Phản đối Trung Quốc là cổ xúy chiến tranh?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong vài năm qua, và đặc biệt khi xảy ra việc Bắc Kinh kéo giàn khoan vào thềm lục địa Việt Nam, nhà cầm quyền CSVN đã cho lực lượng dư luận viên tung ra luận điểm cáo buộc rằng: những ai phản đối Trung Quốc là những người chỉ muốn chiến tranh, muốn đổ máu.

Có thể nói ngay rằng sau 2 cuộc chiến điêu linh trong thế kỷ 20 trên đất nước Việt Nam, không người Việt yêu nước nào còn muốn thấy chiến tranh trên đất nước mình. Nhưng sợ hãi chiến tranh đến độ làm ngơ việc từng phần đất nước bị xâm chiếm thì CHẮC CHẮN KHÔNG PHẢI là truyền thống của dân tộc Việt Nam. Nếu cha ông Việt suốt 5000 năm qua sống khiếp nhược như thế thì đã không còn đất nước và dân tộc Việt Nam trên trái đất này. Thế hệ hiện nay có trách nhiệm đối với xương máu của cha ông đã đổ ra suốt bao đời và trách nhiệm đối với các thế hệ tương lai.

Việc nhân danh hòa bình để tránh né trách nhiệm bảo vệ tổ quốc của giới lãnh đạo đảng CSVN là một ngụy biện trắng trợn. Cứ tạm dùng các quan điểm của đảng CSVN để đặt câu hỏi: Tại sao Pháp và Mỹ xâm chiếm Việt Nam thì phải đánh bằng mọi giá, đòi đốt cả dãy Trường Sơn để đánh; còn Tàu xâm chiếm Việt Nam thì bỗng dưng lãnh đạo đảng lại nhất định “duy trì hòa bình” bằng mọi giá? Phải chăng đảng chỉ dùng việc chống ngoại xâm làm phương tiện để lên nắm độc quyền cai trị mà thôi? Còn khi kẻ xâm lược là chỗ dựa để tiếp tục nắm quyền thì mất một phần đất nước cũng chẳng sao?

Phản đối Trung Quốc lại càng không đương nhiên là phải có chiến tranh khi còn khá nhiều phương cách khác nữa để chận đứng bàn chân kẻ xâm lược, từ liên kết với các quốc gia Đông Nam Á để lập phòng tuyến chung chống chủ nghĩa bành trướng, đến vận động cường quốc lớn như Hoa Kỳ vào quân bình thế lực tại Biển Đông, đến kiện Bắc Kinh ra tòa quốc tế như Philippines đang làm, v.v.. Nhưng cho đến nay lãnh đạo CSVN từ khước tất cả các phương thức đó. Qua miệng của chính thứ trưởng quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh, nhà cầm quyền CSVN kiên quyết chỉ nói chuyện tay đôi với Bắc Kinh, tức làm đúng điều mà Bắc Kinh muốn: Việt Nam thương thuyết ở vị thế một đàn em yếu kém và lệ thuộc.

Nhưng dù đối phó bằng cách nào đi nữa, dù có chiến tranh hay không, thì nhà cầm quyền CSVN vẫn TRƯỚC HẾT phải làm những việc cơ bản sau đây nếu họ thực sự muốn bảo vệ đất nước:

  • Ngưng ngay việc cấm cản người dân Việt bày tỏ lòng yêu nước. Chính sách cấm đoán đó vô cùng nguy hại vì nó làm chết dần nền tảng yêu nước của toàn dân. Không một chính sách quốc phòng hiệu quả nào trong lịch sử Việt Nam mà không dựa vào lòng yêu nước của toàn dân.
  • Thả ngay và xin lỗi những người yêu nước đang bị giam cầm. Không ai có thể tin giới lãnh đạo CSVN thực sự muốn bảo vệ tổ quốc nếu họ cứ tiếp tục giam giữ những người yêu nước chỉ vì sợ những vị này dấy lên được lòng yêu nước rộng khắp trong dân chúng.
  • Công khai phủ nhận ngay bản công hàm Phạm Văn Đồng. Bản văn vô cùng tai hại này đang làm nền tảng pháp lý cơ bản cho Bắc Kinh lấn chiếm Biển Đông. Ngay cả giàn khoan 981 theo lý luận của Bắc Kinh vẫn nằm trong hải phận 12 hải lý tính từ Hoàng Sa, mà Hoàng Sa đã được công hàm Phạm Văn Đồng xác nhận thuộc lãnh hải lưỡi bò 9 đoạn của Trung Quốc. Bản văn đó cũng đang ngăn cản việc Việt Nam kiện Bắc Kinh trước toà án quốc tế.
  • Và quan trọng hơn hết, ngưng ngay việc làm ngơ cho Trung Quốc lan lấn một cách vô cùng nguy hiểm trên khắp nước Việt Nam và trong guồng máy cai trị từ trung ương đến địa phương. Hiện nay không còn ai biết Bắc Kinh đã và đang giấu những gì ở hàng trăm các khu biệt lập dọc theo biên giới, giữa các tỉnh thành, tại các vị trí chiến lược như Nóc Nhà Đông Dương và hầu hết các cao điểm biên giới. Các đường xa lộ có thể dùng để chuyển quân thẳng từ biên giới Việt Trung vào đến Hà Nội cũng đã xây xong. Và gần đây là các phát hiện về việc các hoạt động chuẩn bị cắt đôi nước Việt Nam ở nơi hẹp nhất khi cần thiết; v.v… Những âm mưu đó nguy hiểm không kém gì việc Bắc Kinh kéo giàn khoan vào thềm lục địa Việt Nam.

Nói tóm lại, phản đối Trung Quốc xâm lược không đương nhiên đồng nghĩa với chủ trương chiến tranh. Loại ngụy biện đó hoàn toàn chỉ là thủ thuật đánh lạc hướng dư luận của những kẻ vẫn còn ôm hy vọng “chỉ chống Trung Quốc vừa đủ để tiếp tục nắm quyền”.

Điều bất hạnh cho đất nước là Bắc Kinh biết rất rõ và đã tận dụng những hy vọng đó của giới lãnh đạo CSVN trong suốt mấy thập kỷ qua.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?