Luật rừng… rậm

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tuy rằng báo chí, truyền thông của đảng CSVN đã im hơi lặng tiếng sau khi tường thuật theo kiểu bóp méo vụ xử án đầu voi đuôi chuột hôm 08/12/2008 tại Ủy Ban Nhân Dân phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, nhưng dư luận trong và ngoài nước vẫn xôn xao bàn tán về toàn bộ thái độ của tập đoàn lãnh đạo đảng và Nhà Nước CSVN trong vụ cướp đất của Giáo Hội Công Giáo trong vùng Hà Nội.

Việc Nhà nước cướp đất của dân và của các tôn giáo không phải gần đây mới xảy ra. Nó nằm chính thức trong cả giáo điều lẫn hướng dẫn thực hiện của chủ nghĩa Mác Lênin mà bản chất là phản văn hóa, phản truyền thống dân tộc Việt Nam. Thoạt đầu, đảng CSVN không hề đá động gì đến vấn đề đất đai trong bản Hiến Pháp đầu tiên năm 1946. Nhưng từng bước họ đã đưa chủ trương cộng sản vào áp dụng tại nước ta khi viết vào Hiến Pháp 1959, ở Điều 12 “Các hầm mỏ, sông ngòi, và những rừng cây, đất hoang, tài nguyên khác mà pháp luật quy định là của Nhà nước, đều thuộc quyền sở hữu của toàn dân”. Tuy chỉ nói đến “đất hoang”, nhưng đảng CSVN vẫn cho tiến hành cuộc “cải cách ruộng đất” đẫm máu tại Miền Bắc vào thập niên 50, và bắt đầu cướp đoạt ruộng vườn, đất đai, tài sản của tư nhân và của các tôn giáo.

Sau khi chiếm được Miền Nam, nắm chặt trong tay toàn bộ đất nước, danh từ “đất hoang” đã biến thành “đất đải” trong Điều 20 của bản Hiến Pháp 1980: “Nhà nước thống nhất quản lý đất đai theo quy hoạch chung”. Và định nghĩa đó vẫn giữ nguyên cho đến nay, bất kể những sửa đổi Hiến Pháp khác vào những năm 1992 và 2001. Thay đổi chăng là hiện nay nó nằm ở Điều 18 của bản Hiến Pháp hiện hành. Điều khoản này cũng quy định: “Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định lâu dài….”. Nhưng Nhà nước nhân danh quyền “quản lý đất đai” để “giao đất” thì ít mà tịch thu đất của dân thì tràn lan, đại trà.

JPEG - 18.7 kb

Việc trưng thu và “mượn tạm” đất đai từ khi các lãnh tụ cộng sản tiến vào Hà Nội cho đến ngày nay đã dẫn đến những vụ đòi đất của các tôn giáo và của nhân dân trong phong trào khiếu kiện kéo dài gần hai chục năm nay. Trước kia khi còn chỗ dựa Liên Xô và Khối Cộng Sản quốc tế, lãnh đạo đảng CSVN tận tình nhân danh “chuyên chính vô sản” để cướp đoạt tài sản, đất đai của các tôn giáo và những thành phần mà họ coi là “kẻ thù cách mạng”. Ngày hôm nay, trước áp lực thế giới họ không còn có thể áp dụng chủ trương lạc hậu và man rợ đó nữa. Họ đã phải dùng cái mà họ gọi là “luật pháp” để làm phương tiện khống chế áp bức nhân dân. Thực chất luật pháp ở nước ta là do đảng CSVN độc quyền viết ra. Vì thế nó không nhằm bảo vệ quyền lợi của người dân, của cộng đồng; mà chỉ bảo vệ địa vị và quyền lợi của đảng cộng sản. Khi có nhu cầu tiến hành một việc gì mà luật pháp không quy định thì họ viết ra cái mới, sửa đổi cái cũ, hoặc là sản xuất ra văn thư, nghị quyết, quyết định để có thể bắt dân phải để cho họ làm. Thế giới đã biết rõ tình trạng luật pháp rối loạn này không những trên lãnh vực kinh tế khiến họ khó đầu tư mà còn trên các lãnh vực khác ảnh hưởng đến đời sống và sinh hoạt của người dân. Thế giới đã có nhiều khuyến cáo, kể cả việc viện trợ sức người, sức của để cải thiện luật pháp Việt Nam. Mới đây, chính Bộ Tư Pháp CSVN đã phải thú nhận hiện còn có đến 6.900 văn bản trái luật. Tức là luật quy định một đàng, nhưng các quan chức lại ra văn thư vi phạm các qui định đó, tức đi ngược lại với luật, khi tiến hành công việc do ban ngành của họ trách nhiệm. Thử hỏi giữa khu rừng 6.900 văn bản trái luật này đã có bao nhiêu nạn nhân chịu thiệt thòi, mất mát, và khổ đau? Hiện tượng tràn ngập những văn bản trái luật cho thấy khả năng điều hành của hệ thống quan chức Nhà nước; nhưng quan trọng hơn cả, nó cho thấy thái độ tự mãn, tùy tiện của những người nắm độc quyền cai trị, đứng trên luật pháp.

