Hệ thống ngân hàng Việt Nam có nguy cơ sụp đổ cao nhất thế giới

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong bản tái thẩm định về tình trạng ngân hàng và kinh tế phổ biến hôm 9/11 vừa qua, dịch vụ xếp hạng tín dụng Standard & Poor’s (S&P) đã xếp hạng hệ thống ngân hàng và kinh tế của Việt Nam đang ở tình trạng có mức độ rủi ro cao nhất thế giới. Với hệ thống thang điểm từ 1 đến 10, trong đó 1 là tốt nhất, 10 là tệ nhất, S&P đã đanh giá như sau: 1/ Với số điểm 10/10, hệ thống Ngân hàng Việt Nam đang có nguy cơ sụp đổ cao nhất thế giới. Hai quốc gia khác có cùng nguy cơ này là Hy lạp và Belarus; 2/ Với số điểm 10/10 về kinh tế, nền kinh tế Việt Nam đang ở tình trạng nguy hiểm nhất thế giới vì ít nhất ba lý do sau:

• 2.1. Không thể chịu đựng hay đối phó nổi một cơn sốc kinh tế, tài chánh.

• 2.2. Nền kinh tế bị mất cân đối nghiêm trọng vào bậc nhất.

• 2.3. Tín dụng đang ở vào tình trạng tối nguy hiểm.

Đây là bản đánh giá tệ nhất cho cả hệ thống ngân hàng và kinh tế Việt Nam. Trong những ngày gần đây, thế giới đã lên “cơn sốt” vì tình trạng kinh tế và nợ nần của Hy Lạp. Tuy bản tái thẩm định của S&P xếp hệ thống ngân hàng Việt Nam cùng hạng với Hy lạp, Belarus; nhưng HỆ THỐNG NGÂN HÀNG tư nhân của 2 nước vừa kể không bị coi là NGUY HIỂM TỘT ĐỈNH như VN.

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa, Phó chủ tịch Uỷ ban Giám sát tài chính quốc gia nhận định đây là điều chưa bao giờ xảy ra và hy hữu lắm mới dạng rủi ro như của Việt Nam hiện nay. TS Nghĩa cho rằng, lỗi là tại điều hành chứ không phải lỗi tại thị trường, vì Nhà Nước đã sử dụng quá nhiều biện pháp và mệnh lệnh hành chính để can thiệp vào hệ thống kinh tế và tài chính của Việt Nam. Các chuyên gia kinh tế Việt Nam đã cảnh báo nhiều lần về sự can thiệp này nhưng đều không được Nhà Nước của ông Nguyễn Tấn Dũng quan tâm.

***

BICRA on Vietnam revised to Group ’10’ from Group ’9’

http://www.reuters.com/article/2011…

Wed Nov 9, 2011

(The following statement was released by the rating agency)

OVERVIEW

— We are reviewing our Banking Industry Country Risk Assessment on Vietnam after having published our updated methodology.

— We are revising our BICRA on Vietnam to group ’10’ from group ’9’.

— We are also revising our economic risk score to ’10’ from ’9’, and assigning an industry risk score of ’8’.

BICRA ACTION

On Nov. 9, 2011, Standard & Poor’s Ratings Services revised its Banking Industry Country Risk Assessment (BICRA) on Vietnam to group ’10’ from group ’9’. It has also revised the economic risk score to ’10’ from ’9’. In addition, it has assigned an industry risk score of ’8’.

RATIONALE

We have reviewed the banking sector of Vietnam under our updated BICRA methodology. The BICRA groups summarize our view of the risks that a bank operating within a particular country and banking industry faces relative to those in other banking industries. They range from group ’1’, (the lowest risk) to group ’10’ (the highest risk). Other countries in BICRA group ’10’ are Greece and Belarus.

Our economic risk score of ’10’ for Vietnam reflects “very high risk” assessments on economic resilience and economic imbalances, and an “extremely high” credit risk in the economy.

Vietnam has a low-income economy, developing financial system, and evolving policy framework. These weaknesses increase the vulnerability of the economy to severe shocks. Healthy growth prospects, reinforced by the government’s persistent efforts in economic restructuring, partly offset these weaknesses

We believe there is a very high risk of economic imbalances, given the rapid credit growth in the past several years. Strong growth in real housing prices also contributes to the risk of a sharp drop in prices.

Our “extremely high risk” assessment of credit risk in the economy is based on high private sector credit, low income levels, and rudimentary underwriting standards. In our view, the legal system has inefficiencies, which could lead to low recoveries and delays in settlement of foreclosures.

Our industry risk score of ’8’ for Vietnam reflects an “extremely high risk” assessment of the institutional framework, a “very high risk” assessment of the competitive dynamics, and an “intermediate risk” assessment of system-wide funding.

In our view of Vietnam’s institutional framework, its regulatory standards lag international norms and the central bank is prone to regulatory forbearance. We do not believe there is an effective early warning system that could be used as a pre-emptive supervisory tool. We note that regulatory intervention has typically been reactive rather than proactive. In our view, the institutional framework is further weakened by weaknesses in governance and transparency. Most banks do not publish financial statements on a timely basis, and notes typically do not contain sufficient details.

In our assessment of competitive dynamics, risk appetite for the banks is moderate and focused on growth. We also consider the market to be saturated, with moderate overcapacity, which leads to competition between banks for both loans and deposits. We expect pressure on net interest margins to put stress on the ability of financially weaker and smaller players to price adequately for risk. Furthermore, we believe the banks system is subject to market distortion from the frequent use of administrative controls.

Vietnam’s banking system is supported by a healthy level of stable core customer deposits, resulting in a low dependence on external funding. Nevertheless, there are few funding alternatives available to the banks, given Vietnam’s narrow and shallow domestic debt capital markets. We believe the government would play a supportive role in the funding of the banking system, if needed.

We classify the Vietnam government as “highly supportive” toward domestic banking. We have observed a track record of support for systemically important institutions, including capital injections.

RELATED CRITERIA AND RESEARCH

— Banking Industry Country Risk Assessment Methodology And Assumptions, Nov. 9, 2011

— Standard & Poor’s BICRAs Highlight The Shifting Balance In Global Banking, Nov. 9, 2011

— S&P’s BICRAs Measure Banking Risks For 86 Countries, Nov. 9, 2011

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”