Biểu Ngữ Đòi Dân Chủ Hóa Xuất Hiện Giữa Hà Nội

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Biểu ngữ chống tham nhũng, lên án tội bán đất bán biển, đòi dân chủ hóa xuất hiện giữa Hà Nội

Nhóm phóng viên chúng tôi có mặt như đã hẹn qua e-mail với một số nhà dân chủ đang hoạt động bí mật tại Hà nội. Địa điểm là ngay chân cầu Vượt Nam thăng Long – Nội Bài vào đúng 7h30 sáng ngày hôm nay Thứ Hai 28/7/2008.

JPEG - 29.2 kb

Đúng giờ hẹn, chúng tôi thấy 2 xe máy gồm 4 người dừng lại trên cầu vượt và họ bình tĩnh mở túi ra, lấy khẩu hiệu cỡ 5m x 2m nền đỏ chữ vàng và phân công nhau mỗi người buộc một đầu rồi thả xuống mẽ bên cầu, nơi mà hàng chục ngàn cư dân Hà nội đang giờ đi làm. Sau khi thả xong khẩu hiệu, họ còn đứng lại giơ tay vẫy chào những người dân đang dồn lại để xem. Bên dưới chúng tôi cũng nhận thấy tại 4 góc ngã tư này cũng có các ánh đèn flash loé lên, đó là các bạn bè và các nhà dân chủ đến để mục sở thị việc làm này.

Nội dung khẩu hiệu là:
- Tham nhũng là hút máu nhân dân
- Lạm phát, giả cả tăng cao là giết dân
- Mất đất, biển, đảo là có tội với tổ tiên
- Yêu cầu Đảng cộng sản thực hiện ngay DÂN CHỦ HOÁ ĐẤT NƯỚC – ĐA NGUYÊN – ĐA ĐẢNG

JPEG - 161.5 kb

JPEG - 149.5 kb

JPEG - 118.4 kb

JPEG - 160.9 kb

JPEG - 138 kb

Trong e-mail những nhà dân chủ nói với chúng tôi là mục đích họ chọn 7h30 sáng Thứ hai ngày đầu tuần để chăng khẩu hiệu là vì để câu chuyện này được bàn luận rôm rả ngay trong nội bộ các công sở và sức lan truyền lớn, và họ chọn cửa ngõ Nam Thăng Long vì hàng ngày khi bắt đầu giờ đi làm 7h30 – 8h00 có hàng trăm ngàn công chức và nhân dân lưu thông qua vị trí trọng điểm này và như vậy sẽ được rất nhiều người biết đến. Cộng thêm vào 7h30 này thì các lực lượng chức năng còn đang mải mê phân luồng giao thông hoặc chưa đi làm nên thời gian tồn tại của khẩu hiệu sẽ được lâu hơn, khẩu hiệu ở thành cầu rất dễ nhìn và khó cho việc tháo dỡ.

Hiện tại là 8h30 chúng tôi vẫn còn thấy khẩu hiệu chăng ngang vị trí cũ.

Chúng tôi sẽ cập nhật thêm chi tiết sau.
9h30 ngày 28/7/2008.
Nhóm phóng viên dân chủ nhân quyền tại Hà nội

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.