Những Người Khách Đến Việt Nam Từ Miền Băng Tuyết

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
GIF - 28.3 kb

Trước năm 1975, tại Việt Nam, người ta có thể nghe loáng thoáng về giải thưởng Nobel như là một giải thưởng cao quý trên thế giới được trao tặng cho những ai có những công trình văn hóa, khoa học giúp ích cho nhân loại. Nhưng thật ra, rất ít người Việt Nam hiểu biết tường tận về nguồn gốc cũng như xuất xứ của giải thưởng này. Giải thưởng này được ông Alfred Nobel (1833-1896), người Thụy Điển, một nhà khoa học và doanh nhân đã phát minh ra phương pháp chế ngự chất nổ hóa học TNT thiết lập. Trước khi qua đời, ông đã lập di chúc để lại tất cả gia sản đồ sộ của ông làm giải thưởng trao tặng hàng năm cho người có tài. Nó bắt đầu được trao tặng từ năm 1901. Thực ra giải thưởng này có nhiều bộ môn. Mỗi bộ môn do một cơ quan xét duyệt và trao tặng. Giải Nobel về Vật Lý và Hóa Học do Hàn Lâm Viện Thụy Điển trao. Giải Nobel về Y Khoa và Sinh Lý Học do viện Karolinska của Thụy Điển trao. Riêng giải Nobel Hòa Bình do một Ủy Ban được Quốc Hội Na Uy cắt cử duyệt xét và trao tặng. Sở dĩ trong bài này đề cập đến giải Nobel là vì thứ nhất, nó có liên quan đến một quốc gia Bắc Âu là Vương Quốc Na Uy; và thứ nhì vì sau cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc với cuộc chiến thắng quân sự của quân cộng sản Bắc Việt, giải thưởng Nobel “Hòa Bình” đã được Na Uy quyết định trao cho Lê Đức Thọ của cộng sản Bắc Việt và Henri Kissinger, ngoại trưởng Hoa Kỳ. Cả hai tên này đều có trách nhiệm về hàng triệu cái chết của người Việt Nam trước và sau 1975.

JPEG - 7.3 kb

Hàng trăm ngàn người Việt Nam đã chấp nhận muôn ngàn hiểm nguy, bỏ nước ra đi trên những con thuyền mong manh, vượt đại dương đi tìm tự do. Biết bao nhiêu người đã bỏ thây dưới đáy biển sâu. Làn sóng người vượt biên “boat people” đã làm thế giới kinh hoàng, thức tỉnh. Nhiều tàu buôn, trong đó có cả tàu Na Uy đã cứu người vượt biển. Thế là trên đất nước giá băng Na Uy đã hình thành một cộng đồng người Việt Tỵ Nạn. Nghịch cảnh với thời tiết khắc nghiệt, ngôn ngữ xa lạ đã là những yếu tố quy tụ đồng hương chúng ta tại Na uy trong tinh thần hướng về Đất Nước tích cực tham gia đấu tranh giải phóng Việt Nam thoát khỏi gông cùm cộng sản để trở về quê cha đất tổ. Chính sự dũng cảm của đồng hương ta đã chinh phục được cảm tình, lòng ngưỡng mộ và nhất là sự thông cảm của người Na Uy. Họ đã hiểu được tại sao người Việt Nam đã tới nước họ. Họ đã nhìn thấy phần nào sự sai lầm của họ trong việc trao giải Nobel cho những kẻ tội phạm chiến tranh. Lòng thiện cảm và tình bằng hữu đã thúc dục nhiều người Na Uy, điển hình là những vị dân cử, những chính trị gia, những vị giáo sư đại học, các nhà truyền thông, báo chí… không những đồng tình ủng hộ công cuộc đấu tranh của dân tộc Việt Nam mà còn tích cực tiếp tay trong những công tác nhằm hỗ trợ những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Họ tin tưởng rằng sự đóng góp của họ cộng với ý chí sắt đá của người dân Việt Nam, sẽ sớm giúp Việt Nam chấm dứt được chế độ độc tài cộng sản để xây dựng một nền dân chủ đích thực cho người dân Việt Nam.

