Các Chiến Sỹ Dân Chủ Trung Quốc Trông Chờ Những Gì?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Olympic Bắc kinh đang thu hút sự quan tâm của thế giới.

Ngọn đuốc Olympic những chặng đầu đã chiếm lĩnh tin đầu vị của các bản tin, các buổi phát thanh, truyền hình và các báo lớn nhỏ.

JPEG - 83.9 kb

Mọi người khắp các lục địa được thấy rõ cảnh tại thủ đô Athène – Hy lạp, giữa lễ châm lửa Olympic, 3 Phóng viên không biên giới giương biểu ngữ “5 vòng xiềng xích” thay cho 5 vòng Olympic, trước sự ngỡ ngàng thích thú của công luận, trước sự tức giận đến gần như phát điên lên của các quan chức chóp bu Bắc kinh. Cờ Tây tạng đón đuốc Olympic ở London(Anh), Paris(Pháp), San Francisco(Mỹ), cũng như ở Buenos Airès(Argentina) nhiều hơn cờ Trung hoa; hành trình đuốc bị rối loạn, thu ngắn, thay đổi, có khi phải dấu vào xe bus, trốn vào nhà kho, nhiều lần tắt ngấm. Cảnh các lực sỹ an ninh Tàu và nhà ngoại giao Bắc kinh đôn đáo xuôi ngược, quát tháo cảnh sát Pháp, ra lệnh cho nhóm cầm đuốc theo nếp “đại Hán”, “ta là trung tâm thế giới”, trông vừa ngạo mạn, lại vừa buồn cười. Chính viên đại diện của sứ quán Tàu ở Paris đã ra lệnh, không cần trao đổi gì với phía Pháp, hủy bỏ cuộc mit-tinh lớn đón đuốc Olympic trước tòa thị chính Paris.

Từ Paris, email của nhóm “Hồng Vệ Binh mới” tới tấp bay về Bắc kinh và toàn Trung quốc sách động một cuộc tẩy chay hàng mang nhãn hiệu Pháp, từ cửa hàng Carrefour đến các loại mỹ phẩm, rượu và pho mát… để trả thù. Đài Pháp lập tức “đáp lễ”: hãy cẩn thận, xin nhớ Carrefour dùng nhiều nhân lực bản xứ hơn nhân viên Pháp đấy, khéo mà “gậy ông đập lưng ông”; trong buôn bán với châu Âu, Trung quốc cần chúng tôi hơn là chúng tôi cần Trung quốc đấy. Biết bao hàng kỹ thuật cao Trung quốc buộc phải nhập của Âu Mỹ và Nhật.

JPEG - 97.1 kb

Người Việt nam ta quan tâm đến việc ngọn đuốc Olympic có qua Sàigòn và ngay sau đó có qua Trường Sa nữa hay không? Bắc kinh leo lẻo rằng thể thao là thể thao, chính trị là chính trị, vậy thì “cố đấm ăn xôi”, đưa đuốc ra đảo Trường Sa để tính chuyện gì, với mục đích gì vậy? Họ có đưa lực sỹ Tàu và an ninh Tàu vào để bảo vệ đuốc và chỉ huy chính quyền và an ninh bản xứ không? Sao lại qua Sàigòn, lại không qua Hà Nội? Ai chọn hành trình này? Sao chính quyền lại im lặng, kín như bưng vậy? Chỉ còn 2 tuần lễ! Xin nhớ Chính phủ Úc vừa báo tin: Úc không cần, không cho một lực lượng nước ngoài nào đến Úc để bảo vệ ngọn đuốc Olympic cả, người Úc sẽ đảm nhận việc ấy, nước Úc là nước có chủ quyền. Nghe mà khoái tai. Người ta thì vậy, ta thì sao?

JPEG - 137.2 kb

Các bạn dân chủ Trung quốc trông mong ở thế giới, ở tất cả các tấm lòng gắn bó với quyền sống con người, ở mọi người quan tâm đến dân chủ và nhân quyền cho hơn một tỷ con người trên lục địa Trung hoa nhiều điều lắm.

Họ mong rằng chúng ta nắm cơ hội của Olympic Bắc kinh, khi báo chí đề cập đến Trung quốc nhiều nhất, khi khách du lịch đến thăm Trung hoa nhiều nhất, để phơi bầy mọi sự thật về Trung quốc đã bị che dấu lâu này.

