Dân Oan Tỉnh Miền Nam Ra Hà Nội Khiếu Kiện

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 105.3 kb

Hôm nay thứ hai 15-10-2007, vào lúc 9 giờ sáng có khoảng 140 nông dân từ miền nam vừa đặt chân đến vuờn Hoa Mai Xuân Thưởng, Ba Đình – Hà Nội bao gồm Nông dân của hai Xã Tân Phú, Huyện Tân Châu và Xã Tân Lập, Huyện Tân Biên Tỉnh Tây Ninh.

Tất cả số nông dân thuộc Tỉnh Tây Ninh này ra Hà Nội khiếu kiện yêu cầu nhà cầm quyền Trung ương giải quyết tài sản đất đai của họ đã bị bọn cán bộ địa phương lợi dụng chức quyền cướp đoạt và mặc dù trước đây khi họ đã có giấy của Trung ương chuyển về địa phương giải quyết nhưng tại địa phương chẳng ai thèm đoái hoài gì tới.

Đêm nay Họ trọ qua đêm tại vườn Hoa Mai Xuân Thưởng. Dù trong cảnh màn trời, chiếu đất nhưng không biết công an, an ninh ở đây có để cho Họ tá túc qua đêm hay không !!!? Hay là Trung ương là cơ quan quyền lực tối cao lại dùng quyền lực tối cao đuổi dân như đuổi vịt nữa đây. Nên nhớ: Nơi đây là cây cao bóng mát,phải che chở và bảo bọc cho dân lành vô tội.

JPEG - 78.2 kb

Khẩn báo tin này đến các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước cùng các tổ chức bảo vệ nhân quyền và các nhà bất đồng chính kiến đối lập với Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hãy lên tiếng bảo vệ người dân oan việt Nam buộc Nhà Cầm Quyền Cộng Sản phải trả lại tài sản cho Họ một cách công bằng và hợp pháp. Xin chân thành cảm ơn các cơ quan truyền thông báo chí trong và ngoài nước.

Kèm theo đây là hình ảnh của tốp khoảng 140 nông dân hai xã Tân Phú, Huyện Tân Châu và Xã Tân Lập, Huyện Tân Biên Tỉnh Tây Ninh, hình chụp vào lúc 17 giờ ngày 15-10-2007, ảnh từng nhóm một đang ngồi tại Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng.

Hà Nội,ngày 15 tháng 10 năm 2007
Người dân Hà Nội đưa tin

JPEG - 75.4 kb

JPEG - 65.9 kb

****

Nghệ Sĩ Hát Yểm Trợ Dân Oan


Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…