Nguyễn Tấn Dũng Đến Mỹ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 76.2 kb

Để vận động 192 quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc bỏ phiếu bầu Cộng sản Việt Nam trở thành 1 trong 10 thành viên không thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Cộng sản Việt Nam sẽ lên đường đến Nữu Ước từ ngày 22 đến 26 tháng 9 năm 2007.

JPEG - 75.7 kb

Theo sự sắp xếp thì Nguyễn Tấn Dũng sẽ đọc một bài diễn văn trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc vào ngày 25 tháng 9, để “ca bài ca con cá” về mình hầu xin phiếu ủng hộ. Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc gồm có 15 Ủy viên với 5 thành viên thường trực là Hoa Kỳ, Nga, Trung Cộng, Anh và Pháp. 10 thành viên không thường trực có nhiệm kỳ 2 năm, cứ mỗi năm bầu lại một nửa. Năm 2007 có 5 thành viên ra đi gồm có Ghana, Congo, Peru, Qatar và Slovakia. Hiện nay có khoảng 70 quốc gia tranh nhau 5 ghế không thường trực này. Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ được bầu vào ghế này trong khi những quốc gia có từ 30 triệu dân trở lên, đặc biệt là những quốc gia trong khu vực Đông Nam Á đều đã được bầu làm thành viên ở các nhiệm kỳ trước.

Nhiều năm trước đây, sau khi gia nhập tổ chức APEC và ASEAN, Cộng sản Việt Nam đã cố vận động để được bầu vào làm thành viên không thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, nhưng thất bại. Năm ngoái, sau khi tổ chức xong Hội nghị APEC 14 và chính thức tham gia WTO, Cộng sản Việt Nam cũng đã dồn sức vận động với hy vọng là năm 2007 sẽ giữ được ghế không thường trực này. Về căn bản, ghế không thường trực trong Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc không mang lại một tư thế gì mới cho Cộng sản Việt Nam vì mọi quyết định đều nằm trong tay 5 thành viên thường trực là Hoa Kỳ, Trung Quốc, Anh, Pháp và Nga; nhưng sẽ giúp cho Hà Nội dễ tiếp cận với các tổ chức, các tập đoàn quốc tế để vận động buôn bán làm ăn hoặc xin viện trợ. Cộng sản Việt Nam cũng muốn điều đó với chính sách đẩy mạnh mở cửa giao thương hiện nay. Tuy nhiên, nếu Cộng sản Việt Nam đã nghĩ được như vậy thì những quốc gia khác cũng đang tìm mọi cách cạnh tranh, nên vì thế mà cuộc tuyển chọn 5 quốc gia vào ghế không thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc lần này sẽ khá vất vả .

JPEG - 33.1 kb

Cho nên chuyến đi Mỹ lần này của Nguyễn Tấn Dũng sẽ không chỉ đầu tư vào sự việc nói trên mà ông Dũng cùng ban tham mưu của ông ta đang nhắm vào một kế hoạch khác. Đó là tìm cách gặp gỡ một số người trong Cộng đồng người Việt tỵ nạn để nói chuyện… phải quấy. Nhiều người cho đây là “sáng kiến” đối thoại với Cộng đồng người Việt tỵ nạn của Nguyễn Tấn Dũng qua trung gian của một số Việt kiều đang bỏ tiền đầu tư tại Việt Nam. Khác với Nguyễn Minh Triết tổ chức cuộc gặp gỡ xã giao với vài trăm người Việt thân chế độ trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ vào tháng 6 vừa rồi, Nguyễn Tấn Dũng muốn gặp riêng và giới hạn ở một số nhân sự gọi là .. có “thế giá” trong Cộng đồng. Theo tin hành lang thì việc chuẩn bị này do văn phòng Thủ tướng xúc tiến từ đầu tháng 7 năm nay qua sự hợp tác của một số “Việt kiều” gốc tỵ nạn nhưng đang làm ăn lớn ở Việt Nam. Tuy nhiên, những chuẩn bị này không tiến triển vì những nhân vật gọi là “thế giá” mà phía Hà Nội muốn gặp thì bị từ chối hoặc tỏ thái độ e dè, trong khi những thành phần “chạy hiệu” trong Cộng đồng thì lại bị phía Nguyễn Tấn Dũng từ chối không muốn gặp.

