Phản đối lính Trung Quốc cướp bóc ngư dân Việt Nam: học sinh không được phép!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bauxite Việt Nam không có điều kiện để xác minh chuyện kể trong bức thư dưới đây chân thật đến mức nào. Nhưng sự sốt sắng quá mức của chính quyền địa phương khi bắt giữ những thanh niên mặc áo thun có ghi dòng chữ khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, như trường hợp Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, mách cho ta biết hành xử của công an Quảng Ninh đối với thầy trò trường THPT Chuyên Hạ Long, không phải là điều gì quá bất ngờ. Chúng ta muốn giáo dục cho thanh niên, ngay từ khi đang ngồi trên ghế nhà trường, biết yêu quê hương, biết rung cảm trước nỗi đau khổ của đồng bào, chúng ta muốn thanh niên hiểu rõ chính quyền là của dân, do dân và vì dân, thì giải thích như thế nào cho xuôi, khi sự thể hiện lòng yêu nước không những không được khuyến khích, mà còn bị xem là lỗi, thậm chí tệ hơn, là tội? Một dân tộc hủy diệt lòng yêu nước của thế hệ trẻ, bất kể vì lý do gì, là một dân tộc tự sát!

Bauxite Việt Nam


Phản đối lính Trung Quốc cướp bóc ngư dân Việt Nam: học sinh không được phép!

Kính gửi Giáo sư Nguyễn Huệ Chi cùng Ban Biên tập Bauxite Việt Nam.

Cháu là D. H., ở Hạ Long.

Trước đây, khi còn đi học, cháu tham gia hoạt động trên rất nhiều diễn đàn, đặc biệt là các diễn đàn học sinh THPT. Sau khi đi làm, cháu không còn tham gia nhiều như trước. Hồi đầu năm 2009, một thầy giáo đang giảng dạy ở trường THPT chuyên Hạ Long – ngôi trường giàu thành tích nhất tỉnh Quảng Ninh – có đứng ra thành lập website: http://chuyenhalong.edu.vn và mời cháu cộng tác phát triển diễn đàn dành cho học sinh trong trường.

Diễn đàn đang phát triển tốt thì cách đây vài hôm, công an tỉnh Quảng Ninh đã về trường và triệu tập admin đến thẩm vấn vì việc có một học sinh trong trường đã đăng bài vụ 200 ngư dân Quảng Ngãi bị cướp bóc đánh đập khi trú bão tại quần đảo Hoàng Sa. Công an đã tịch thu giấy phép hoạt động, copy tất cả mọi thông tin, xóa sạch dữ liệu và tịch thu quyền admin, diễn đàn đã bị bắt buộc đóng cửa, chỉ được phép giữ lại duy nhất cổng thông tin giới thiệu về trường THPT Chuyên Hạ Long. Thầy cho biết việc mở lại diễn đàn là hoàn toàn không thể xảy ra.

Có điều cháu rất ngạc nhiên và bất bình là: bài viết đó của em học sinh là copy hoàn toàn từ báo điện tử Vietnamnet (bài báo của tác giả Hoàng Anh, nguồn: http://vietnamnet.vn/xahoi/200910/Chuyen-ke-cua-nhung-ngu-dan-tro-ve-tu-coi-chet-873607). Công an tỉnh Quảng Ninh giải thích lý do họ hành xử như vậy là vì bài viết có liên quan đến chính trị. Nếu như vậy thì họ phải bắt rất nhiều người (trước tiên là nhà báo Hoàng Anh của báo điện tử Vietnamnet), đánh sập rất nhiều diễn đàn, blog chứ sao lại chỉ chăm chăm nhằm vào một diễn đàn THPT? Ngay cả khi Ban Tuyên Giáo Trung Ương đã lên tiếng phản đối hành động vô nhân đạo đối với ngư dân Việt Nam, vậy mà các cơ quan hành pháp vẫn đàn áp, bưng bít thông tin, thì đó là điều cháu không thể hiểu nổi. Cháu nghĩ thế hệ trẻ, thanh niên, học sinh hiện nay chính là nền móng của tương lai đất nước. Hơn ai hết, họ cần được biết, cần được tiếp cận với những thông tin gần sự thật nhất, để được rèn giũa, để nắm được tình hình đất nước, để chia sẻ, để lập nên một cộng đồng trí thức trẻ có nhận thức đúng đắn, có ý thức dân tộc dân chủ, có lập trường vững chắc, sau này có thể xây dựng đất nước, bảo vệ quyền lợi cho người lao động.

Cháu không có nhiều kiến thức về pháp luật, nhưng từ góc nhìn của một người công dân, cháu thấy hành động đó của Công an tỉnh Quảng Ninh là hoàn toàn sai, trái với Hiến pháp của nhà nước Việt Nam – một nhà nước Pháp quyền. Xin trích điều 53 Hiến pháp Việt Nam: “Công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan Nhà nước, biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân.”. Và điều 69: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.

Một diễn đàn học sinh đang phát triển – một nơi vui chơi lành mạnh hiếm hoi cho các em – bỗng dưng bị đánh sập vì những quan điểm “chính trị” sai lầm của cơ quan hành pháp. Cháu rất mong nhận được sự góp ý của Ban Biên tập, của tất cả mọi trí thức đang ngày ngày theo dõi trang mạng Bauxite Việt Nam. Công an tỉnh Quảng Ninh làm thế là đúng hay sai? Vi phạm những điều nào trong pháp luật Việt Nam hiện hành? Và liệu các em học sinh có bị lấy mất một nơi vui chơi, thảo luận, chia sẻ chỉ bởi vì sự sai trái của cơ quan hành pháp hay không?

Cháu xin cảm ơn tất cả mọi người!

D. H.

BauxiteVN

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.