Bình Thường Và Bất Bình Thường!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cho đến nay, ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 đã đi qua hơn nửa chặng đường với nhiều vất vả, nhọc nhằn khi thường xuyên phải đối diện với làn sóng biểu tình mạnh mẽ của người dân tại các quốc gia khác nhau, người Tây Tạng lưu vong, cộng đồng người Hoa và người Việt ở hải ngoại, cũng như các nhóm Pháp Luân Công, tổ chức Nhà báo không biên giới…nhằm phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc với những lý do khác nhau. Hình ảnh ngọn đuốc Olympic-một biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần thể thao thượng võ, của hòa bình, hữu nghị và niểm mong nước về một thế giới tốt đẹp hơn, nhấn bản hơn… bây giờ “được chào đón” bởi những lá cờ Tây Tạng là nhiều nhất và những biểu ngữ phản đối; đuốc phải rước đi giữa hàng an ninh Trung Quốc dày đặc bao quanh, rồi cảnh sát sở tại, mô tô đi trước đón sau, đuốc có lúc bị giựt khỏi tay vận động viên, bị xịt nước. bị dập tắt, có lúc phải leo lên xe bus lánh nạn; hành trình của đuốc nhiều nơi phải bị thay đổi, cắt ngắn, phần lễ lạc chào đón cũng như kết thúc đều phải bị giản lược hoặc cắt bỏ … Chính quyền của các quốc gia nơi ngọn đuốc đi qua được một phen tất bật ngược xuôi huy động lực lượng cảnh sát, an ninh để giữ trật tự.

JPEG - 183.1 kb

JPEG - 70.8 kb

Còn chính quyền Bắc Kinh thì ra sức huy động lực lượng sinh viên du học, người Hoa ở nước ngoài để biểu tình ủng hộ! Thật là một đám rước “vất vả”! Đó là điều không bình thường cho một cuộc hành trình rước đuốc Olympic lẽ ra phải là một sự kiện thể thao lớn, mang tính chất phi chính trị này. Nhưng mặt khác, nó cũng lại là bình thường bởi vì lễ hội Olympic năm nay sắp diễn ra ở Trung Quốc-một quốc gia đang đựơc điều hành bởi một thể độc tài toàn trị về đối nội thì nổi tiếng là cứng rắn, về đối ngoại thì không hề che dấu những tham vọng bành trướng bá quyền- do vậy đây là thái độ, là phản ứng của nhân dân thế giới đối với những đường lối , chính sách đối nội, đối ngoại trong bao lâu nay đó của Trung Quốc.

Nhìn những hình ảnh người dân biểu tình phản đối Trung Quốc ở các nước để thấy sống ở một đất nước có tự do dân chủ là như thế nào. Một trong những cái quyền cơ bản nhất của nhân dân là quyền đựơc phép biểu tình ôn hòa để bày tỏ những thái độ, nguyện vọng phong phú khác nhau với Nhà Nước và với toàn thế giới. Người Trung Quốc ủng hộ Olympic Bắc Kinh 2008 cầm cờ Trung Quốc đứng bên cạnh người biểu tình phản đối Trung Quốc cầm cờ Tây Tạng hoặc cờ nước họ, đôi bên cứ việc bày tỏ thái độ, chính kiến… tất cả là chuyện hết sức bình thường, chỉ có điều đừng dẫn đến xô xát, bạo động, lúc đó cảnh sát sẽ can thiệp ngay.

JPEG - 60.8 kb

Trong khi đó thì ở Việt Nam-mọi hành vi của người dân dù là nhỏ nhất, để bày tỏ thái độ phản đối, tẩy chay Olympic Bắc Kinh của một chính quyền đã từng xua quân sang tấn công Việt Nam trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 cũng như đã và đang ngang nhiên xâm lược hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam-mọi hành vi đó nếu có chắc chắn sẽ bị dập tắt ngay. Trong những ngày này ngành an ninh, công an Việt Nam đang phải họat động hết sức tích cực để bảo vệ cho cái ngày rước đuốc Olympic đi ngang qua thành phố Sài Gòn vào 29.4 này. Không chỉ có quân đội, công an và an ninh Việt Nam mà cả an ninh Trung Quốc cũng vào cuộc. Tất cả những văn nghệ sĩ, trí thức, các blogger, sinh viên… đã từng biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa Trường Sa tháng 12.07 và tháng 1.08 vừa rồi hoặc đã từng bày tỏ thái độ, lên tiếng về tình hình chính trị-xã hội ở Việt Nam… đều bị sách nhiễu, đe dọa, đàn áp ở các mức độ khác nhau.

Tự do ngôn luận, tự do biểu tình bất bạo động… những điều được coi là bình thường ở các nước sẽ là bất bình thường, không được phép ở Việt Nam! Và ngược lại, sự im lặng không hề có một động thái mạnh mẽ nào từ trước đến nay của chính quyền để phản đối Trung Quốc trong hàng loạt hành động từ xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải, giết hại ngư dân người Việt cho đến một việc làm dù nhỏ nhưng đầy thâm ý: vẽ bản đồ rước đuốc với hai quần đào Trường Sa-Hoàng Sa như thể thuộc về Trung Quốc… lại là chuyện bình thường!

Song Chi

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…