JPEG - 12.9 kb

Sự quan tâm, giúp đỡ từ phía người Na Uy đối với công cuộc đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ của dân tộc Việt Nam là một quá trình khá dài và bền bỉ từ hàng chục năm nay. Khởi sự là sự lắng nghe về những nỗi niềm của người tỵ nạn. Rồi tới những sự hành động khiêm nhượng nhằm đồng tình ủng hộ đồng hương chúng ta như ký tên trong các bản kiến nghị, tuyên bố ủng hộ trong các cuộc mít tinh, biểu tình… Dần dà, những hành động hỗ trợ công cuộc tranh đấu cho Nhân Quyền tại Việt Nam trở nên tích cực hơn. Đầu tháng 4/2001, ông Lars Rise, dân biểu Quốc Hội Na Uy đã cùng một thông dịch viên tới Việt Nam để thăm linh mục Nguyễn Văn Lý đang bị cô lập tại giáo xứ Nguyệt Biều, Thừa Thiên – Huế và hòa thượng Thích Thiện Hạnh tại Tổ Đình Từ Hiếu. Tuy thành công trong việc gặp các nhà đấu tranh co Tự Do Tôn Giáo, nhưng ông và cộng sự viên đã bị công an CSVN gây nhiều khó khăn. Tiếp sau đó người Na Uy đã có nhiều hoạt động ngoạn mục. Người ta ghi nhận cuộc tiếp xúc tại Hà Nội giữa phóng viên Anne Fredrikstad thuộc đài truyền hình TV2 của Na Uy và một nữ đảng viên đảng Việt Tân hồi tháng 11/2004. Sau khi Sáng Hội Rafto của Na Uy trao tặng giải Nhân Quyền cho Hòa Thượng Thích Quảng Độ vào năm 2006, hồi tháng 3/2007 một nữ nhân viên của Hội đi cùng 1 phóng viên tới thăm Hòa Thượng đã bị công an bắt giữ. Như để cho CSVN thấy rõ quan tâm của Na Uy đến vấn đề Nhân Quyền tại Việt Nam, ông Đại Sứ và vị bí thư thứ nhất của ông đã chính thức tới thăm Hòa Thượng. Chính phủ Na uy cũng cho biết là từ năm 2003 Na uy đã có những

JPEG - 59.4 kb

cuộc đối thoại chính thức về Nhân Quyền với CSVN. Ngày 29/1/2008, 20 dân biểu Na Uy đã đồng ký tên bức thư gửi Nguyễn Minh Triết yêu cầu Việt Nam phải tôn trọng Nhân Quyền, trả tự do cho những nhà dân chủ và ngưng sách nhiễu gia đình họ. Gần đây nhất, dân biểu Peter Grimark đã tới Việt Nam và đã thăm viếng nữ văn sĩ trần Khải Thanh Thủy. Sau đó ông đã bị trục xuất khỏi Việt Nam.

Cuộc đấu tranh của dân tộc Việt Nam ngày càng được thế giới đồng tình ủng hộ. Na Uy và nhiều quốc gia khác đã lên tiếng, đã ra nghị quyết, đã trực tiếp nêu vấn đề với CSVN và yêu cầu họ thực thi dân chủ, tôn trọng Nhân Quyền tại Việt Nam. CSVN không thể bưng tai bịt mắt trước sức mạnh của nhân dân và của áp lực quốc tế.

20 dân biểu Na Uy đồng loạt lên tiếng đòi nhà cầm quyền CSVN trả tự do cho các ông Nguyễn Quốc Quân, Somsak Khunmi, Nguyễn Thế Vũ và Nguyễn Viết Trung

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…