Tôi xin thuật lại lời của chính các chiến sỹ dân chủ Trung quốc mong muốn các bạn bè quốc tế tiếp tay cho họ những gì nhân dịp Olympic Bắc kinh tháng 8-2008 này. Đây là một nhóm chiến sỹ dân chủ từ lục địa Trung hoa sang Cộng hòa liên bang Đức, Thụy sỹ, Anh và Hoa kỳ vài ba năm nay để vận động cho dân chủ hóa Trung quốc. Chúng tội gặp các bạn dân chủ Trung quốc vào tháng 12-2007, tại cuộc họp Nhân quyền quốc tế tại Varsawa – thủ đô Ba lan, do sáng kiến của các bạn Balan, bao gồm hơn 60 đại biểu các nước chưa có dân chủ, như Bielorussia, Kosovo, Uzbekistan, Kirghistan, Miến điện, Cuba, Trung quốc, Vietnam. Quen thân từ đó. Mới tối qua, tôi gặp lại các bạn Trung quốc ở Francfurt (Đức) và Luân đôn (Anh) qua email và điện thoại.

Các bạn theo dõi chặt hành trình của đuốc Olimpic và có hệ thống truyền tin về cho hàng trăm địa chỉ trong nước, bù đắp cho việc báo chí Trung quốc câm như hến về những sự kiện xảy ra ở Hy lạp, Luân đôn, Paris, Buenos Airès… Các bạn có ý kiến thêm rằng từ đuốc Olympic, từ vấn đề đòi thương lượng với Ngài Đat Lai Lạt ma về quyền tự trị, nên mở rộng thêm những chủ đề lớn hơn như:

- chế độ chính trị ở TQ là một chế độ độc đoán toàn trị, tịch thu mọi quyền tự do của người công dân; đây là bi kịch khổng lồ của 1 tỷ con người bất hạnh trên hành tinh mà loài người cần hết sức quan tâm;
- quyền tự do báo chí, truyền tin, ngôn luận áp dụng từ lâu trên toàn thế giới, hiện vẫn là đồ quốc cấm ở TQ; Trung Quốc đã cam kết truyền tin đầy đủ không thiên vị trong JO , hãy buộc họ làm đúng, thành nếp về sau;
- 

JPEG - 56.8 kb

các báo quốc tế hãy tiếp sức cho “Hội các bà mẹ Thiên An Môn” gồm hơn 300 bà mẹ và 2 nghìn bà con người thân của các chiến sỹ Thiên An Môn, nạn nhân cuộc đàn áp tháng 6-1989 hiện vẫn biệt tăm tích;
- tội ác lớn của chính quyền, ngành công an, ngành tòa án và hệ thống quản lý trại giam đã, hàng năm, nhượng và bán từ 12 vạn đến 25 vạn bộ phận cơ thể người tù, người lao động cải tạo khổ sai cho bọn cán bộ cao cấp, nhà giàu và người nước ngoài, thu tiền, ngoại tệ mạnh để chia chác nhau; các bộ phận cơ thể gồm có tim, gan, thận, mật, mắt… (không kể số hiến theo con đường nhân đạo tự nguyện và chính thức);
- hơn 10 chục triệu thành viên Pháp luân công từ 72 tuổi đến 14 tuổi bị giam, tù không xét xử, đưa đi mất tích, bị quản chế, quản thúc, vu khống là có âm mưu lật đổ, chống nhân dân, phản loạn…, trong khi Pháp luân công là một tổ chức tôn giáo – đạo đức không bạo lực, cổ vũ tình thương và đạo lý.

Các bạn dân chủ Trung quốc cho biết chính quyền Bắc kinh đang mở cuộc truy lùng các chiến sỹ dân chủ, theo dõi, quản chế, di chuyển họ … cho đến khi JO kết thúc. Họ đang làm ngược lại cam kết của chính họ khi làm đơn xin đăng ký JO 2008 là phát triển nhân quyền trên đất nước Trung quốc.

Cuối cùng các bạn Trung quốc mong các bạn Việt nam và thế giới theo dõi tin tức Trung quốc và tin Olympic 2008 trên các mạng Cửu Bình, Trung Hoa Dân Chủ, Trung Quốc mới, China Transition to Democracy, Organ Harvesting in China Labor Camps… để nắm bắt tình hình và tiếp sức cho phong trào dân chủ trên đất nước Trung hoa. [theo lời 2 bạn Lưu Man và Quing Phan]

Bùi Tín – 16-4-2008.
(Mạng Ý Kiến)

****

Olympic Torch who are the “Men in Blue?” BBC reports

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…