Hà Nội tự bắn vào chân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Dư luận không ngạc nhiên về vụ Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị Nguyễn Tấn Dũng cho lệnh bắt giữ. Nhưng người ta ngạc nhiên về kịch bản của Lê Hồng Anh: công an Sài Gòn đã đột nhập vào khách sạn Mạch Lâm vào đêm mồng 4 tháng 11 để bắt giữ Tiến sĩ Hà Vũ, khi được báo rằng tại phòng số 101 của khách sạn có một đôi nam nữ trong trang phục “nhạy cảm” (theo tường thuật của báo Công an nhân dân).

Có lẽ kịch bản quá ấu trĩ và hạ cấp – đã tạo ra một luồng phản cảm trong dư luận khắp nơi, nên Lê Hồng Anh đã phải gấp rút cho thay kịch bản khác với cuộc họp báo của Trung tướng công an Hoàng Kông Tư, Tổng cục trưởng tổng cục an ninh điều tra tại Hà Nội thay vì ở Sài Gòn vào sáng ngày 6 tháng 11. Tại cuộc họp báo này, Hoàng Kông Tư cho biết là đã bắt giữ Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vì ông vi phạm điều 88 của bộ luật hình sự. Hoàng Kông Tư nói là sau khi “lục soát” máy laptop của ông Hà Vũ đã phát giác ra nhiều tài liệu tuyên truyền chống phá nhà nước nên cơ quan an ninh đã ra lệnh bắt khẩn cấp và sẽ khởi tố Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ để “điều tra và làm rõ” (theo tường thuật của Vietnamnet).

Không biết ông Hoàng Kông Tư và bộ công an Công sản Việt Nam sẽ điều tra và làm rõ vấn đề gì qua những bài viết hay các phát biểu can đảm, thẳng thắn của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ được phổ biến rộng rãi không che đậy trong những năm qua; nhưng nhìn vào các kịch bản bắt giữ Tiến sĩ Hà Vũ, quả là Cộng sản Việt Nam đang tự bắn vào chân. Nếu Lê Hồng Anh và bộ chính trị Cộng sản muốn “điều tra để làm rõ” những bài viết của ông Vũ, thì chỉ cần đưa giấy xuống công an phường Điện Biên, Hà Nội, nơi Tiến sĩ Hà Vũ cư ngụ, triệu ông ta lên bộ công an thẩm vấn như đã từng làm đối với nhà văn Phạm Toàn, nhà giáo Nguyễn Huệ Chi của mạng Bauxite Việt Nam. Cách làm này vừa không tốn công soạn kịch bản, vừa không bị dư luận chửi là ấu trĩ, hạ cấp.

Nhưng Lê Hồng Anh và bộ công an Cộng sản Việt Nam đã chọn phương cách bịt miệng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ với hai kịch bản nói trên, có lẽ có hai dụng ý.

Một là bêu rếu thanh danh giòng họ Cù Huy về việc Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đi “chơi gái”… ở tận Sài Gòn. Hà Nội tưởng rằng triệt hạ như vậy sẽ hạ nhục được ông, nhưng vô hình chung đã đụng chạm tới cả giòng họ Cù Huy, và họ sẽ không thể để yên cho công an muốn làm gì thì làm.

Hai là tạo sự bất ngờ cho gia đình Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ để công an có thể thu tóm tất cả những tài liệu gọi là “tang chứng” chống phá chế độ khi ông không có mặt tại nhà, kể cả bà vợ là Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà cũng đang vắng mặt khi công an ập vào nhà khám xét.

Tuy đã đạt được điều muốn làm nhưng bộ công an đã hại bộ chính trị và trung ương đảng Cộng sản Việt Nam vì chọn thời điểm ra tay không phù hợp, khi mà dư luận ở trong nước đang nổi lên hai vấn đề nghiêm trọng. Đó là hàng ngàn trí thức đang yêu cầu quốc hội ra Nghị Quyết ngưng dự án khai thác Bauxite tại Tây Nguyên sau thảm kịch bùn đỏ tại Hungary; và một số đại biểu quốc hội, đứng đầu là ông Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu Tỉnh Lạng Sơn, yêu cầu quốc hội đình chỉ chức vụ của Nguyễn Tấn Dũng và những cán bộ liên hệ đến vụ phá sản tổng công ty đóng tàu (Vinashin – lên đến 5 tỷ Mỹ Kim) trong thời gian điều tra.

Ai cũng thấy rõ việc bắt giữ Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là đòn bịt miệng của bộ chính trị để ngăn chận làn sóng phê phán tư cách và khả năng lãnh đạo của 15 ủy viên bộ chính trị hiện nay trước đại hội đảng XI. Việc gán ghép điều 88 để bắt Tiến sĩ Hà Vũ chỉ cho thấy là bộ chính trị Cộng sản Việt Nam đang rơi vào tình trạng lúng túng khi phải giải quyết sức ép “dân chủ trong nội bộ đảng”. Trong thời gian gần đây, không chỉ có Tiến sĩ Hà Vũ là người duy nhất nêu những vấn đề mà Hoàng Kông Tư cho là có nội dung “chống phá nhà nước”, mà còn có những đảng viên đảng Cộng sản lâu năm như ông Tống Văn Công, nhà văn Phạm Viết Đào, cựu Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ Nguyễn Trung và nhất là của 23 đảng viên lão thành cùng ký tên vào lá thư phê phán tư cách, khả năng lãnh đạo yếu kém và thuần phục Bắc Kinh của 4 uỷ viên bộ chính trị là Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng và Tô Huy Rứa.

Những bài viết của Tiến sĩ Hà Vũ không chỉ là quan điểm của riêng ông mà là những quan tâm chung của nhiều trí thức, đảng viên về thực trạng lạc hậu của nền chính trị độc tài độc đảng. Những bài viết của ông đang lưu truyền trong nội bộ đảng Cộng sản và trở thành đầu đề của những thảo luận trong các buổi sinh hoạt nội bộ. Câu chuyện Tiến sĩ Hà Vũ kiện Nguyễn Tấn Dũng đang là đề tài bùng nổ trong các đại hội đảng bộ cấp địa phương khiến ban tuyên giáo của Tô Huy Rứa phải khổ công giải thích.

Bộ công an Cộng sản Việt Nam nghĩ rằng bắt giữ Tiến sĩ Hà Vũ sẽ là đòn răn đe nội bộ để ngăn chận làn sóng chống đối trước khi đại hội đảng XI diễn ra; nhưng tình hình nhiều năm qua cho thấy là càng đàn áp, càng bắt bớ, số người công khai chống lại chế độ càng gia tăng – không chỉ ở những người ngoài đảng mà cả ở trong đảng. Nói cách khác, công an Cộng sản Việt Nam đang tuyên chiến với chính nội bộ của họ khi ra lệnh bắt Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

Tóm lại, đảng Cộng sản Việt Nam thường hay nhân danh ổn định và định hướng xã hội chủ nghĩa để quy chụp tất cả những phát biểu khác với họ đều là chống đảng, thậm chí còn cho là cấu kết với các thế lực phản động ở bên ngoài để lật đổ chế độ. Điều này đã và đang biến thành tử huyệt cho guồng máy bạo lực đang cố bóp nghẹt mọi tiếng nói lương tâm từ trong và ngoài đảng.

Trung Điền
Ngày 7/11/2010

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.