Màn tuồng chợ vãn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Từ 28 đến 30 thánh 10/2016 tại Hà Nội diễn ra cuộc họp của các Đảng Cộng sản từ khắp các châu lục. Các cuộc họp như vậy bắt đầu từ năm 1998, vừa rồi là cuộc họp lần thứ 18. Trước đây, vào thời còn phe xã hội chủ nghĩa đã từng có những cuộc họp các Đảng Cộng sản toàn thế giới tại Mạc Tư Khoa, bàn chuyện đào huyệt chôn vùi toàn bộ giai cấp tư sản và chủ nghĩa đế quốc để đưa giai cấp vô sản thống trị nhân loại, xây dựng thiên đường nơi hạ giới. Thế rồi Đảng Cộng sản Liên Xô tự sụp đổ, chỉ còn thoi thóp thở. Thế là Đảng Cộng sản Việt Nam quyết nhảy ra, giành lấy và giương cao ngọn cờ tiên phong đã rách nát để tập hợp lực lượng cộng sản.

Sau khi lên làm Tổng bí thư, ông Trọng vội vàng sang Cuba, đọc một bài diễn văn độc đáo, bộc lộ ý chí mãnh liệt: “Muốn tái dựng phong trào Cách mạng xã hội chủ nghĩa, ít nhất là ở quy mô các nước đang phát triển, mà Việt Nam là tấm gương chiếu sáng” (trích từ diễn văn). Trong khi Liên Xô sụp đổ, Trung Quốc rời bỏ chủ nghĩa xã hội để trở thành chủ nghĩa bá quyền mèo trắng mèo đen, ông nuôi tham vọng đưa Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của ông, sớm trở thành ngọn cờ đầu của phe xã hội chủ nghĩa tái lập, và ông trở thành nhà lý luận và vươn lên thành lãnh tụ của cộng sản thế giới.

Cuộc họp thứ 18 lần này, theo công bố công khai, gồm trên 100 đại biểu của 85 đảng. Tôi không tìm được danh sách các đảng. Không biết có Đảng Cộng sản Pháp, Nga và các nước khác trong phe xã hội chủ nghĩa cũ hay không. Tôi quan tâm đến các đảng đó vì lý do sau: 1- Đảng Cộng sản Pháp đã thay đổi cương lĩnh. Họ không còn giữ cả biểu tượng búa liềm và thay đổi hẳn quan niệm về sở hữu.

Ở Đại hội gần nhất, Đại hội 36 (2/2013), họ tuyên bố chủ nghĩa Mác-Lênin không còn sức sống cả trong thực tế và lý luận, và giai cấp vô sản không còn giữ vai trò thúc đẩy xã hội nữa. Vai trò ấy bây giờ nằm trong tay tầng lớp trí thức trong một nền kinh tế tri thức hiện đại; 2- Đảng Cộng sản Nga và các nước từng là xã hội chủ nghĩa đã có kinh nghiệm cầm quyền và sụp đổ, họ đã từng “lên voi xuống chó”, biết rõ sự độc tài toàn trị của quyền lực, sự vinh hoa phú quý và nỗi nhục nhã của những người cầm đầu các Đảng Cộng sản. Trừ Đảng Cộng sản Nga có một vài hoạt động lẻ tẻ, còn tại các nước khác Đảng Cộng sản chỉ như bóng ma vật vờ, những người lãnh đạo ngồi nhìn nhau, ôn lại và tiếc nuối thời vàng son đã thuộc về dĩ vãng.

Hội nghị lần thứ 18 của Đảng Cộng sản các châu lục là một hoạt động đối ngoại quan trọng đối với Đảng Cộng sản Việt Nam. Tại Hà Nội vào tháng 3 năm 2015 đã có Hội nghị của Hội đồng Liên minh Nghị viện các nước IPU 132. Theo quan điểm của Đảng Cộng sản Việt Nam, xếp Đảng cao hơn Quốc hội thì đáng ra HN18 của Đảng Cộng sản phải hoành tráng hơn IPU 132, ít nhất cũng phải bằng nhau. Thế nhưng HN18 của Đảng Cộng sản đã diễn ra một cách mờ nhạt, báo đài quốc doanh đưa tin một cách sơ lươc, hững hờ. Hội nghị giống như một màn tuồng đem diễn vào lúc chợ đã vãn người.

Không thấy công bố Đảng Cộng sản Việt Nam đã chiêu đãi khách những món gì, dùng hết bao nhiêu tiền thuế của dân. Riêng về món lý luận chắc là không thiếu các vấn đề về xây dựng xã hội chủ nghĩa trong tình hình mới sau khi Liên Xô sụp đổ, kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, vấn đề tam quyền phân công chứ không phân lập và nhốt quyền lực vào cái lồng luật pháp, chống tự diễn biến, tự chuyển hóa, ta tự đánh ta, v.v. Phải cho thế giới thấy rõ sự sáng tạo về mặt lý luận của Việt Nam trong thế kỷ 21.

Có một việc rất nên làm mà không biết Bộ Chính trị, Ban Bí thư hoặc Ban Đối ngoại Trung ương có nghĩ ra không. Đó là mời các đại biểu đi thăm dinh thự của một số quan chức của Đảng, đã về hưu hoặc đang tại chức. Sau khi thấy được những dinh thự xa hoa, lộng lẫy của các vua chúa cộng sản, thấy được ngai vàng ở nhà ông này, tượng vàng ở nhà ông kia, v.v. thì sự cảm phục, kính trọng Đảng Cộng sản Việt Nam được nâng lên tầm cao, có thể tinh thần và quyết tâm làm cách mạng vô sản của các đại biểu sẽ được nâng lên trong chốc lát. Sau đó, nghĩ tới thân phận mình, các đại biểu lại cảm thấy tủi nhục vì đang chưa biết làm gì với tương lai đen tối của các Đảng Cộng sản tại nước họ. Dù sao, trước khi chia tay nhau ra về chắc các đại biểu cũng biết cám ơn Đảng Cộng sản Việt Nam đã đón tiếp tử tế, cho ăn ngon, ở khách sạn sạch sẻ, đi du lịch miễn phí. Lại hẹn gặp nhau ở hội nghị 19 để tiếp tục diễn tuồng chợ vãn.

N. Đ. C.

Nguồn: Blog Bauxite Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.