Hai biểu ngữ – Một vấn đề

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cuối năm 2007 làn sóng tức giận Trung Quốc đã bùng lên rộng lớn từ Hà Nội đến Sài Gòn khi nhà cầm quyền Bắc Kinh ngang nhiên công bố việc thành lập huyện Tam Sa trực thuộc tỉnh Hải Nam để quản trị hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Đây là những phần đất mà họ đã xâm chiếm vào tháng 1 năm 1974 và tháng 3 năm 1988.

Khởi đầu của làn sóng này là hàng ngàn thanh niên sinh viên và đồng bào tự phát, hẹn nhau trên mạng Internet và kéo đi biểu tình trước sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn từ ngày 9 tháng 12 năm 2007 và kéo dài hàng tuần đến đầu tháng 1 năm 2008.

Hòa trong làn sóng phản đối này, vào lúc 9 giờ sáng ngày 19 tháng 1 năm 2008, 7 thành viên Câu Lạc Bộ Những Nhà Báo Tự Do với đồng phục áo thun đen in “còng” thế vận hội, đứng đầu là Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải đã xuất hiện trước nhà hát thành phố ở Sài Gòn. Trong tay các anh chị em này là biểu ngữ: Hoàng Sa – Trường Sa Là Của Việt Nam, Tẩy Chay Thế Vận Hội Bắc Kinh, giăng ra trước sự chứng kiến của đông đảo đồng bào. Sau 30 phút xuất hiện ở đây, các thành viên trong nhóm biểu tình dự tính tiến về phía nhà thờ Đức Bà; nhưng vừa đi đến góc khách sạn Continental thì cả nhóm bị công an chận lại. Họ đành phải trở lại đứng biểu tình tiếp tại nhà hát thành phố. Liền sau đó, hơn 100 công an đã ập đến, bắt giữ 7 người biểu tình và giải về trụ sở công an.

Sự xuất hiện công khai của biểu ngữ kêu gọi chống Thế Vận Hội Trung Quốc 2008 trước nhà hát thành phố đã làm cho Hà Nội lo sợ sẽ bị Bắc Kinh khiển trách. Đặc biệt họ lo sợ lời kêu gọi của anh Điếu Cày có thể tạo thành làn sóng tẩy chay hoặc cản trở cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh tại Sài Gòn vào ngày 29 tháng 4. Vì thế mà chỉ 10 ngày trước đó (19/4/2008), nhà nước Cộng sản Việt Nam ra lệnh bắt giữ anh Điếu Cày.

Việc bắt giữ Blogger Điếu Cày đã tạo một sự phẫn nộ rất lớn trong công luận Việt Nam và thế giới. Để tránh những áp lực của thế giới và nhất là để tránh hình ảnh tay sai Bắc Kinh trong mắt dân chúng Việt Nam, công an Sài Gòn đã dàn dựng ra cái gọi là “tội trốn thuế” để làm lý cớ truy tố anh Điếu Cày. Ngày 10 tháng 9 năm 2008, Cộng sản Việt Nam đã đưa Blogger Điếu Cày ra tòa, kết án 30 tháng tù, tức 2 năm 6 tháng về tội… trốn thuế, với những hồ sơ hoàn toàn ngụy tạo.

Ngày 19 tháng 10 năm 2010 vừa qua là ngày Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải mãn hạn tù “trốn thuế”. Nhưng thay vì anh được trở về nhà vào ngày 20 tháng 10, trong sự chuẩn bị đón tiếp của gia đình, công an lại tiếp tục giam giữ Blogger Điếu Cày, cáo buộc thêm một tội danh mới là “tuyên truyền chống phá nhà nước” trước sự ngỡ ngàng của gia đình và dư luận.

Điều làm cho công luận phẫn nộ là thái độ ngang nhiên, tùy tiện, bất chấp luật pháp của chính chế độ và kiểu hành xử tấn công ngược vào gia đình nạn nhân để bịt miệng trước. Công an lẳng lặng bàn giao Blogger Điếu Cày từ bộ phận giam giữ này sang ban ngành đày ải khác rồi một tháng sau mới cho gia đình biết. Đến ngày mãn hạn tù, họ không chỉ thản nhiên công bố tội danh mới mà còn bất ngờ xông vào nhà của gia đình Bloggerr Điếu Cày lục soát và bắt chị Dương Thị Tân lên trụ sở công an hạch xách từ 5 giờ sáng đến 7 giờ tối mới cho về. Đây rõ ràng là cách hành xử của một tập đoàn mafia theo luật rừng, từ cấp bộ công an ở trung ương xuống đến các phòng công an ở phường, quận.

Trong khi đó, cũng vào ngày Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải bị giữ tiếp trong tù, Cộng sản Việt Nam đã trả tự do cho chị Võ Hồng, một thành viên của đảng Việt Tân, trở lại Úc Châu sau gần 10 ngày bị giam giữ vì tội danh “khủng bố”. Chị Võ Hồng đã về Việt Nam để tham gia một công tác mà nội dung không khác gì nỗ lực của Blogger Điếu Cày và các thành viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do trước nhà hát thành phố Sài Gòn cách đây 3 năm.

