Nhân ngày 21/6 – vài lời về Trương Duy Nhất

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi chưa được gặp và làm quen với anh trên thực tế, nhưng lại được biết anh qua “một góc nhìn khác”.

Sắc sảo, thẳng thắn, trí tuệ, tài năng, Trương Duy Nhất đã chọn cho mình con đường chông gai, bỏ báo “quốc doanh” để được chân chính, được tự do viết những điều trung thực, trải những trăn trở, ưu suy từ tận đáy lòng.

Trên quan điểm: “Không chống phá, không phản động, không đảng phái, chẳng phe nhóm nào. Tôi chỉ là riêng tôi, một góc nhìn khác với những góp bàn cá nhân trong mong ước, khát vọng đổi thay tích cực”, Trương Duy Nhất đã dấn thân, thắp lên đốm lửa vì một đất nước kỷ cương, trong sạch, vững mạnh, vì một tương lai đẹp đẽ hơn, sáng sủa hơn cho tất cả mọi người.

Chọn cách thể hiện chính kiến ôn hòa, loạt bài “chấm điểm Thủ tướng”, “chấm điểm Bộ tứ Nguyên thủ”, “chất lượng Chính phủ”, “bỏ phiếu cùng Quốc hội”… là tâm huyết, trách nhiệm của người cầm bút lên tiếng vì lợi ích cộng đồng và xã hội. Cần mẫn, miệt mài trong “một góc nhìn khác”, Trương Duy Nhất đã mong mỏi, đã nuôi hy vọng về một xã hội được quản trị tốt hơn, hiệu quả hơn bằng những góp ý, phê phánchứa đầy tinh thần, ý thức xây dựng. Đọc anh, những người có lương tri đều lập tức bị cuốn hút, ngưỡng mộ và khâm phục. Tiếc rằng, tiếng hót trong vắt của con chim quý đã khiến không ít những người “hèn với giặc, ác với dân” sợ hãi, hoảng hốt.

Yêu đất nước này, nhọc nhằn trên những “luống chữ”, góp sức phản biện xã hội, Trương Duy Nhất kiên trì gieo những – hạt – mầm- tử – tế, những hạt mầm của cái thiện, của lẽ phải. Chúng tôi biết rằng, ngày mai, những hạt mầm ấy sẽ nở hoa.

Dù bị cách ly với thế giới bên ngoài, nhưng trong những ngày “nước sôi, lửa bỏng” của đất nước, Trương Duy Nhất vẫn không thôi đau đáu về vận mệnh quốc gia, dân tộc. Những nhắn nhủ của anh từ chốn giam cầm lay động đến thăm thẳm nhiều triệu con tim người Việt. Anh thực sự đã “góp một ngọn sóng cùng muôn vàn ngọn sóng sục sôi, căm giận của công dân nước Việt” nuôi giữ, vun đắp, thắp sáng, cháy lên tinh thần Bạch Đằng, Đống Đa, Chi Lăng.

Ngày 26-6-2014, tại Đà Nẵng, sẽ diễn ra phiên tòa phúc thẩmTrương Duy Nhất – nhưng ở đó, với chúng tôi, anh không là bị cáo, không là người có tội. Như anh từng nói: “Có những loại tù khiến người ta nhục nhã, nhưng có loại tù càng làm cho người ta thêm vinh quang”, ngày 26-6-2014, anh mạnh mẽ, không lẻ loi bước tiếp chặng đường hào sảng!

Không bẻ cong ngòi bút, không sống hèn, không quỳ gối – anh là nhà báo mến yêu của lòng dân. Cùng với anh, những blogger AnhBaSam Nguyễn Hữu Vinh, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải… đã và đang phấn đấu vì Việt Nam theo cách của mình. Cầu cho anh, cho các anh “chân cứng đá mềm”!

Nguồn: Blog Quê Choa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.