Đảng và nỗ lực quảng bá Phản Động

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“Ngày hôm nay tôi tốt nghiệp loại ưu của trường đào tạo những người đấu tranh do nhà cầm quyền Cộng sản tổ chức!” là lời chị Bùi Thị Minh Hằng tuyên bố sau 3 năm bị bỏ tù vì đòi bảo vệ đất nước. Đây là một bước tiến dài kể từ ngày người phụ nữ yêu nước Trần Thị Hài vạch lằn ranh tiêu chuẩn: “9 tháng tù như một giấc ngủ trưa.”

Thật vậy, hình ảnh ra tù của chị Bùi Hằng hiên ngang đến độ khiến nhiều người bật lên sự so sánh: Bùi Thị Minh Hằng và Nguyễn thị Kim Ngân, ai hơn ai?

Dĩ nhiên, đầu tiên phải thừa nhận cả 2 đều từng có những tà áo dài rất đẹp! Nhưng sự tương đồng chỉ dừng tại đó. Còn lại là sự khác biệt quá lớn về tâm và tầm.

Bên cạnh hình ảnh Bùi Hằng trong nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược bất chấp các trò đàn áp trên đường phố, tại các trại giam, trại tù; người ta chỉ nhớ và còn cười sặc sụa cảnh Kim Ngân hùng hục ném cá trước mặt Tổng thống Mỹ, hay cực kỳ trịnh trọng bái lậy hình Fidel Castro bên cạnh các cô cậu du khách mặc quần đùi, áo thun.

Cũng vậy, bên cạnh những câu nói vị tha “Chúng tôi chấp nhận nằm xuống để đất nước đứng lên” của Bùi Hằng, người ta chỉ nhớ những lời hạch hỏi hống hách “Thử hỏi họ đã làm gì cho đất nước?” của Kim Ngân. Trên căn bản cả tâm và tầm, kết quả so sánh đã quá rõ.

Nhưng điều đáng hỏi là ai đã cung cấp cho dân chúng nhiều dữ kiện để so sánh như vậy? Ai đã kích động người dân tìm hiểu về những người mà trước đó ít ai biết đến? Câu trả lời khó chối cãi là chính bàn tay tuyên giáo của đảng, đặc biệt từ khi báo đài chính thức dán nhãn “phản động” cho họ và bắt họ bỏ tù.

Chúng ta có nhiều thí dụ tương tự về những “vĩ nhân đời thường” qua cánh cửa tù tội như các chị Cấn Thị Thêu, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Lê Thu Hà, Nguyễn Thị Minh Thúy, hay các anh Lê Văn Sơn, Đặng Xuân Diệu, Hồ Đức Hòa, …. . Còn những người đã được biết tới về tài năng chuyên môn trước ngày vào tù, thì càng nhận thêm lòng ưu ái, thán phục của nhân dân từ lúc họ bước chân vào tù như Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Hữu Vinh, Lê Công Định, Phạm Minh Hoàng,….

Bên cạnh tác động ngược của đòn bỏ tù đó, các đòn phép khác cũng đang trở thành nỗ lực vinh danh, quảng bá, hay huấn luyện Phản Động:

– Trò “mời” lên công an trước đây từng gieo nhiều sợ hãi nay đã trở thành cơ hội. Nhiều người truyền lại kinh nghiệm bản thân: “Hãy để cho công an bắt hay hãy thử qua một lần đối đáp với công an ở đồn là sẽ chia tay dứt khoát với nỗi sợ”. Ngược lại, công an tại đồn thì lại kẻ lảng đi nơi khác, kẻ giấu bảng tên, kẻ lấy điện thoại ra vờ gọi để che mặt vì sợ bị Phản Động chụp hình.

– Trò len lén gởi giấy phạt hành chính đến nhà cũng có tác động tương tự khi tên tuổi kẻ ký giấy phạt bị cả làng Phản Động đưa tên mạng để vĩnh viễn nằm trong sổ sách cho mai sau.

– Trò cho công an bịt mặt đánh lén nơi hoang vắng chỉ làm vô số người “xa lạ trước đó”, trên mạng lẫn ngoài đời, đổ xô vào giúp đỡ những người đấu tranh bị hại và gia đình họ, đưa hình ảnh đầy máu me của họ lên mạng, và tô đậm hơn nữa trước quốc tế “Đảng LÀ côn đồ”.

– Đặc biệt đòn canh cửa nhà (tức đòn “bánh canh”) không chỉ trở thành chuyện diễu mà còn là giấy chứng nhận một người hoạt động đã ĐẠT TIÊU CHUẨN, đủ để đảng phải lo ngại. Ai chưa bị ăn bánh canh thì chưa được xem là “tốt nghiệp” hay chỉ mới thuộc loại “nghiệp dư”.

Ngay cả mối lợi mà lãnh đạo đảng vẫn thường khai dụng – dùng các tù nhân Việt làm đồ mặc cả trong các thương lượng quốc tế – đều đang trở thành thuốc độc cho đảng. Ngay tại chỗ, màn dùng chính dân mình làm hàng đổi chác chắc chắn chứa đựng sự khinh bỉ cùng cực của chính phủ các nước đối với lãnh đạo Việt Nam. Nó chính là lời thú nhận: lãnh đạo đảng giam cầm tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm vì không dám đấu lý với họ để toàn dân lựa chọn. Sự thú nhận này sẽ tích lũy vào hồ sơ tội ác của đảng nói chung và của từng nhân vật lãnh đạo CSVN nói riêng, cho các tòa án dân tộc và quốc tế trong tương lai.

Tại điểm này, không ai nghĩ ông Nguyễn Phú Trọng còn đủ sáng suốt để nhìn ra vấn đề. Nhưng không lẽ ông Đinh Thế Huynh, người sắp thay thế ông Trọng, cũng chỉ biết cắm đầu làm theo bài bản chỉ dạy của Bắc Kinh? Vẫn không thấy giới hạn và mức tai hại của những trò bạo hành – tai hại cho chính đảng CSVN?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.