Gia đình ông Nguyễn Bắc Truyển tiếp tục bị sách nhiễu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nhà ông Nguyễn Bắc Truyển bị cắt điện không được báo trước

Ngày hôm qua, Điện lực huyện Lấp Vò đã cắt điện sinh hoạt của gia đình chúng tôi (Bùi Thị Kim Phượng và Nguyễn Bắc Truyển) tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp với lý do: quá 6 tháng không ghi số điện. Trong khi đó, chị tôi (Bùi Thị Kim Cam là người hàng ngày đến chăm sóc nhà cửa) đã thông báo cho người ghi điện là hiện nay nhà không có ai ở, nếu có ghi số điện thì xuống nhà chị Bùi Thị Kim Anh, cách đó khoảng 500m sẽ được biết số điện. Người ghi số điện đã đồng ý vì chính họ cũng là người ghi số điện của nhà chị Kim Anh, rất tiện.

Về nguyên tắc, nếu nhà cung cấp điện (Điện lực huyện Lấp Vò) muốn cắt điện thì cũng phải có thông báo đến khách hàng, đằng này họ ngang nhiên cắt điện mà không thông báo trước, chính họ đã vi phạm đến quyền lợi của khách hàng. Chúng tôi sẽ tham khảo ý kiến của luật sư để giải quyết vấn đề này, không để cho những kẻ vô pháp lộng hành. Chúng tôi sẵn sàng chấp nhận không có điện sử dụng như nhiều gia đình tín đồ PGHH tại miền Tây đã từng bị cắt điện hàng mấy chục năm nay vì đấu tranh cho quyền tự do Tôn giáo.

Sau sự việc ngày 9/2/2014, khi hàng trăm công an huyện Lấp Vò và tỉnh Đồng Tháp xông vào nhà, phá cửa, đập phá đồ đạc trong nhà và bắt tôi áp giải về Sài Gòn. Sau đó chúng bao vây cô lập gia đình, không cho ai đến, ban đêm thì đám lưu manh canh trước nhà ném đá vào nhà. Ngày 14/2, vợ tôi (Phượng) phải rời khỏi nhà và lên lánh nạn tại Sài Gòn, chị Cam phải về nhà chị Kim Anh mà nương náu vì sự khủng bố của bọn lưu manh côn đồ có bảo kê.

Trước đây, bọn lưu manh rình mò nhà chúng tôi, đã dùng những trò thủ đoạn hèn hạ như đổ keo vào ống nước sinh hoạt, ăn cắp ống nhựa dùng tưới cây trong vườn, ném đá lên mái nhà tôn, ném đá bể bóng đèn, gần đây thì chúng còn ăn cắp luôn cả bóng đèn trong vườn. Chúng còn viết lên cửa hàng rào “cần bán nhà gấp”. Tội ác mà chúng gây ra đã có những tên phải chịu quả báo, trong tương lai sẽ còn nhiều quả báo giáng xuống gia đình chúng và bản thân chúng, hãy chờ mà xem.

Xin giúp share cho cộng đồng người Việt khắp nơi được biết.

JPEG - 169.6 kb
Bọn lưu manh viết lên cổng rào “cần bán nhà gấp”.

Nguồn: FB Nguyễn Bắc Truyển

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.