Nhật còn phải ngán Hiến pháp mới của Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 28 tháng 11 vừa qua, hầu như các báo đài lớn ở Nhật đều đưa tin và bình luận về việc Quốc hội Cộng sản Việt Nam bấm nút thông qua bản Hiến pháp mới sửa đổi. Đặc biệt nhật báo Sankei và đài truyền hình Fuji kênh số 8 đã dành khá nhiều chỗ cho chủ đề này.

Các nhận xét chính của giới truyền thông Nhật bao gồm:

– Một số điều gọi là mới sửa đổi trong bản hiến pháp này lại vẫn viện dẫn lý do quốc phòng và an ninh để giới hạn thêm về nhân quyền, bất kể thực tế là nhà nước Cộng sản Việt Nam đã cam kết tôn trọng từ năm 1977 khi Việt Nam trở thành thành viên của Liên hiệp quốc, và mới đây nhất là vào ngày 12 tháng 11 khi quốc gia này được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

– Nhà nước Cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng thủ thuật cứ ca ngợi và cam kết tôn trọng nhân quyền nhưng rồi lấy luật pháp để trói các quyền đó lại. Các điều khoản luật pháp đó do chính nhà cầm quyền soạn ra và luôn nhân danh quốc phòng và an ninh để cấm.

– Với bản hiến pháp mới này đảng Cộng sản Việt Nam yên chí sẽ kéo dài thời gian cầm quyền vì đã buộc được quân đội trước hết phải trung thành với Đảng chứ không phải với tổ quốc.

– Với những lập luận như thế thì rõ ràng là nhân quyền ở Việt Nam hiện nay do nhà nước quyết định chứ không phải là quyền tất yếu mà con người khi sinh ra đã có như bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền khẳng định.

– Là một thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc mà không tuân thủ và hành động đúng theo bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền thì khó có thể trông đợi Nhà nước Việt Nam thực hiện nghiêm chỉnh các cam kết khác.

Vẫn theo truyền thông Nhật, trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, chuyện sửa đổi Hiến pháp của nhà nước Cộng sản Việt Nam không chỉ chi phối trực tiếp đến đời sống của người dân Việt Nam, mà còn ảnh hưởng đến nhiều quốc gia có quan hệ với Việt Nam; trong đó có Nhật Bản.

Vào đầu năm 2013, các hãng Nhật đang đầu tư ở Việt Nam lẫn những công ty dự định vào Việt Nam làm ăn, sau khi rút khỏi Trung quốc, đã quan tâm nhiều về chuyện Việt Nam sẽ sửa đổi hiến pháp. Tất cả đều mong bản hiến pháp mới của Việt Nam sẽ đặt nền tảng cho một hệ thống pháp lý mới, độc lập với các thế lực chính trị, dựa trên các luật lệ quốc tế, và công bằng. Ngay cả chính phủ Nhật cũng kỳ vọng bản hiến pháp mới sẽ mở ra nhiều cánh cửa hợp tác trực tiếp với xã hội dân sự tại Việt Nam hơn. Họ đã bị áp suất nhiều từ công luận Nhật về việc xử dụng những khoản viện trợ phát triển quá phí phạm cho nhà nước Việt Nam.

Bằng chứng về sự quan tâm và nôn nóng trên là việc nhiều công ty và tổ chức phi chính phủ (NGO) Nhật đã mời các chuyên gia am hiểu về tình hình chính trị Việt Nam đến để tham khảo về chủ đề này. Hầu hết đều đã bật ngửa khi nghe các chuyên gia này đoan chắc rằng chẳng có gì thay đổi nếu không muốn nói là siết mạnh hơn trước. Để giúp cử tọa dễ hình dung mức độ lạc hậu ngoài sức tưởng tượng của hiến pháp Việt Nam, một chuyên gia đã đưa ra thí dụ: “Nếu đảng Tự Do Dân Chủ đang cầm quyền ở Nhật sửa đổi hiến pháp để bắt buộc Tự Vệ Đội (tức quân đội Nhật) phải trung thành với đảng này thì người dân Nhật chúng ta nghĩ sao?”

Câu hỏi đó vẫn còn để lại ấn tượng mạnh trong giới điều hành hãng xưởng Nhật.

Bên cạnh đó, là những bản tin như Nghị định số 72/2013/NĐ-CP do ông Nguyễn Tấn Dũng ký và đã áp dụng từ ngày 01/09/2913, cấm những người sử dụng Internet không được phép trích đăng hay tổng hợp tin tức từ các trang mạng, báo, đài của nhà nước; hay nghị định phạt tiền bất cứ ai chỉ trích nhà nước trên mạng; v.v… Ngay cả chính phủ Hoa Kỳ cũng e dè không muốn trở thành đối tác chiến lược với Việt Nam, không muốn ký Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái bình dương (TPP) vì tình trạng chà đạp nhân quyền quá trầm trọng tại Việt Nam.

Đối diện với bức tranh đó và vì biết trước kết quả “đổi mới” hiến pháp từ đầu năm 2013, nên phần đông những hãng Nhật sau khi rút khỏi Trung quốc đã tìm đến Thái Lan, Indonesia và thậm chí vào Miến Điện chứ không đến Việt Nam. Họ chẳng dại gì tránh vỏ dưa Trung Quốc để gặp vỏ dừa Việt Nam.

Tác hại của Hiến pháp 2013 đối với dân tộc Việt Nam đã bắt đầu.

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.