Dân oan từ nhiều tỉnh thành lại kéo về Sài Gòn biểu tình

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 27.7 kb

Dựa theo tài liệu này, Thanh Quang xin trình bày diễn tiến cuộc chống đối như sau.

Theo lời kể của một dân oan tham gia biểu tình, tên anh Út, thì lúc đó bà con dân oan từ 8 tỉnh thành – ở Long An, tiền Giang, Hậu Giang, Cần Thơ, Sóc Trăng, Kiên Giang và cả Bà Rịa-Vũng Tàu và Đà Lạt – đã kéo về Saigòn biểu tình rầm rộ, hướng tới Văn Phòng Quốc Hội 2 và Ủy ban TP.

Anh Út kể lại với phóng viên Pal talk: “Bây giờ bà con đang xuống đường biểu tình quá trời đông luôn, khoảng 5-6 trăm người.”

Vẫn theo lời anh Út thì đông đảo công an – chìm, nổi, cơ động…- bám sát, bao vây đòan biểu tình, với nhiều xe tải sẵn sàng chở người dân khiếu kiện trở lại địa phương của họ. Nhưng bà con nhất định không để bị chở về như lần biểu tình hồi tháng Sáu vừa rồi. Anh Út cho biết:

“Tình hinh bây giờ đang đi gần tới Ủy ban TP. Bây giờ bà con kéo băng-rôn dữ lắm, mà công an nó theo quá trời.

JPEG - 29.9 kb

Bị ở đó thì nó không cho ở. Nó đem lại cả chục chiếc xe loại năm mươi máy chỗ ngồi. Nó đem lại để chở bà con tỉnh nào về tỉnh nấy, mà dân không chịu về, dân bức xúc quá không chịu về; bây giờ đòi chiếu theo nghị định của chính phủ đưa ra để bồi thường cho dân thôi. Vì để vậy quá khổ dân. Bây giờ nhiều người không có nhà ở.”

Một phụ nữ dân oan nói thêm rằng: “Bây giờ các tỉnh dân đi đông dữ lắm. Có xe tới xúc dân về mà dân không về.”

Bây giờ cứ lâu lâu lại biểu tình, lâu lâu lại biểu tình về vấn đề đất đai. Còn hôm nay biểu tình thì đa số là dân Miền Tây; hôm trước thì là dân từ Lâm Đồng, Đà Lạt. Đòan đó họ khôn lắm, khi thấy người nước ngòai là họ tới liền. Hiện giờ người biểu tình vẫn đang còn ở Võ Thị Sáu.

Một cư dân Sài Gòn chứng kiến cuộc biểu tình Đòan người biểu tình mang theo nhiều biểu ngữ với nội dung bày tỏ bức xúc trước hành động tước đoạt đất đai của họ một cách bất công. Anh Út cho biết:

JPEG - 26.3 kb

“Băng rôn nội dung yêu cầu chính phủ cứu dân, bồi thường dân đất bây giờ giá đất, theo nghị định 97 điều 16, thì không quá 3 triệu/một mét, thì bây giờ mấy ổng phải đền 2 triệu, 2 triệu rưởi đi cũng được, nhưng mấy ổng chỉ đến có 82.500/một mét.

Dân không chịu, viết biểu ngữ là kêu chính phủ cứu dân – là đối với khu vực làm đường cao tốc. Còn đối với khu công nghiệp Tân Hương, thì viết “chính quyền Tiền Giang xài luât rừng đối với dân”. Bây giờ thu người ta có 50 triệu một công, mà bán lại một tỷ- 2 tỷ mấy gì đó.”

Phụ nữ dân oan vừa nói cho biết thêm: “Thì biểu ngữ “Thủ tướng ơi cứu dân”, với “mua rẻ như cám như bèo, bán như hột xòan, kim cương…”

Nhiều cư dân, và cả du khách nước ngòai, chứng kiến cảnh biểu tình này, khách tham quan nước ngòai quay phim thì bị công an ngăn chận, như một cư dân Saìgon chứng kiến cuộc biểu tình kể lại:

“Bây giờ cứ lâu lâu lại biểu tình, lâu lâu lại biểu tình về vấn đề đất đai. Còn hôm nay biểu tình thì đa số là dân Miền Tây; hôm trước thì là dân từ Lâm Đồng, Đà Lạt. Đòan đó họ khôn lắm, khi thấy người nước ngòai là họ tới liền. Hiện giờ người biểu tình vẫn đang còn ở Võ Thị Sáu.”

JPEG - 29.6 kb

Khi được hỏi về sự ủng hộ của dân chúng đang theo dõi cuộc chống đối này, thì phụ nữ dân oan nhận xét:

Hôm đầu tháng 10-01, dân oan từ nhiều tỉnh thành vùng Đồng bằng sông Cửu Long và một số nơi khác lại kéo về Saigòn biểu tình đòi giới cầm quyền phải giải quyết vấn đề đất đai của họ đã bị tước đoạt một cách bất công. Hình của trannguyen chiviet.

“Dân ở đây người ta nói bà con khiếu kiện vì không được đền thoả đáng, nên họ làm như vậy mới vừa. Dân ở đây nói chính quyền đè đầu dân quá vậy mà nói dân chủ gì. Những người đi đường nghe cư dân ở đây nói vậy đó.”

Nhân dịp này, một dân oan khác, bà Lê Thị Nguyệt từ Tiền Giang, kể lại bức xúc của gia đình bà như sau:

“Ông Chủ tịch tỉnh Tiền Giang Nguyễn Hữu Trí chèn ép, tôi kéo biểu tình 2 năm rồi, mà không giải quyết được gì hết. Ở trên lầu tình đất ở, mà ở dưới đất gạch bông đó thì tính đất nông nghiệp, tính cho tụi tôi 70 ngàn/một mét.Trong khi đất ở đó 10 triệu/một mét, làm sao sống nỗi.”

JPEG - 27.4 kb

Và bà Nguyệt nói thêm: “Trong khi dân đi về hồi 19 tây tháng Sáu, chở tụi tôi về, giữa đêm ở Văn phòng Quốc Hội 2 bắt tụi tui về, liệng lên xe như con heo. Đứa bị dập tay, đứa bị bể đầu, liệng dân còn thua con chó nữa. Bây giờ đang tiếp tục tính làm như vậy nữa”

Khi được hỏi dân oan lần này định biểu tình cho tới bao giờ, phụ nữ dân oan quả quyết: “Ở chừng nào giải quyết ổn thoả mới về.”

Theo những người biểu tình thì mặc dù lúc đó công an trang bị súng ngắn, roi điện, dùi cui, nhưng lúc đó chỉ bao vây, cho xe tải túc trực để ra sức xúc dân về địa phương thôi, chứ chưa ra tay đàn áp những người khiếu kiện vì bất công này.

JPEG - 24.7 kb

JPEG - 25.5 kb

JPEG - 25.4 kb

JPEG - 24.7 kb

JPEG - 23.4 kb

JPEG - 30.7 kb

JPEG - 24.8 kb

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.