon GP

Tiếp 05 vị đại diện nhóm “thư ngỏ 61″ là một vị phó văn phòng của Báo. Với thái độ nhũng nhặn, vị PVP chỉ mời ô Ngãi và ô Giàu lên phòng họp để dự đối thoại với lý do duy nhất: Phòng họp không đủ ghế ngồi cho 05 vị khách. Mặc dù khách tuyên bố chỗ ngồi không quan trọng, ngồi đâu cũng được,ngồi chật cũng đươc… nhưng cuộc đối thoại vẫn bất thành vì cái lý do duy nhất thiếu ghế ngồi!

Quái lạ, một cơ quan Báo Đảng của một thành phố văn minh, lớn nhất nước, một cơ quan ngôn luận đại diện cho tiếng nói của trên dưới 10 triệu dân thành phố, một tờ Báo Đảng đã từng vang bóng một thời về sự giàu có và uy tín… thế mà bây giờ lại thảm hại đến mức không có đủ chỗ để đặt thêm 03 cái ghế cho 05 vị khách thuộc nhóm “thư ngỏ 61“ ngồi để cùng đối thoại làm rõ đúng sai về bài báo “Sự thật về lòng trung thành… ” mà TBT báo SGGP đã cho phép đăng tải như đã nêu trên?

Thế là đã rõ: Vì thiếu chỗ đặt thêm 03 cái ghế hay vì cái gì mà không thể đối thoại được để làm rõ sự thật, đúng – sai về bài báo của tác giả Tân Vinh mà TBT Báo SGGP đã cho đăng tải??? Xin nhường quyền bình luận, phán xét cho công luận gần xa!!!

***

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc

TP HCM, ngày 10/11/2014

Thư yêu cầu đối thoại với TBT Báo Sài Gòn Giải Phóng
V/V: về bài báo “Sự thật về lòng ‘trung thành’ của nhóm thư ngỏ 61″.
Kính gởi: Ông TBT Báo Sài Gòn Giải Phóng

Ngày 4/7/2014 Báo Sài Gòn Giải Phóng đã đăng bài “Sự thật về lòng ‘trung thành’ của nhóm thư ngỏ 61″ của tác giả Tân Vinh. Đây là bài báo bóp méo, xuyên tạc thiện chí góp ý xây dựng Đảng của nhóm 61 Đảng viên ký tên “Thư ngỏ 61“.

Kính thưa: Ông Tổng Biên Tập

Góp ý xây dựng Đảng trước thềm Đại hội 12 của Đảng là việc vô cùng cấp thiết, hệ trọng đối với Đảng, đất nước và nhân dân; diễn đàn này nhất thiết sẽ còn tiếp tục. Vì vậy, chúng tôi yêu cầu được đối thoại với ông TBT Báo Sài Gòn GP và ông Tân Vinh tác giả bài báo kể trên để cùng làm sáng tỏ sự thật, ngõ hầu góp phần cho việc góp ý xây dựng Đảng từ nay đến ĐH 12 được tốt hơn. Chúng tôi chính thức kiến nghị được đối thoại với ông TBT và tác giả Tân Vinh vào lúc 15 giờ ngày 14/11/2014 tại báo SGGP. Nếu ông TBT quyết định thời gian, địa điểm khác, đề nghị ông TBT thông báo cho chúng tôi biết theo SĐT: 0908511945 (Lê Công Giàu); 0903834271 (Kha Lương Ngãi).

Kính thưa ông TBT

Vì trách nhiệm chung, rất mong ông TBT cùng thể hiện thiện chí với chúng tôi. Trân trọng kính chào ông.

TM Nhóm “Thư ngỏ 61″

Lê Công Giàu (Đã ký)

Nguồn: Ba Sàm

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…