Lúc 12 giờ trưa này 9 tháng 10 năm 2010, chị Võ Hồng và các thành viên của đảng Việt Tân đã xuất hiện tại công viên Lý Thái Tổ, ở trung tâm Thủ đô Hà Nội và cũng là nơi diễn ra các lễ hội mừng Ngàn Năm Thăng Long, để giăng biểu ngữ và công bố Bản Lên Tiếng: Vì Thăng Long Ngàn Tuổi – Chống Hiểm Họa Bắc Triều”. Các anh chị em Việt Tân cũng tiếp xúc với đồng bào để chia xẻ tin tức về âm mưu xâm lược từng bước của Trung Quốc không chỉ ngoài biển Đông mà đã vào tới rất nhiều vùng hệ trọng bên trong lãnh thổ Việt Nam. Sau 30 phút xuất hiện tại công viên, tất cả các đảng viên đảng Việt Tân đã rời địa điểm an toàn. Chỉ có chị Võ Hồng bị công an Cộng sản Việt Nam bắt giữ vào lúc 6 giờ tối ngày 10 tháng 10 năm 2010 khi đang chờ máy bay rời Sài Gòn. Lý do là vì chị Võ Hồng muốn và đã dùng tên thật của mình khi trả lời báo chí ngoại quốc tại nơi giăng biểu ngữ.

Bà Phương Nga, phát ngôn nhân Bộ ngoại giao Cộng sản Việt Nam cho biết là bà Võ Hồng bị bắt dưới tội danh khủng bố. Liền sau đó, đảng Việt Tân đã thách thức Hà Nội chứng minh những hành động của bà Võ Hồng là khủng bố. Cho đến nay Hà Nội né tránh trả lời mà chỉ tung ra trên báo chí của họ những chuyện ngụy tạo và vu khống cũ kỹ, không căn cớ.

Cả anh Nguyễn Văn Hải và chị Võ Hồng đều trương biểu ngữ kêu gọi hãy cảnh giác hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc. Cả hai đều xuất hiện công khai trước công chúng ở Sài Gòn và Hà Nội. Cả hai đều bình thản, không nao núng trước bạo lực vì họ biết việc mình làm đúng với lương tri và chính nghĩa.

Nhưng cách đối xử của Cộng sản Việt Nam đối với Blogger Điếu Cày và cán sự xã hội Võ Hồng khác nhau hoàn toàn. Chị Võ Hồng bị bắt giữ vì tội “khủng bố”. Anh Điếu Cày bị bắt giữ vì tội “trốn thuế”. Sau 9 ngày giam giữ, khi biết không có thể dàn dựng nổi bản án khủng bố trước sự theo dõi của thế giới, Cộng sản Việt Nam phải trả tự do cho chị Võ Hồng. Sau 2 năm 6 tháng giam giữ, khi biết Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do và vô số bloggers sẽ theo bước anh Điếu Cày, Cộng sản Việt Nam ngang nhiên đẻ ra tội mới để tiếp tục giữ anh trong tù ngục.

Ngoài ra, không chỉ Blogger Điếu Cày bị phân biệt đối xử. Bốn đảng viên đảng Việt Tân gồm giảng viên Phạm Minh Hoàng, Mục sư Dương Kim Khải, chị Trần Thị Thúy, anh Nguyễn Thành Tâm cũng đang bị Cộng sản Việt Nam giam cầm dù họ cũng chỉ làm những việc tranh đấu ôn hòa, bất bạo động như chị Võ Hồng. Điều này cho thấy Cộng sản Việt Nam bất chấp bản chất của những hành động của các nhà dân chủ mà chỉ đơn thuần đàn áp những ai họ đàn áp được. Do đó, cái gọi là là xây dựng nhà nước “vì dân, do dân và của dân” mà Hà Nội chủ trương chỉ là sáo ngữ, trong khi thực tế lãnh đạo Cộng sản Việt Nam chỉ sợ các áp lực quốc tế chứ chẳng đếm xỉa gì đến khát vọng của người dân Việt.

Chúng ta không thể nào chấp nhận những đối xử phân biệt và tùy tiện này. Chúng ta không thể để cho Cộng sản Việt Nam cáo buộc những người yêu nước với những tội danh mang tính sỉ nhục và dùng đó làm lý cớ biện minh cho những trấn áp. Chính vì thế, chúng ta không thể chỉ chia vui về sự tự do của chị Võ Hồng, mà còn phải tiếp tục tranh đấu hết lòng cho tất cả những người con yêu của đất nước đang trong tù ngục, đặc biệt là người tù với ánh mắt tinh anh mang tên Điếu Cày.

Lý Thái Hùng
Ngày 21/10/2010

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.