Hà Nội Quảng Cáo ’Quyền Tự Do Báo Chí”

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tổng thống Bush lên đường viếng thăm Trung Quốc vào trung tuần tháng 11 năm 2005, vì thế mà các tổ chức nhân quyền có trụ sở tại Hoa Kỳ đã yêu cầu ông Bush dùng mọi áp lực để buộc chính quyền Bắc Kinh phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận, quyền phát biểu ý kiến của người dân Trung Quốc. Trong cuộc hội thảo tại Washington DC hôm đầu tháng 11 do Heritage Foundation tổ chức, Dân biểu Thanddeus McCotter đã lên tiếng cảnh cáo những ai có ý nghĩ rằng sự kiện Trung Quốc đang phát triển đất nước theo nền kinh tế theo hướng thị trường thì sớm muộn gì rồi cũng có tự do dân chủ. Theo dân biểu Cotter thì hiện tại chính quyền Bắc Kinh đang áp dụng chính sách đàn áp tự do ngôn luận, khống chế truyền thông một cách thô bạo để duy trì cho bằng được cái thể chế cộng sản độc tài.

Phó giám đốc đài phát thanh Tự Do Á Châu là ông Dan Southerland cũng đã khẳng định rằng tất cả cơ quan truyền thông đại chúng tại Trung Quốc đều là của đảng Cộng Sản. Mặc dù là của đảng nhưng chính quyền Bắc Kinh vẫn chưa yên tâm nên đã phải lập ra Ủy ban kiểm duyệt Trung ương để kiểm soát vì sợ nhiều lúc có những bài viết không đúng hoặc chống lại chính sách mà đảng đưa ra. Triệt để không cho các cơ quan truyền thông đại chúng đề cập đến vấn đề vận động của người Tây Tạng, các sắc dân thiểu số đòi tự trị ; không được nói đến về những hy sinh, mất mát của người dân trong cuộc cải cách văn hóa dưới thời Mao Trạch Đông; cấm không cho nói đến vấn đề tôn giáo; không cho đả động đến những chuyện cải cách trong chính quyền Đài Loan; Không cho đăng tải về tình trạng cách biệt giàu nghèo một cách quá độ, cấm nói đến những chuyện tham nhũng hối lộ của các bộ và quan chức nhà nước ngoại trừ những vụ không thể nào che đậy được, nhưng chỉ cho phép đăng ở một mức độ giới hạn nào đó mà thôi vì sợ rút dây động rừng. Ông Dan còn cho biết thêm là chương trình phát thanh Hoa ngữ hướng về Trung Quốc của đài Tự Do Á Châu hiện nay bị phá sóng còn nhiều hơn dưới thời ông Giang Trạch Dân, điều này cho thấy chính quyền ông Hồ Cẩm Đào đang đẩy mạnh chính sách khống chế ngôn luận để dễ bề thao túng, hoàn toàn khác hẳn những gì mà ông ta tuyên bố khi lên nhậm chức.

Vì rập khuôn theo Trung Quốc nên Hà Nội cũng sử dụng truyền thông, báo chí như là một công cụ hầu duy trì thể chế độc tài đảng trị. Điều này đã bị người dân ở trong và ngoài nước, cũng như dư luận thế giới lên án nặng nề và chính quyền CSVN đang tìm cách ngụy biện để chống đỡ. Hà Nội đã chỉ thị cho một số cán bộ viết hàng loạt các bài phản luận, trong đó có bài của Tiến sĩ Hồng Vĩnh là Hà Nội đắc ý nhất và cho phổ biến rộng rãi. Tờ Sài Gòn Giải Phóng số phát hành vào cuối tháng 10, trong mục Đâu Là Sự Thật Lịch Sử đã giới thiệu bài viết ’’Tự do báo chí ở Việt Nam’’ của ông tiến sĩ Hồng Vĩnh này. Trong phần mở đầu tờ SGGP đã viết như sau: Thời gian gần đây, các thế lực thù địch lại tung ra những quan điểm sai trái, bịa đặt, vu cáo nhằm phủ nhận, xuyên tạc những thành tựu của công cuộc đổi mới và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng.