JPEG - 14.6 kb

Vụ xử án 8 giáo dân xứ Thái Hà vừa qua là bức họa tổng thể vừa mang tính lịch sử từ 50 năm trước, vừa mang tính hiện đại vì dùng luật pháp vi hiến để gán tội cho dân. Sở dĩ lãnh đạo đảng và Nhà nước tại Hà Nội cay cú trong vụ Tòa Khâm Sứ và Giáo Xứ Thái Hà là vì với quyết định mở rộng thủ đô, hai miếng đất đáng giá hàng trăm triệu đô la này đã vuột khỏi tay họ. Trước khí thế ôn hòa nhưng kiên quyết của tập thể giáo dân ngày càng được khắp nơi hiệp thông, họ biết không thể đương đầu với hàng triệu người Việt Nam, Công Giáo và không Công Giáo, và cả cộng đồng thế giới đang theo dõi sự việc. Họ đành cay đắng cứu vãn sĩ diện bằng cách biến hai khu đất trên thành công viên cây xanh. Nhưng đổi lại, họ muốn dằn mặt bà con Công Giáo bằng phiên tòa ngày 8/12/2008 vừa qua. Không biết lệnh nguyên thủy như thế nào, nhưng trước khí thế quyết liệt của đồng bào Công Giáo tay cầm cành thiên tuế biểu tượng của Vinh Quang Tử Đạo, và tinh thần của 8 “bị cáo” đeo thánh giá lớn trước ngực, coi như sẵn sàng hy sinh vì Giáo Hội, thì tòa được lệnh Đảng chỉ kết “án treo”. Nhưng dù là án treo, thì đó vẫn là những bản án bất công và rừng rú. Bà con Công Giáo đã khẳng định điều đó trước thế giới. Và lương tâm cả thế giới đồng ý với họ!

Cuộc tranh đấu ôn hòa đòi công lý của người Việt Nam chắc chắn sẽ nối bước 8 tấm gương quí báu của Thái Hà.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.

Ảnh minh họa: Sự đa dạng của những người dám nói thật

Trái tim và khối óc của những người dám nói thật

Họ không phải là những nhân vật xa lạ trong lịch sử. Họ là nông dân mất đất, giáo viên dạy tiếng Anh, tài xế phản đối trạm thu phí, bác sĩ y học cổ truyền, nhà thơ in thơ vỉa hè, nghệ sĩ hài độc thoại, và những bà nội trợ mang cơm cho dân oan. Điều làm họ đặc biệt không phải là địa vị hay học vấn, mà là sự kết hợp giữa tấm lòng không chịu đứng nhìn bất công và đầu óc biết biến nỗi đau thành hành động có mục tiêu.