Cuộc gặp gỡ cảm động

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chiều tối hôm qua, 11/11, đã diễn ra cuộc gặp gỡ giữa Minh Hằng và những người bạn NO-U Hà Nội.

Bùi Thị Minh Hằng xa bè bạn Hà Nội vừa tròn một năm. Ngày 12/11/2011, cô chia tay với bạn bè tại sân bay Nội bài về Vũng Tàu, để rồi nửa tháng sau, ngày 27/11/2011, cô bị bắt đưa đi trại cải tạo Thanh Hà với thời hạn 2 năm bằng quyết định của ông Lê Thế Thảo, chủ tịch Hà Nội.

Cô bị người ta lôi ra khỏi trại, cưỡng bức về quê hơn 5 tháng sau đó. Có lẽ chỉ ở xứ ta mới có chuyện cưỡng bước vào rồi lại cưỡng bức ra. Tất nhiên, Hằng chẳng lưu luyến gì cái trại tù trá hình ấy, chỉ vì cô còn muốn làm rõ ra nhiều chuyện trong thời gian ở trại.

Chiều qua Minh Hằng ra sân bóng. Trên đường tới sân, được tin qua điện thoại, tôi bẻ hướng đến thẳng quán bia, nơi mọi người sẽ dồn về đấy để đón Minh Hằng.

Tôi đến muộn chứng 20 phút, mọi người đã ngồi kín cả một dãy bàn dài. Tất nhiên, người đầu tiên dón tôi là Hằng. Hai anh em lao vào nhau, mừng mừng, tủi tủi. Hằng mếu máo cười, tôi cố nuốt lệ vào lòng.

Vài phút lại có một tốp đến muộn. Lê Quốc Quân đến cùng với Nguyễn Hoàng Đức.

Cô kể về những ngày qua, về những ngày trong trại. Có chuyện cô đã ghi trong hồi ký đưa lên blog, có chuyện tôi mới nghe lần đầu.

Hằng bảo: Cảm ơn Đảng và Chính phủ đã biến em từ một người nội trợ Bùi Thị Minh Hằng thành một chiến sĩ Bùi Thị Minh Hằng.

Xin tiếp tục bằng hình ảnh:

Giọt nước mắt thương chim, chim bỏ xa rừng
Giọt nước mắt thương đêm, đêm đẩy xe tang
Giọt nước mắt thương em, trên vận nước điêu linh
Giọt nước mắt không tên, xin để lại quê hương
(Nguyễn Lân Thắng đề ảnh)

Nguồn: Nguyễn Tường Thụy’s blog

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.