Còn bài viết dài lê thê của ông tiến sĩ Hồng Vĩnh thì cho rằng: nhờ vào sự nghiệp đổi mới mà báo chí Việt Nam đã có bước phát triển nhanh chóng về số lượng và chất lượng. Ông tiến sĩ Vĩnh này còn khoe rằng hiện nay, Việt Nam đã có tất cả các loại hình báo chí (báo viết, báo nói, báo hình, báo điện tử). Cả nước có hơn 550 cơ quan báo chí, với 713 ấn phẩm báo chí. Về đài phát thanh thì có tổng cộng 606 đài, truyền hình thì có 5 kênh (channel). Đi vào nội dung bài viết, ông Vĩnh đã cường điệu cho rằng: “Báo chí đã là món ăn tinh thần không thể thiếu được của các tầng lớp nhân dân vì báo chí là tiếng nói của Đảng, Nhà nước. Có thể đi đến kết luận là báo chí và hoạt động báo chí ở Việt Nam, ngay từ khi mới ra đời, đã hoạt động vì mục tiêu độc lập dân tộc và hạnh phúc của nhân dân. Đó chính là cốt lõi của tự do báo chí ở nước ta dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN. Luật báo chí Việt Nam khẳng định báo chí không chỉ là cơ quan của Đảng, Nhà nước mà còn là diễn đàn tin cậy của người dân. Như vậy, dù với động cơ nào, người ta không thể bưng tai, nhắm mắt phủ nhận pháp luật VN về tự do hoạt động báo chí, phủ nhận tính dân chủ, văn minh của báo chí VN trong thời đại ngày nay.

Dựa trên những lập luận một chiều và cố bênh vực cho sự độc quyền về truyền thông của đảng, ông Hồng Vĩnh đã lên án nặng nề những người đòi ra báo tư nhân mà theo ông Vĩnh cho đó là: ’những đòi hỏi vô lý, phát sinh từ nhận thức mơ hồ về quyền tự do báo chí và nhiệm vụ của báo chí Việt Nam’. Ông Vĩnh còn nói rằng việc đòi ra báo tư nhân của một số nhà đối kháng là ’đang ra công cổ súy, đấu tranh đòi tự do báo chí theo kiểu phương Tây, đó là chưa kể đến một số phát xuất từ những mưu toan cho quyền lợi, quyền lực, động cơ cá nhân; từ sự bất mãn của họ với Đảng và Nhà nước’. Qua những luận điệu tuyên truyền về quyền tự do báo chí của ông tiến sĩ Hồng Vĩnh, người ta thấy là Cộng sản Việt Nam đã không chỉ coi báo chí hay truyền thanh, truyền hình là phương tiện riêng của kẻ cầm quyền mà còn hàm hồ kết án những ai đòi ra báo tư nhân là có ý đồ xấu. Những lý luận này của Hà Nội không những không thuyết phục được ai mà còn biểu hiện một sự lo sợ của những kẻ độc tài cố tình bưng bít mọi thông tin để không dám đối diện trước công luận về những hành vi độc ác của mình.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Vụ xe BMW gây tai nạn trên đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội ngày 30/5/2025 mãi đến ngày 17/8/2026 VTV mới thông tin ông Nguyễn Sỹ Cương là người cầm lái và ông này có “đầy đủ điều kiện để được miễn trách nhiệm hình sự”

Còn có ai tin VTV không nhỉ?

Vậy mà đài truyền hình VTV của nhà nước, của toàn dân lại dàn dựng cả một chương trình công phu, tốn kém tiền bạc ngân sách mà rất phản cảm, phản thẩm mỹ, phản nhân văn, một chương trình truyền hình trùng điệp lớp lang che chắn bằng lý giải áp đặt, khiên cưỡng nhằm bảo kê cho pháp nhân gây tai nạn chết người mà trốn tránh trách nhiệm pháp luật.

Kho logistics Koledino của Wildberries ở Podolsk, 45km về phía nam Moscow bốc cháy dữ dội hôm 16/8/2026 do bị Ukraine tấn công bằng UAV. Ảnh: Defense Express

Khi chiến tranh tới Moscow: “Tấm khiên” Nga đang được đo bằng gì?

Điểm quan trọng ở đây là: Ukraine không nhất thiết phải đánh trúng Kremlin để chứng minh Moscow có thể bị tổn thương.

Chỉ cần chiến tranh có thể xuất hiện cách thủ đô vài chục kilomet, tại những kho hàng phục vụ hàng triệu người tiêu dùng và hàng trăm nghìn doanh nghiệp, cảm giác về một hậu phương được bảo vệ tuyệt đối đã bắt đầu thay đổi.

Công an đứng túc trực gần những bó hoa tưởng niệm được người dân đặt quanh gốc cây 55, đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội, nơi xảy vụ tai nạn. Ảnh: Wikipedia

Phản kháng từ thế hệ Z: Sau Làng Vân, Nguyễn Sỹ Cương sẽ là gì?

Khác với các thế hệ trước, thế hệ Z sở hữu những công cụ, tư duy và phương thức phản kháng hoàn toàn mới để đối đầu với các thể chế độc tài, chuyên chế. Thế hệ Z sử dụng nhiều nền tảng của mạng xã hội (TikTok, Instagram, Telegram, Discord, VPN) để lan truyền thông tin theo thời gian thực.

Những hành vi lạm quyền hay tham nhũng có thể bị lột trần và lan truyền rộng rãi chỉ sau vài giờ, vượt khỏi tầm kiểm soát của các cơ quan kiểm duyệt.