Cứu Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Dư luận Việt Nam đang phẫn nộ về hai nạn nhân bị “tử hình oan” Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng trong tiếng kêu tuyệt vọng của thân nhân.

Chỉ trong vòng 36 tiếng,trên trang Facebook Việt Tân đã có đến 3,000 320 lượt đến, 83122 Like, 8793 share, 4772 chia sẻ.

về tấm hình thân nhân của anh Nguyễn Văn Chưởng kêu oan. Điều này đã cho thấy là dư luận đang bức xúc từng giờ trước bản án tử hình mà chế độ dự trù sẽ thi hành cuối năm nay đối với Nguyễn Văn Chưởng và đầu năm 2015 đối với Hồ Duy Hải.

21 đoàn thể xã hội dân sự Việt Nam cũng đã lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải điều tra lại toàn bộ hai vụ án để không những tránh vết xe sai lầm “10 năm tù oan của ông Nguyễn Thanh Chẩn”, mà còn để ngăn chận việc công an thông đồng với viện kiểm sát giết người vô tội, nhằm chạy tội cho những kẻ có thế lực nhúng tay vào tội ác.

Đọc qua những diễn tiến điều tra và kết tội của công an về hai bản án “tử hình” đối với anh Chưởng và anh Hải vào năm 2007 và 2008, người ta không khỏi nêu ra ba câu hỏi lớn.

Thứ nhất, vụ anh Nguyễn Văn Chưởng bị kết án giết Thiếu Tá công an ở Hải Phòng đêm 14/7/2007 cùng với hai người khác là Vũ Đoàn Trung (nhận tội, 23 năm tù giam), Đỗ Văn Hoàng (không nhận tội, chung thân).

Nguyễn Văn Chưởng không nhận tội như Đỗ Văn Hoàng nhưng lại bị kết án tử hình vì Vũ Đoàn Trung khai là Chưởng chủ mưu. Trong khi đó nhiều nhân chứng nói rằng lúc xảy ra vụ án, Nguyễn Văn Chưởng không có mặt tại hiện trường.

Câu hỏi đặt ra là công an gán ghép án tử hình cho Chưởng để chạy tội cho ai đứng sau vụ giết Thiếu Tá công an?

Thứ hai, vụ anh Hồ Duy Hải bị bắt sau ba tháng xảy ra vụ 2 nữ nhân viên bưu điện bị hãm hiếp và giết chết đêm 14/1/2008 tại Tỉnh Long An. Trước tòa, anh Hồ Duy Hải khai rằng mình đã bị đánh đập dã man buộc nhận tội nên anh đã phải ký vào bản khai viết sẵn của công an.

Sau khi vụ án xảy ra, nhiều báo chí đã điều tra và nêu nhiều tình tiết cho thấy hung thủ là một kẻ khác và đã được công an điều tra lấy lời khai từ khi mới phát hiện vụ án mạng, nhưng công an vẫn không để vào hồ sơ, chưa kể có mật lệnh cấm báo chí viết về vụ án Hồ Duy Hải. Câu hỏi đặt ra là công an gán ghép án tử hình cho Hải để chạy tội ai đã nhúng tay giết hai nữ nạn nhân?

Thứ ba, vụ án của anh Chưởng và anh Hải xảy ra vào thời điểm bộ máy bạo lực của CSVN lúng túng trước sự xuất hiện quy mô của phong trào dân chủ – qua sự xuất hiện Khối 8406 và sự phản kháng mạnh mẽ của bà con dân oan và công nhân đi tìm công lý trong các năm từ 2006 đến 2008.

Chính trong bối cảnh này, bộ máy công an đã ra tay quy chụp những bản án oan đối với những nạn nhân thấp cổ bé miệng để khỏa lấp sự yếu kém và che dấu tội ác của những thế lực bất chính trong đảng. Sự im lặng của lãnh đạo CSVN trong suốt hơn 6 năm qua trước những tiếng kêu tuyệt vọng của gia đình hai nạn nhân đã nói lên chính sách xuyên suốt này của chế độ: khủng bố, trấn áp bằng bạo lực và những bản án tử hình.

Trước sức ép mạnh mẽ của dư luận cách nay 2 tuần, ông Nguyễn Tấn Dũng đã ra lệnh dời ngày thi hành án đối với “tử tù oan” Hồ Duy Hải. Tuy chưa cứu được anh Hồ Duy Hải, nhưng với sự quan tâm của dư luận trên mạng xã hội hiện nay đã buộc CSVN phải thận trọng trước các vụ án oan, vì đó có thể là ngòi nổ tạo ra làn sóng bất mãn rộng khắp của quần chúng.

Hơn bao giờ hết chúng ta phải bày tỏ thái độ để cứu hai anh Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải, và để ngăn ngừa biết bao nhiêu trường hợp “tử tội” oan sai khác đang, đã và sẽ tiếp tục xảy ra dưới guồng máy bất nhân, phi công lý tại Việt Nam.

Lý Thái Hùng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…