Qua điều này cho thấy là Nguyễn Tấn Dũng muốn thi hành Nghị Quyết 36 tại hải ngoại nhưng chính y đã thấy những khó khăn trong sự chọn lựa đối tượng để chiêu dụ. Từ nhiều năm qua, cán bộ Việt cộng đã tung rất nhiều lưới để chiêu dụ những tay chạy hiệu trong Cộng đồng dưới hình thức “chủ báo”, “chủ đài” “chủ công ty đầu tư” .. để tung những tin tức gây phân hóa trong cộng đồng theo kiểu “đâm bị thóc thọc bị gạo”. Thậm chí chúng còn sai khiến một vài người viết bài lăng nhăng như “Việt Nam Không Cần Đa Đảng” hay hô hoán một cách tầm phào rằng “Gửi tiền về giúp dân oan khiếu kiện là vi phạm luật pháp Hoa Kỳ”… Những luận điệu của các tên chạy hiệu cho Việt cộng khó thuyết phục được ai nhưng lại tạo ra sự vẫn đục trong cộng đồng, khiến cho một số người thiếu bản lãnh đâm ra hoang mang và trở nên thụ động trước phong trào đấu tranh tại quốc nội. Đây là đòn thâm độc của Việt cộng. Vì thế mà cái gọi là cuộc “đối thoại” với cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại do Nguyễn Tấn Dũng và ban tham mưu của ông ta đang chuẩn bị hoàn toàn nằm trong xu hướng phá hoại tiềm lực đấu tranh của người Việt tỵ nạn hơn là tạo sự thông cảm để cùng hướng về tương lai như họ rêu rao.

JPEG - 160.4 kb

Để thực hiện cuộc đối thoại nghiêm chỉnh và tốt đẹp, có lẽ ông Nguyễn Tấn Dũng và giới lãnh đạo Hà Nội nên khởi đầu những cuộc đối thoại với các nạn nhân của họ. Đó là họ hãy đối thoại và trả lời sòng phẳng những oan trái đã gây ra cho các gia đình nạn nhân trong các bi kịch: Cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai Phẩm. Các gia đình dân oan khiếu kiện, các nhà đối kháng và các vị lãnh đạo tôn giáo. Bởi vì ông Dũng mà có đối thoại với những người Việt đang sống ở xứ sở tự do cũng không giải quyết được gì vì những nạn nhân của chế độ ở trong nước mới đang là ngòi nổ. Cộng đồng người Việt tại hải ngoại tuy là một lực lượng quan trọng vì có tiềm lực về kinh tế, tài chánh, vận động quốc tế và chất xám; nhưng tiềm lực tạo xoay chuyển tình hình Việt Nam vẫn là nằm trong tay đại khối quần chúng tại quốc nội. Ngày nào mà Cộng sản Việt Nam tiếp tục đàn áp các tiếng nói dân chủ tại Việt Nam; trong khi tìm kiếm những cơ hội “đối thoại” với cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại thì chỉ là hình ảnh “thả mồi bắt bóng mà thôi”.

Để kết luận, việc Hà Nội đang ráo riết vận động để được chọn là một trong 10 thành viên không thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc từ năm thành viên không thường trục sẽ phải thay đổi trong năm 2007, cho thấy là họ muốn có một vị trí trong cộng đồng quốc tế. Tuy giá trị của một thành viên không thường trực không có nhiều; nhưng giúp cho Nguyễn Tấn Dũng có lý cớ trấn an nội bộ đảng trong việc mở rộng các quan hệ bên ngoài hầu bành trướng phe nhóm miền Nam muốn cải cách nhanh, so với nhóm Hà Nội cố thủ trong lô cốt Mác Xít thân Tàu. Vì thế việc trở thành thành viên không thường trực trong Hội đồng bảo an Liên Hiệp quốc hoàn toàn không do nhu cầu quốc gia mà do nhu cầu phe nhóm quyền lực trong nội bộ đảng. Từ yếu tố này, việc Nguyễn Tấn Dũng có đi tìm sự đối thoại với cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại cũng chỉ là để giúp giải quyết các bế tắc của Hà Nội chứ không nhằm tạo một bước ngoặc tốt đẹp cho tương lai Việt Nam.

Trung Điền
Sept 12 2007

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…