Khi Đỉnh Cao Của Sự Xuyên Tạc, Vu Khống Được Biểu Dương

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong năm 2007, nhiều sự việc nổi cộm xảy ra ở Việt Nam đã lôi kéo sự quan tâm của người dân, ngay cả các nước Âu Mỹ cũng đặc biệt chú mục theo dõi và truyền thông nước ngoài tích cực đưa tin. Trái lại báo chí ở trong nước thì hoàn toàn lặng thinh cho đến khi nhà nước CSVN dàn dựng xong kịch bản xuyên tạc, vu khống mới ra lệnh cho truyền thông đưa tin để khỏi bị “cướp loa trên sân nhà” theo như lời nói của ông Lê Dũng (phát ngôn viên bộ Ngoại giao VC). Các cuộc biểu tình đòi lại đất đai của dân oan, việc xuống đường tố cáo, phản đối Trung cộng xâm lăng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam là những bằng chứng điển hình.

JPEG - 67.6 kb

Để thưởng công cho chuyện này, đa số các ông Tổng giám đốc, Tổng biên tập các cơ quan gọi là truyền thông ở Việt Nam từ trung ương đến địa phương được gọi đến Hà Nội để dự tiệc vào đêm 31/01/2008 do ông Thủ tướng gốc công an Nguyễn Tấn Dũng thiết đãi. Trong dịp này, ông Dũng biểu dương và đánh giá cao ngành truyền thông Việt Nam đã tích cực góp sức cùng nhà nước chống các thế lực thù địch. Ông Dũng tỏ ra rất vừa lòng về sự triệt để chấp hành mệnh lệnh của các cơ quan truyền thông, báo chí nên đã khen tặng một câu: “Với tôi, kênh thông tin qua báo chí hết sức thiết thực trong chỉ đạo, điều hành.”

Những lời phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng được ông Thượng tướng, Thứ trưởng Công an Nguyễn Văn Hưởng phụ họa thêm cho rõ với những lời phát biểu như sau: “Bằng những hoạt động tuyên truyền kịp thời, nhanh nhạy và sắc bén, báo chí trong năm 2007 đã tham gia tích cực cùng các cơ quan chức năng bảo vệ chế độ, giúp người dân hiểu được bộ mặt thật của các thế lực phản động”. Cái ông Thứ trưởng này còn khoe thêm rằng trong năm 2007, cơ quan an ninh đã đấu tranh thắng lợi với nhiều âm mưu tác động, áp đặt các giá trị dân chủ của nước ngoài với Việt Nam; đồng thời triệt hạ thành công nhiều âm mưu chống phá Việt Nam của gần 20 tổ chức chính trị lưu vong bên ngoài được một số quốc gia đứng phía sau. Tới thời điểm này chưa có một tổ chức nào thực hiện được trót lọt âm mưu đưa người , vũ khí vào chống phá Việt Nam…, sự tham gia tích cực của báo chí đã giải quyết ổn thỏa nhiều hoạt động đội lốp tôn giáo, dân tộc để kích động, gây rối biểu tình chống phá chính quyền ở trong nước, không để cuộc nào dẫn tới tình huống phức tạp…

Ông Thứ trưởng công an Thưởng này chắc là bắt đầu ngán càng về phản ứng của thế giới nên khi chụp mũ cũng chỉ nói trống lỗng là có một số quốc gia đứng phía sau các tổ chức chính trị lưu vong chứ không dám nêu thẳng tên Mỹ, Úc, hay một nước nào khác. Vì nói mà không trưng rõ bằng chứng là chẳng yên với người ta đâu, không dễ dàng muốn vu khống gì thì vu khống như đối với người dân Việt Nam đâu.

JPEG - 14.1 kb

Ngoài chuyện truyền thông, báo chí Việt Nam đưa tin một chiều theo lệnh của nhà nước còn tìm cách bịa đặt, xuyên tạc láo khoét nhiều khi ngây ngô, chẳng hạn như vụ nhét khẩu súng ngắn với 13 viên đạn vào hành lý hai vợ chồng Việt kiều Mỹ ở phi trường Tân Sơn Nhất vào cuối tháng 11/2007 vừa qua để vu cáo cho người ta là khủng bố. Sau đó thấy vô lý thì vu sang tội có liên hệ với khủng bố. Vụ dàn dựng quá dở nên rốt cuộc phải thả. Thế mà chẳng có một lời xin lỗi hay ít ra là đính chính đối với nạn nhân. Quen thói, ngày 26/1/2008, đài truyền hình Hà Nội và sáng hôm sau mấy tờ báo như Hà Nội mới, An ninh thủ đô đã theo lệnh loan tin về vụ tòa Khâm sứ với nội dung đầy xuyên tạc nên đã bị tòa Tổng giám mục Hà Nội viết đơn khiếu nại với ba yêu cầu. Thứ nhất, phải nghiêm túc nhìn nhận sự việc một cách khách quan và sự thật, tổ chức điều tra và tiến hành đính chính , xuất trình tất cả những bằng chứng liên quan cụ thể. Thứ hai, truy cứu trách nhiệm cá nhân, tổ chức đã cố tình xuyên tạc sự thật về những vấn đề nêu trên. Và thứ ba là trả lời chúng tôi đúng tình tự hiện hành theo luật pháp quy định.

GIF - 11.5 kb

Đơn khiếu nại đã gởi đi vào ngày 28/1/2008 thế mà cho đến nay vẫn chưa có một lời phản hồi nào từ các cơ quan truyền thông bị khiếu nại đó, điều này nói lên một điều là họ chẳng có một chút trách nhiệm tối thiểu nào cả về những gì mà họ đã đưa tin, nhưng chuyện đó không quan trọng bằng việc phải tuân hành theo lệnh của nhà được để được biểu dương. Hết ý và không còn gì để nói nữa chỉ xin mượn lời của một ký giả Makoto Suzuki, người Nhật, để kết thúc bài viết này: Làm truyền thông mà như thế thì người dễ dãi đến bao nhiêu cũng không thể gọi đó là công việc truyền thông đại chúng được.

Ngô Văn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…