Đám áo đỏ con nhà ai? — giả bộ ngây thơ hoài!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong suốt tuần qua, cả đám Dư Luận Viên đã trở thành Dư Thừa Viên. Mọi ban ngành của đảng, nhà nước đều không chỉ tránh xa mà còn mắng thêm là: lũ mất dạy! Lạ chưa?

Đây là đám thanh niên áo đỏ hành động rất bài bản và có chủ đích rõ ràng vào sáng ngày 14.3.2015 tại Hà Nội. Thoạt đầu, đám này mặc thường phục và có mặt rất sớm để choán chỗ trước tượng đài Lý Thái Tổ. Họ đóng kịch chỉ là những thanh niên vui chơi nhảy nhót với nhạc mở rất lớn. Ngay khi thấy bà con kéo đến để tưởng niệm 64 chiến sĩ đã hy sinh tại Gạc Ma ngày 14.3.1988, đám thanh niên lập tức rút đồng phục áo đỏ ra mặc, phía trước in sao vàng phía sau in huy hiệu giống công an với 3 chữ DLV, rồi bắt đầu hành động.

Mỗi khi có người đặt hoa hay niệm hương chúng lại giương cờ búa liềm lên che khuất các máy chụp hình đi. Khi có người giơ bảng nói về các chiến sĩ Gạc Ma, chúng lấn tới trước đứa giương cờ che, đứa giật biểu ngữ bỏ chạy. Khi đoàn dân chúng bỏ đi sang tượng đài Quyết Tử, đám áo đỏ lập tức chạy theo cố tình gây sự để tạo lý cớ cho công an xông vào giải tán nhưng đoàn người mặc niệm đã không mắc bẫy.

Tóm lại, hành động của đám áo đỏ đã được chuẩn bị kỹ từ trước — từ in áo đến thủ sẵn cờ đảng. Cả đám nằm dưới một sự điều động chung — khi nào đồng loạt mặc áo đỏ, đồng loạt lấy cờ búa liềm ra che chắn, đồng loạt gây sự với dân. Cả đám phối hợp nhịp nhàng với công an — luôn đi cùng với các công an mặc thường phục mà nhiều người còn nhận rõ mặt là công an của quận nào. Đám áo đỏ chỉ rút êm khi công an vừa được đoàn người mặc niệm thuyết phục: càng cản trở chỉ càng kéo dài buổi tưởng niệm mà thôi.

Chính vì ai cũng thấy tại hiện trường đám áo đỏ được điều động từng bước bởi các công an nên công luận vô cùng ngạc nhiên khi Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc công an Hà Nội, từ chối thẳng thừng không biết đám áo đỏ đó là ai, và còn hứa sẽ điều tra tông tích chúng nữa.

Và ai cũng biết Ban Tuyên Giáo luôn tung ra các nhóm dư luận viên vào các buổi mặc niệm các chiến sĩ Hoàng Sa, Biên Giới, Trường Sa, và bất cứ phản đối gì dính tới Trung Quốc trong suốt mấy năm qua. Người dân quen với thủ thuật này của Ban Tuyên Giáo đến độ nhớ mặt luôn một số dư luận viên như Quang Lùn, …. Lần này đám áo đỏ mặc đồng phục in sẵn từ trước và ghi rõ luôn trên áo 3 chữ DLV. Chính vì thế mà công luận ngạc nhiên không kém khi Phó Ban Tuyên Giáo Hà Nội Phan Đăng Long vừa không nhận liên hệ gì đến đám áo đỏ lần này mà còn thề độc là lực lượng dư luận viên của ông chưa hề xuống đường bao giờ.

Dĩ nhiên nhiều người cười sặc sụa khi nhìn khuôn mặt giả ngây thơ của ông Nguyễn Đức Chung và ông Phan Đăng Long, nhưng vì đang quá bực với đám áo đỏ nên họ thôi để cho 2 ông đóng kịch tiếp, miễn đừng hùa theo chúng là được. (Dân bực nhất là bài chúng hát “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Ngày 14.3.1988 ai đại thắng? ai chết thảm thương?).

Nhưng không phải thế là xong. Người dân không thể không giúp ông Nguyễn Đức Chung điều tra cho ra tông tích đám áo đỏ. Ngoài con số trên 20 đoạn video ghi rõ mặt mũi, hành động, và tiếng nói của đám áo đỏ đang lan tràn trên Youtube và Facebook, mời công an Hà Nội xem kỹ bức hình sau đây, từ đoạn video www.youtube.com/watch?v=iTuaiZnOirQ&feature=youtu.be

Tấm panô trong hình được đám áo đỏ dùng để che và chận trước những người dân muốn tưởng niệm tại tượng đài Quyết Tử, có ghi rõ đây là sinh hoạt của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh. Chữ viết bằng sơn vàng trên bảng đỏ rành rành trước mắt hàng mấy trăm cặp mắt và vô số phim ảnh, chối cãi đàng nào ?!

Theo tấm panô này, đám áo đỏ với tất cả các chuẩn bị và các hành động có phối hợp chặt chẽ trong ngày 14.3 vừa qua là kế hoạch của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh.

Liệu Tướng Nguyễn Đức Chung có tuyên bố tiếp rằng không biết Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh là ai không?

Liệu sẽ còn mất bao lâu nữa thì công an Hà Nội mới điều tra ra được đám áo đỏ ngày 14.3 là ai? Và chúng làm những trò đốn mạt đó theo lệnh của ai?

Liệu lời của Tướng Nguyễn Đức Chung có bay nhanh như lời của cựu Giám đốc công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh trước đây không, hay đó đã là đặc tính chung của cấp tướng?

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…